Docago.wordpress.com số ra thứ 2 ngày 10/10/2011 9 (tức 14 tháng 9 năm Tân Mão)

CHUYÊN MỤC VĂN HÓA ĐÔNG TÂY

             Đỗ Anh Thơ( sưu tầm- biên soạn)

Chương 14

   Học thuyết phân quyền của John Locke

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                                                                   John Locke (16321704) là nhà triết học, nhà hoạt động chính trị người Anh. Ông trường phái chủ nghĩa kinh nghiệm trong lĩnh vực nhận thức luận. Ông cũng phát triển lý thuyết về khế ước xã hội, vai trò của nó tới chức năng và nguồn gốc nhà nước. Qua các tác phẩm của mình, ông luôn đấu tranh chống lại chủ nghĩa chuyên chế và đóng góp lớn đối với chủ nghĩa tự do cả về mặt cá nhân và thể chế. Về cá nhân, ông muốn con người dùng lý trí để đi tìm chân lý thay vì chấp nhận ý kiến áp đặt hoặc sinh ra bởi niềm tin mù quáng. Về mặt thể chế, cụ thể là nhà nước và nhà thờ, ông tách biệt các chức năng chính đáng và không chính đáng của các thể chế này và từ đó mà có sự khác nhau trong việc sử dụng bạo lực của các thể chế này tương ứng  đúng với các chức năng của nó. Chính những khái niệm về quyền của tự nhiên, khế ước xă hội và nhiều đóng góp khác đă khiến ông trở thành một nhà tư tưởng lớn của phong trào Khai sáng và ảnh hưởng trực tiếp tới cuộc Cách mạng Mỹ và bản Tuyên ngôn Độc lập của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.

John Locke sinh ở Wrington, một làng nhỏ ở Somerset, vào ngày 29 tháng 8 năm 1632, trong gia đình Thanh giáo, là con trai của một chủ đất nhỏ hành nghề luật sư tại nông thôn và đã tham gia Nội chiến trong phe của Cromwell. Năm 1646 ông vào học trường Westminster tại Luân Đôn và học tiếp lên trường Christ Church của đại học Oxford vào năm 1652. Ông lấy bằng cử nhân năm 1656thạc sĩ năm 1658 và làm giảng viên tại trường từ 1660. Trong thời gian tại trường, ông còn quan tâm đến khoa học thực nghiệm và là hội viên Hội Hoàng gia năm 1668.

Năm 1668, ông làm thư ký cho Huân tước toàn quyền Carolinas, Huân tước Ashley tức Bá tước Shaftesbury. Khi Ashley thuyết phục vua Charles II thành lập Ban Thương mại và Thuộc địa, ông đảm nhiệm vị trí thư ký của Ban này. Sau 1674, khi Shaftesbury rời chính trường, ông về lại đại học Oxford lấy bằng cử nhân Y học và giấy phép hành nghề rồi sang miền Nam nước Pháp. Khi Shaftesbury trở lại vũ đài chính trị thì ông cũng lại trở về Anh năm 1679. Rồi vì sợ bị nghi nghờ dính líu đến một âm mưu ám sát nhà vua nên ông quyết định sang Hà Lan vào năm 1683. Nơi đây ông viết Lá Thư về Lòng Khoan dung bằng tiếng Latin và trước khi rời Hà Lan, tháng 2 năm 1689 tác phẩm Luận về sự hiểu biết của con người được hoàn thành.

Cuộc Cách mạng Vinh quang năm 1688 đă không chỉ đánh dấu một bước ngoặt cho nước Anh mà với cả John Locke. Ông trở về nước trên cùng chiếc tàu chở Nữ hoàng Mary quay về Anh để cùng chồng cai trị vương quốc. Trong giai đoạn này, ông xuất bản tác phẩm Luận về sự hiểu biết của con ngườiHai Chuyên Luận về Nhà nước. Đồng thời tác phẩm Lá Thư về Ḷòng Khoan dung mà ông viết bằng tiếng Latin cũng được dịch ra tiếng Anh. Trong những năm tiếp theo, ông quan hệ thân thiết với Quý bà Masham và sống tại Oates, Essex. Cũng trong giai đoạn này, ông viết nhiều thư từ, tranh luận bảo vệ cho các tác phẩm của mình. Ông cũng viết Tính hợp lý của Ki tô giáoMột số Suy nghĩ về Giáo dục trong thời gian này.

