Cạm bẫy xinh đẹp

Cạm bẫy xinh đẹp

 

Trong quán bar lạnh tanh. Sau khi ngồi xuống ghế, người đàn bà ngẩng

đầu nhìn quanh một lượt. Đúng lúc ấy, ánh mắt của nàng và ánh mắt của

Cao Đắc Thắng không hẹn mà gặp nhau. Giữa lúc Cao Đắc Thắng sắp phải

rút lui vì ánh mắt của nàng chiếu tướng, thì nàng lại đột nhiên cười.

Một nụ cười đôi chút phiêu lãng.

Cao Đắc Thắng như được khuyến khích. Chàng không chút do dự đứng phắt

dậy, tay cầm cốc, bước thẳng đến trước mặt nàng, nói:

– Nếu không phản đối, tôi có thể ngồi xuống cùng chị nói chuyện không?

– Muốn bao tôi chăng? – Đối phương tung ra một câu hỏi bất ngờ làm Cao

Đắc Thắng bỗng bối rối.

– Hay là thích qua một đêm?

 Cao Đắc Thắng cứng họng, lúng túng như gà mắc tóc.

– Tôi là Lâm Đạt! – Đối phương đột nhiên mau lẹ chuyển làn, chốc lát đã

giải vây cho chàng.

– Tôi là Cao Đắc Thắng! – Tim của Cao Đắc Thắng đập bình thường trở lại

– Kết bạn lung tung với người khác giới ở nơi tứ chiếng, lẽ nào đàn ông

không sợ nguy hiểm sao? Đàn bà nguy hiểm lắm đấy!

Nàng hỏi một câu làm cho Cao Đắc Thắng cảm thấy khó hiểu vô cùng.

– Nguy hiểm! Tại sao lại nguy hiểm? Không! Trái ngược một trăm phần

trăm, chỉ có ở bên cạnh đàn bà, những người đàn ông mới có cảm giác an

toàn thật sự. Nếu bàn về nguy hiểm tôi lại cảm thấy rằng đàn ông còn

nguy hiểm hơn đàn bà! Lâm Đạt tình tứ nhìn chàng.

Đến lúc này, Cao Đắc Thắng mới ý thức được mình đã quá lời, vội vàng

lái sang chuyện khác:

– “Chị không định uống chút gì sao? Ở đây tôi rất quen, tôi gọi cho

chị!”

– Một cốc rượu vang đá! Cảm ơn! – Lâm Đạt mỉm cười nhìn chàng.

Cao Đắc Thắng nghĩ bụng, đêm nay rõ ràng lại là một đêm khó quên. Lát

sau, họ vừa uống vừa nói chuyện, tỏ ra rất tâm đầu ý hợp.

Bất giác, Cao Đắc Thắng nhẹ nhàng cầm tay nàng hỏi:

– “Nếu không phật ý, có thể nói cho tôi hay bàn tay nhỏ xinh xắn này

dùng để cầm cái gì nào?”.

– Dao! – Nàng nói cộc lốc.

– Chị là bác sĩ ngoại khoa ư? – Cao Đắc Thắng ngạc nhiên.

– Nếu nói rõ hơn thì đã từng là một bác sĩ ngoại khoa! Còn nay lại là

một người phụ nữ chủ gia đình một trăm phần trăm! Sao, anh không tin à?

– Xin lỗi! Trong ấn tượng của tôi, bác sĩ ngoại khoa đều là những động

vật máu lạnh. Mà chị …

– Lẽ nào tôi lại không máu lạnh ư?

– Không! Không! Trông chị dịu hiền làm sao, hơn nữa còn rất phong lưu

thanh nhã nữa…

– Anh đã tưởng tượng tôi là một người hoàn mỹ như thế ư? …

– Đúng thế! Từ khi chị vừa bước chân vào cửa, tôi đã bị chị làm cho mê

muội, hoàn toàn bị mê muội! – Cao Đắc Thắng đắm đuối nhìn thẳng vào mắt

nàng, nói.

– Nhưng, tôi đã kết hôn rồi…

– Nói thật lòng, tôi thích những người đàn bà thành thục. Chỉ có đứng

trước người đàn bà thành thục tôi mới cảm thấy mình là một người đàn

ông ra trò.

Người đàn bà áo đen khanh khách cười, má ửng hồng.

Giữa lúc tay Cao Đắc Thắng muốn đưa ra một lần nữa, thì nàng đột nhiên

đứng bật dậy, nói: “Xin lỗi! Muộn quá rồi! Tôi nghĩ tôi nên ra về!”.

Nói xong, nàng quay người lướt đi như bay.