Từ 1696 cho đến 1700, ông lại tham gia vào Ban Thương mại, một cơ quan quản lý nhiều việc trong đó có cả các việc về nước Mỹ trước khi xảy ra Cách mạng Hoa Kỳ. Sau khi về hưu, Locke trở về Oates sống những ngày cuối đời và mất ngày Chủ nhật 28 tháng 10 năm 1704.

] Tác phẩm

  • Thư về Lòng Khoan dung (A Letter Concerning Toleration) (1689)
  • Luận về sự Hiểu biết của Con người (An Essay Concerning Human Understanding) (1689)
  • Hai chuyên luận về Nhà nước (Two Treatises of Government) (1689)
  • Một số suy nghĩ về hậu quả của việc hạ thấp tỷ giá và tăng giá trị của tiền tệ (Some Considerations of the Consequences of Lowering of Interest, and Raising the Value of Money) (1691)
  • Một số suy nghĩ tiếp theo về tăng giá trị của tiền tệ (Further Considerations concerning Raising the Value of Money) (1693)
  • Một số suy nghĩ về Giáo dục (Some Thoughts Concerning Education) (1693)
  • Tính hợp lý của Ki-tô giáo (The Reasonableness of Christianity, as Delivered in the Scriptures) (1695)
  • Con đường của hiểu biết (Conduct of the Understanding) (sau khi mất)

Ảnh hưởng

Locke có ảnh hưởng đến cả cuộc Cách mạng Hoa KỳCách mạng Pháp. Locke có nhiều ảnh hưởng đến triết học, chính trị và đặc biệt là cống hiến của ông cho chủ nghĩa tự do. Ông đóng góp cho nhân loại con đường thực nghiệm đi đến tri thức. Tư tưởng về chủ nghĩa tự dokhế ước xă hội của ông ảnh hưởng trực tiếp tới Voltaire, Montesquieu và sau này tới cả những Cha đẻ của Hợp chủng quốc Hoa kỳ như Alexander Hamilton, James MadisonThomas Jefferson. Tên tuổi của John Locke được biết đến nhiều nhất qua cống hiến của ông cho chủ nghĩa tự do nói chung và ảnh hưởng với nước Mỹ nói riêng.

Con đường tri thức

Trong nhận thức luận, ông xem con người bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh giống như khi sinh ra chỉ là tờ giấy trắng mà sự trải nghiệm tự do viết lên đó. Khi con người suy nghĩ, đối tượng của sự hiểu biết chính là ý niệm. Và ý niệm bắt nguồn từ kinh nghiệm (hay trải nghiệm). Kinh nghiệm có hai dạng, một dạng là thực tại bên ngoài qua các giác quan mà con người có được những ý niệm đơn về sự vật và quá trình xung quanh. Một dạng khác chính là sự suy nghĩ cho ta biết sự vận động bên trong tâm thức của chúng ta, hay nói cách khác qua suy nghĩ hay hồi tưởng mà ta có được những ý niệm mới dựa trên những ý niệm đơn giản đã có từ trước trong tâm thức chúng ta. Vì vậy, suy nghĩ cũng là một dạng nhận thức nội tại. Các ý niệm đều có nguồn gốc từ cảm giác, suy nghĩ hay cả hai.

Từ kinh nghiệm, con người có được những ý niệm đơn. Khi đă trữ đầy nhiều ý niệm đơn, tâm thức con người có thể kết hợp chúng lại thành những ý niệm phức. Ý niệm đơn không thể do con người tự tạo ra, chúng chỉ có thể có từ kinh nghiệm, và trong quá trình nhận thức đó, tâm thức con người ở trạng thái thụ động. Còn khi kết hợp các ý niệm đơn thành nhiều những kiểu ý niệm phức khác nhau, tâm thức con người ở trạng thái hoạt động. [1]Chính vì vậy mà ông là người được xem là theo chủ nghĩa kinh nghiệm vì không có thứ gì ở trong thế giới tâm thức mà lại không ở dạng ý thức trước đó, khi ý thức được mở rộng để bao hàm cả sự suy nghĩ.

Locke cũng xem các ý niệm đơn chính là phản ánh sát nhất của thực tại. Con người càng suy nghĩ làm giàu thêm những ý niệm mới thì càng đi xa thực tại bấy nhiêu. Tuy nhiên các ý niệm đơn này không có cùng mức độ ý nghĩa với thực tại. Có những ý niệm đơn như màu sắc, mùi vị, âm thanh không có sự tương đồng với vật thể ở trong đó nhưng có thuộc tính về hình ảnh, về chuyển động của cái vật thể không cảm thấy được, tức là có “sức mạnh để tạo ra sự cảm nhận trong chúng ta” và được gọi là đặc tính thứ cấp của vật thể. Mặt khác, những khái niệm như sự vững chắc, hình ảnh, chuyển động cũng là những ý niệm đơn nhưng lại có sự tương đồng với đặc trưng của cái vật thể, “mẫu hình của chúng có tồn tại thực bên trong bản thân vật thể và do vậy chúng là đặc tính sơ cấp của vật thể.

Bản chất của ngôn ngữ là liên hệ với các ý niệm và nó có vai trò quan trọng trong tìm kiếm tri thức. Ông xem ngôn từ chỉ là để giao tiếp [3]và cần phân biệt cái danh và cái thực chất[1]. Trong tự nhiện không hề có biên giới rõ ràng nào và luôn tồn tại các trường hợp nằm ở vùng giáp ranh. Do vậy cái thực chất không thể được hiểu chỉ thông qua việc đưa ra ngữ nghĩa của cái tên được dùng để chỉ cái thực thể.[1]

Locke cũng phân biệt giữa dạng thức (mode) và chất (substance). Khác với chất, dạng thức là một dạng tồn tại phụ thuộc mà Locke gọi nó là “ý niệm phức, mà dù bản thân nó được kết hợp như thế nào, nó không chứa trong nó cái giả định tồn tại của nó” (Luận về sự hiểu biết của con người q.II. xii.4, trang 165) hay nói đơn giản nó chính cái được nghĩ tới khi sắp xếp trật tự chất. Dạng thức cũng có hai kiểu như ông viết:

Có hai kiểu dạng thức cần được xem xét. Dạng đầu là các dạng chỉ có sự biến đổi hay kết hợp khác nhau của các ý niệm đơn mà không bị xáo trộn …; chính không là cái gì khác ngoài các ý niệm đồng nhất khác rõ ràng được xếp lại bên nhau mà tôi gọi là Dạng thức đơn giản…. Loại thứ hai kết hợp các ý niệm thuộc các kiểu khác nhau được xếp cùng nhau để trở thành dạng phức tạp hơn …; và tôi gọi chúng là các Dạng thức Hỗn hợp. (Luận, q. II, xii. 5., trang 165)

Locke xem tri thức là “sự nhận thức về sự chuyển tiếp và đồng ý hoặc không đồng ý và phản đối về bất kỳ một ý niệm nào trong các ý niệm của chúng ta ” (Luận, q. IV. I. 1. tr. 525). Sự đồng ý hay không được chia thành bốn loại: đồng nhất hoặc đa dạng; quan hệ; cùng tồn tại hoặc chuyển tiếp nếu cần thiết; và sự tồn tại thực. Locke cũng phân biệt hai mức độ của tri thức: trực giác và chứng minh. Trong trực giác, sự đồng ý hay không được nhận thức ngay. Còn với loại sau, nó được nhận thức thông qua sự trung gian điều hòa của một ý niệm thứ ba, tuy nhiên từng bước của chứng minh cũng vẫn là trực giác khi sự đồng ý hay không được nhận thức tức thì. Ông xem toán họcluân lý học thuộc loại chứng minh. Về cái tôi, Locke cùng quan điểm với Descartes rằng sự tồn tại của cái tôi được biểu hiện trong mọi trạng thái ý thức.[2]