Cao Đắc Thắng bỗng như ngây như dại. Chàng cảm thấy đau khổ quá, thậm

chí còn có một cảm giác bị lừa dối, bị bỡn cợt.

Chính giữa lúc Cao Đắc Thắng bải hoải tâm hồn, ngồi ủ dột, thì Lâm Đạt

lại bất ngờ quay lại. Nàng nói: “Sao? Anh không muốn cùng đi với tôi

à?”.

Lát sau, hai người cùng ra khỏi cửa hàng…

– Nếu chàng không ngại gì, em mời chàng đến nhà em coi thử!

– Thật thế ư? – Cao Đắc Thắng hơi do dự.

Lâm Đạt cười, nói: “Đừng lo! Chồng em, anh ấy thường không ở nhà!”.

– Thế à? – Cao Đắc Thắng nghe vậy mới yên tâm.

– Nhưng trước khi lên xe, em có một điều kiện! – Nàng nói.

– Điều kiện gì nào?

– Trước khi tới nhà, em phải bịt kín hai mắt anh lại!

– Tại sao phải làm như vậy? – Cao Đắc Thắng ngạc nhiên, hỏi.

– Bởi vì, chồng em là một người có địa vị cao. Em không muốn do một sơ

suất nhất thời của mình, mà đem lại bất cứ một phiền phức không đáng có

nào.

– Em sợ sau khi biết nhà của em, biết đâu một lúc nào đó anh lại mò đến

tìm em? – Cao Đắc Thắng có vẻ giận dỗi, nói.

– Em đâu có nói anh đúng là loại người ấy! Song, một người ở vào bối

cảnh gia đình như vậy, thì biện pháp đề phòng nhất định là không thể

thiếu, nếu không, cuối cùng người bất hạnh chỉ có thể là một mình em! –

Lâm Đạt nhẫn nại giải thích.

– Sao không thuê phòng ở khách sạn chẳng hạn.

– Không được! Em thường cùng chồng em xuất đầu lộ diện ở những nơi công

cộng, cho nên số người biết em rất nhiều, nếu bị họ phát hiện ra, thì

em sẽ gay to!

Cao Đắc Thắng vẫn còn do dự.

– Anh Cao! Xin cứ tin vào em! Em làm như vậy cũng là bất đắc dĩ. Nói

thật nhé, tối nay, em cũng như anh, cũng muốn có một người ở bên cạnh,

nếu không thì vừa rồi em đã chẳng quay lại tìm anh nữa. Em biết, em làm

như vậy là rất ngốc, rất manh động, biết đâu chẳng đem lại nguy hiểm

chơi lửa đốt mình. Song, em đã hết cách khống chế được mình…

Vừa nói, Lâm Đạt bất giác nắm lấy tay chàng, nước mắt ngân ngấn. Cao

Đắc Thắng cảm động vô cùng trước câu nói của Lâm Đạt. Chàng đột nhiên

ôm nàng vào lòng: “Anh nguyện hy sinh tất cả vì em!”.

Như thế là Cao Đắc Thắng đã lên xe của Lâm Đạt.

Sau khi xuống xe, Lâm Đạt vẫn chưa tháo tấm vải đen che mắt Đắc Thắng,

mà cứ dắt tay chàng đi chầm chậm trên con đường nhỏ trải đầy đá quạ.

Bốn bề im lặng. Trong gió lạnh thoang thoảng mùi hoa thơm. Cao Đắc

Thắng đoán đây là vườn hoa của nhà Lâm Đạt, xem ra nàng đâu có lừa dối

mình.

Lát sau, nàng dẫn chàng leo lên mấy bậc thềm, sau khi qua cổng lớn, lại

đi dọc một hành lang dài, mãi sau mới dừng lại.

– Bây giờ anh có thể mở to mắt rồi! – Lâm Đạt tháo mảnh vải đen che mắt

cho chàng, tủm tỉm cười, nói.

Cao Đắc Thắng dụi dụi mắt, ngẩng đầu lên nhìn, thì ra mình đã ở trong

một phòng ngủ xinh xắn.

Cao Đắc Thắng lớ ngớ không biết làm gì, cứ đứng trơ ra đó.

Đột nhiên, từ phía sau Lâm Đạt đã ôm chặt chàng, mặt áp sát vào tấm

lưng rộng của chàng, nũng nịu:

– Bây giờ, chẳng có ai đến quấy rầy chúng ta được nữa!

Cao Đắc Thắng quay người lại, nâng mặt nàng lên, hôn thắm thiết. Người

đàn bà bất giác thở dài, toàn thân mềm mại, rung động. Tiếp đó, nàng

khẽ khàng cởi áo quần cho Cao Đắc Thắng, từng chiếc một, rất thứ tự

ngăn nắp. Thân thể Cao Đắc Thắng vô cùng tráng kiện, do thường xuyên

vận động thể thao. Lâm Đạt đứng ngây ra nhìn Cao Đắc Thắng đang trần

như nhộng.