Bên cạnh hai dạng tri thức trên, Locke đề cập đến một dạng tri thức thứ ba, đó là sự hiểu biết không phải về Chúa trời và về cái tôi mà là tri thức về cái khách thể thực hay thế giới bên ngoài qua sự lĩnh hội của cảm giác.[2]

Cả hai, trực giác và chứng minh đều là các mức độ của tri thức của chúng ta; cái đến tiếp theo … chính là niềm tin hoặc quan niệm, nhưng chưa phải là tri thức, …. Do vậy cái nhận thức khác trong tâm thức vận dụng đến cả cái tồn tại cụ thể của sự sống hữu hình ngoài bản thân chúng ta, đi xa hơn sự thống kê đơn giản, và chưa đủ hoàn thiện đến mức chắc chắn, được đi qua với tên gọi tri thức. (Luận, q. IV, xiv).

Cuối cùng, Locke đưa ra cái gọi là lương tri, để phân biệt với tri thức khi tâm thức con người ngay lập tức đi đến sự đồng ý hay không trước một ý niệm mà không đòi hỏi rằng “phải có bằng chứng chứng minh trong quá trình nhận thức” ( Chuyên luận  q. 4)

 

Quyền tự nhiên và Khế ước xă hội

Chính lý thuyết về quyền tự nhiênkhế ước xã hội là cốt lõi cơ bản trong quan điểm của ông về nhà nước và tổ chức nhà nước. Quyền tự nhiên trước tiên là quyền mưu cầu sinh tồn của con người.[1] Ông quan niệm tài sản là quyền tự nhiên và sinh ra do lao động. Chính lao động sinh ra giá trị tài sản của một vật thể.[4] Và tài sản là tính có trước cả nhà nước và do vậy nhà nước không có quyền can thiệp.

Chính vì lao động tạo ra của cải, nhưng của cải cũng có giới hạn khi tích lũy vì khả năng sản xuất và tiêu thụ có hạn của con người. Để giải quyết vấn đề này cần có lưu thông tiền tệ. Chính tiền tệ khiến việc tích lũy là có thể mà tránh không bị lăng phí hay hư hỏng như khi tích lũy hàng hóa. Ông cho rằng bất bình đẳng sinh ra chính là do sự thỏa thuận ngầm trong việc sử dụng tiền tệ chứ không phải từ khế ước xã hội trong xă hội văn minh hay do các luật lệ điều chỉnh quyền sở hữu đất đai. Ông cũng nhận thức được vấn đề sẽ có khi việc tích lũy không có giới hạn, nhưng mới chỉ ám chỉ rằng chính quyền cần điều hòa mâu thuẫn giữa việc tích lũy của cải không có giới hạn với việc phân phối của cải bình đẳng hơn, mà chưa hề đề cập những nguyên tắc mà theo đó chính quyền làm được việc này.[

Nhưng nguồn gốc của thể chế nhà nước không chỉ xuất phát từ nhu cầu kinh tế. Cũng như Hobbes, Locke quan niệm trong trạng thái tự nhiên tất cả mọi người đều bình đẳng và độc lập, không ai có quyền làm tổn hại đến người khác và mọi người đều có quyền trừng phạt kẻ vi phạm. Xă hội văn minh ra đời khi vì mục đích quản trị tốt hơn mà con người giao một số chức năng của mình cho các quan chức, và do vậy nhà nước hay hệ thống chính quyền ra đời và được thể chế bằng “khế ước xã hội“. Do vậy, quyền lực của nhà nước là có giới hạn, và nhà nước có nghĩa vụ đối với người dân. Ngoài ra, quyền lực của nhà nước có thể bị thay đổi bởi chính người dân, người bị trị, những người đã trao quyền cho Nhà nước.

Ông cũng cho rằng con người là ích kỷ và đầy ham muốn. Chính vì vậy mà ngay từ thời ở trạng thái tự nhiên, khi nhà nước chưa ra đời, con người bên cạnh quyền tự nhiên của mình đă phải tự cho mình quyền xét xử và trừng phạt kẻ khác để duy trì luật của tự nhiên. Chính vì vậy, khi xă hội văn minh ra đời với thể chế nhà nước là hệ quả của khế ước xã hội, đây là một bước tiến văn minh hơn và giúp duy trì luật của tự nhiên thông qua luật lệ của xã hội văn minh. Và ngay cả một nhà nước chuyên chế do vua chúa cai trị cũng vẫn phải thực hiện đúng các chức năng của khế ước xã hội như một chính quyền dân sự nếu không muốn bị diệt vong. Chức năng của một chính quyền dân sự hợp lẽ là phải bảo vệ quyền tự nhiên của con người, tức là quyền của mỗi công dân được sống, được tự do, có sức khỏe và của cải. Ông cũng phân biệt quyền hạn của nhà nước do truyền ngôi với quyền hạn chính trị và độc tài. Quyền hạn truyền ngôi là hạn chế còn quyền hạn chính trị là lấy từ quyền của mỗi cá nhân để đảm bảo việc thực hiện luật của tự nhiên. Quyền của độc tài thì ngược lại, nó lấy quyền sống, tự do, sức khỏe và cả một phần của cải của người khác để phục vụ cho quyền lực của mình.

Theo quan điểm của Locke về khế ước xã hội, nhà nước không cần có quá nhiều quyền lực, vì như vậy chỉ khiến người dân bị đè nén. Ông cũng nhận thấy nguy cơ của quyền lực tuyệt đối, quyền của độc tài dù trao cho một cá nhân hay một nhóm người. Dạng nhà nước tốt nhất chính là quyền lực của hệ thống chính quyền được hạn chế bằng cách chia thành các nhánh và mỗi nhánh có quyền hạn riêng đủ cần thiết để thực hiện chức năng của mình.[5] Ông cho rằng một hệ thống nhà nước cần có quyền xét xử độc lập mà việc ra quyết định được thực hiện chỉ dựa trên duy nhất hiến pháp của cả quốc gia. Ông tin rằng trách nhiệm của quốc hội là lập pháp và nhiệm vụ của nhà vua là hành động như một người chấp pháp tối cao.

Để duy trì trật tự xă hội, bất kỳ nhà nước nào cũng đều phải có sự đồng thuận của những người bị trị (Chuyên luận thứ hai về Nhà nước, tr. 95). Nhưng khó mà có thể đồng thuận tuyệt đối cho một luật lệ cụ thể được đưa ra, nên Locke chủ trương phải chấp nhận tính quyết định dựa trên ý kiến của đa số lên trên hành vi của mỗi cá nhân (Chuyên luận 2, tr. 97-98).

Cơ cấu nhà nước đối với Locke không quan trọng bằng việc quyền lập pháp – quyền quyết định trật tự xă hội và phúc lợi chung qua việc đặt ra luật lệ về việc chuyển nhượng, bảo toàn và thu nhận tài sản – phải được thực hiện theo cách mà mọi người đều đồng thuận (Chuyên luận 2, tr. 134- 138). Vì luật lệ duy trì một thời gian dài sau khi được thiết lập, nên cơ quan lập pháp không cần phải họp thường xuyên nhưng nhánh hành pháp nơi chịu trách nhiệm đảm bảo luật pháp được thực thi cần được duy trì hoạt động liên tục trong xă hội(Chuyên luận 2, tr. 144). Chức năng hành pháp được thực hiện bởi các quan chức, các vị bộ trưởng mà quyền lực của họ được trao từ nhánh lập pháp (Chuyên luận 2, tr. 153). Khi nhánh lập pháp ngưng họp, cơ quan hành pháp có đặc quyền xử trí tình hình khẩn cấp khi chưa có luật lệ quy định cho những tình huống này (Chuyên luận 2, tr. 160). Locke cũng đề cập: nếu lạm dụng đặc quyền này sẽ ảnh hưởng đến sự ổn định và trật tự của quốc gia. Khi đó một trật tự mới, một khế ước xă hội mới sẽ ra đời để thực hiện quyền phán xét tối cao theo đúng luật của tự nhiên (Cách mạng).