– Trẻ trung tuyệt vời! – Nàng nói.

Bây giờ, tay nàng bắt đầu khẽ khàng vuốt ve cơ thể Cao Đắc Thắng, di

chuyển chậm chạp từng điểm một, từng tấc một, rất chi tỷ mẩn, vô cùng

thận trọng, không sót một tí nào. Cao Đắc Thắng cảm thấy thần thái của

nàng như đang kiểm tra tật bệnh cho bệnh nhân. Chàng đoán rằng đó là

thói quen nghề nghiệp trước đây của nàng để lại.

Cuối cùng, tay nàng dừng lại bên cạnh đoạn xương sống ở thắt lưng,

ngẩng đầu nói:

– Lưng anh chắc nịch. Em mê lắm!

Sau một trận mây mưa, người đàn bà tỏ ra khoan khoái như cá gặp nước,

nói:

– Anh thật tuyệt vời! Còn tuyệt vời hơn em tưởng tượng nhiều!

– Đây còn chưa phải là trạng thái tuyệt nhất của anh đâu! Không tin hãy

thử lại lần nữa xem! – Cao Đắc Thắng đắc ý, nói.

– Không được! Hãy nghỉ một lát đã! Anh muốn uống chút gì không? – Nàng

nói.

– Tùy em ! – Chàng đáp.

Lát sau, từ ngoài cửa, nàng bưng vào hai ly nước cam, hai người cầm cốc

trên tay, lặng lẽ uống. Bỗng nhiên Cao Đắc Thắng cảm thấy có cái gì

không bình thường. Đầu tiên óc choáng váng, trời đất quay cuồng, sau đó

bèn bất tỉnh nhân sự ngã gục trên sàn nhà.

Người đàn bà cười lên một nụ cười quỉ quái, vẻ mặt thần bí ranh ma…

Khi tỉnh lại, Cao Đắc Thắng vội vàng kiểm tra xem mình có mất cái gì

không. Song, những thứ quý giá đều còn cả! Chàng khó nhọc cố nhổm lên.

Bỗng nhiên cảm thấy một trận đau điếng khó mà chịu được từ lưng truyền

lên. Cao Đắc Thắng vội lấy tay sờ ra sau lưng. Đến lúc ấy chàng mới cảm

giác thấy trên cơ thể có nhiều vết thương, mà hình như đã được khâu

chỉ. Trái tim của Cao Đắc Thắng bỗng tựa hồ muốn nhảy ra khỏi lồng

ngực, suýt nữa chàng kinh hoàng thét lên.

Mấy giờ sau, Cao Đắc Thắng đã có mặt ở trong phòng hội chẩn của bệnh

viện. Sau khi đã tiến hành kiểm tra xong cơ thể chàng, bác sĩ cơ hồ vô

cùng kinh ngạc:

– Thiếu một quả thận! – Bác sĩ nói.

– Một quả thận? – Cao Đắc Thắng tối tăm mặt mũi, toàn thân suýt đổ gục

xuống đất.

– Ngành cảnh sát nói rằng hiện ở ta đang có một tổ chức tội phạm chủ

yếu đánh cắp các bộ phận trong cơ thể con người. Sau đó chúng bán cho

những bệnh nhân có nhu cầu cấy ghép thể tạng. Cảnh sát đang ra lệnh

truy nã một thủ phạm trong số bọn chúng. Đó là một nữ bác sĩ ngoại

khoa, có biệt hiệu là “nữ sát thủ”, tuổi khoảng trên ba mươi. Nghe nói,

ả rất xinh đẹp, khéo léo mồi chài đàn ông…

Nghe bác sĩ nói vậy, Cao Đắc Thắng im lặng không nói được một lời nào.

Bác sĩ ngắm nhìn chàng, an ủi.

– Thật ra, anh cũng không nên quá đau buồn. Ít nhất trong cơ thể anh

vẫn còn lại một quả thận nữa. Nếu lúc đầu cái mà ả nhắm vào không phải

là quả thận, mà là quả tim của anh, thì kết cục sẽ không còn cảnh tượng

như thế này nữa.

– Thưa bác sĩ, bác sĩ có thể nói cho tôi biết, một quả thận giá bao

nhiêu tiền không?

– Tám mươi vạn nhân dân tệ!

Cao Đắc Thắng bỗng đờ đẫn, đổ oặt người xuống ghế.

                                                                         Nguyên văn Lân (sưu tầm)


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s