Khoan dung tôn giáo

Locke xem bản chất con người là lý trí và khoan dung[2]. Locke tin tưởng vào Chúa trời, nhưng ông không cho Chúa một vị trí nào trong tâm tưởng hay trái tim của con người. Chính hành vi và ý chí của con người mới là điều Locke quan tâm và ông cũng là cha đẻ của ngành tâm lý học hiện đại.[3]

Quan điểm về tôn giáo của Locke là phải khoan dung. Một xă hội mới muốn thực hiện tốt chức năng của nó cần phải thống nhất không phải bằng một tôn giáo mà bằng lòng khoan dung. Và do vậy nhà thờ cần phải là các tổ chức tự nguyện chứ không phải gắn liền với nhà nước như Nhà thờ Anh giáo

Cho dù ông mới chỉ giới hạn ở Ki-tô giáo hay nói đúng hơn là các giáo phái Kháng Cách, Locke là người đă đặt ra nguyên tắc khoan dung đối với tôn giáo. Quan điểm của Locke về khoan dung tôn giáo phù hợp với quan điểm của ông về chính quyền dân sự. Ông cho rằng quyền sống, tự do, sức khỏecủa cải là các quyền lợi dân sự và đây cũng là các quan tâm của chính quyền dân sự và các quan tòa. Các quan tòa có thể dùng sức mạnh và bạo lực nếu cần để duy trì các lợi ích dân sự và để chống lại bạo lực phá vỡ những quyền trên. Và đấy là chức năng của nhà nước. Còn đối với mối quan tâm tới sự cứu rỗi thì đấy không phải là lợi ích dân sự và nằm ngoài quyền hạn của chính quyền dân sự và các quan tòa. Trên thực tế, Locke đă bổ sung vào các quyền tự nhiên như quyền sống, quyền tự do, quyền có sức khỏe và của cải một thứ quyền nữa – đấy chính là quyền tự do lựa chọn con đường cứu rỗi của riêng mình. Ông cũng xem sự can thiệp của nhà nước để duy trì niềm tin đều không hợp lẽ. Vì sức mạnh mà vị quan tòa sử dụng lại không phải là phương tiện hiệu quả để thay đổi niềm tin. Vì chỉ có nhà thờ chân chính mới có quyền lực đó, nhưng mỗi nhà thờ đều cho rằng chính nhà thờ của mình mới là chân lý, trong khi không ai ngoài Chúa có thể phán xét điều này. Do vậy, điểm cốt lõi trong biện luận của ông về khoan dung tôn giáo là sự hoài nghi về khả năng hiểu biết tôn giáo.[1]

Con người trí tuệ

Các nhà tự do như Locke cũng e sợ sự đa cảm của số đông. Người tự do phải là người đọc các tác phẩm trí tuệ, tin vào giáo dục và tin vào việc con người biết vượt lên hoàn cảnh như các nhà tư sản vẫn làm, và vì là người có trí tuệ nên cần biết đặt giá trị vào sự tự do tư tưởng và phản đối sự can thiệp của nhà thờ vào triết học và khoa học.

Chính từ quan niệm nhận thức luận của mình nên ông nhấn mạnh vai trò và quyền năng của giáo dục chính là tạo ra sự trải nghiệm trong tâm trí của trẻ em trong quá trình trưởng thành. Và “trí tuệ của đứa trẻ cũng dễ dàng thay đổi giống như nước vậy”.[2] Ông quên sự khác nhau bản năng giữa các đứa trẻ và nhấn mạnh tới mục tiêu rộng lớn của giáo dục chính là để có những con người phù hợp với cuộc sống, với thế giới chứ không phải là để vào đại học. Giáo dục quan trọng chính là đào tạo tính cách. [2]

Giá trị và giá cả

Locke có ảnh hưởng đến kinh tế học tuy không nhiều như triết học. Locke cho rằng giá trị và giá cả được quyết định theo luật cung cầu. Locke cho rằng tiền tệ có hai chức năng, một là để đo giá trị và hai chính là để tích trữ thay cho hàng hóa[4]. Sự giàu có được đo bằng có nhiều vàng bạc và vàng bạc điều khiển tất cả mọi tiện nghi của cuộc sống[2]. . Locke cũng cho rằng một quốc gia cần phải có cân bằng thương mại nếu không sẽ thua thiệt so với các quốc gia khác khi giao dịch. Và khi dự trữ tiền tệ của cả thế giới tăng lên thì quốc gia cũng phải tìm mọi cách gia tăng dự trữ của mình. Trong ngoại thương, bên cạnh luồng dịch chuyển của hàng hóa còn có luồng dịch chuyển của dự trữ tiền tề của quốc gia và chính sự dịch chuyển lưu thông luồng tiền này quyết định tỷ giá hối đoái. Nếu dự trữ tiền tệ của quốc gia đủ lớn, quốc gia có thể ảnh hưởng đến việc gia tăng giao dịch ở mức giá trị cao hơn bình thường. Ông cũng tính toán nhu cầu tiền tệ cho các nhóm kinh tế khác nhau liên hệ tới độ dài của quăng thời gian chi trả của từng nhóm (chủ đất, người lao động, người trung gian môi giới). Ông cũng xem rằng những người trung gian môi giới là những người góp phần mở rộng phạm vi lưu thông của tiền tệ và lợi nhuận của họ ăn vào phần lợi nhuận của người lao động và chủ đất. Tựu trung, qua ngòi bút của mình phê phán nhà thờ Anh giáo và nhà nước chuyên chế Anh, John Locke đã có những đóng góp lớn không chỉ cho triết học, chính trị, thần học, về khế ước xã hội, về tự do tôn giáo, về quyền tự nhiên của con người, và đến kinh tế họcgiáo dục, mà quan trọng hơn ông đã góp phần mình vào sự nghiệp giải phóng con người trước những ràng buộc của từng cá nhân và cả về mặt thể chế tổ chức chung của cả xã hội. Chính vì vậy ông không chỉ là nhà tư tưởng Khai sáng vĩ đại mà còn góp phần đóng góp cho chủ nghĩa tự do

CHUYÊN MỤC THƠ VĂN

                  Thơ Trần văn Kinh

. Nhận vơ

(tặng XY…)

 

Em bảo rằng em yêu Pushkin:

“ Cầu mong em có được người tình

Yêu em tha thiết như tôi đã

Rạo rực tình em trong trái tim”. (*)

 

Thật thế ư em, yêu Pushkin

Thì đây, tôi giống hệt người tình

Mà em nhắc đến, vì em biết

Ngọn lửa nào đang đốt cháy tim

———-

(*) Trích lược ý bản dịch của Thúy Tòan

 

 

.           LTG:  Truyện Tân Liễu Trai có vẻ như đã hình thành hoàn thiện dabf trong đầu tác giả như một truyện xã hội có tính trinh thám quái di, đã tải lên doanhtho.blogspot.com được hai phần là
“ Cô gái mặc áo thiên thanh” và “Đứa bé bú phải sữa rắn”. Nay đến Phần III là
Thoa.

          Đỗ Anh Thơ : Truyện Tân Liễu Trai  Phần III:  Thoa (kỳ 1)_

Kể từ ngày Thoa và mẹ bị mụ Xếp lừa, ứng trước cho ba tháng lương  rồi đưa vào khách sạn Đông Tiên đến nay, như thế đã gần năm rưỡi. Qua nỗi ê chề nhưng lại khoái cảm của đêm đầu tiên ấy, đi trại phục hồi nhân phẩm rồi về đẻ con ở nhà Xếp…lúc đầu Thoa có cảm thấy xấu hổ và rất cô đơn. Nhưng sau dần dà quen. Cô chỉ mới gọi điện thoại về cho mẹ đẻ được ba lần. Nay da dẻ cô trắng hồng, bộ ngực căng tròn, cái mông đẫy đà…khêu gợi. Gặp ai, dù là thanh niên hay ông già, cô đều bị họ nhìn xoáy vào như muốn nuốt chửng. Nhất là họ đều nghe phong thanh là cô trước đây là bồ của Xếp, lại đã chinh phục được con dê già này đến mức gục ngã trên bụng, nên càng chú ý cô hơn. Những lời đàm tiếu sau lưng ấy, cô đều nghe thoáng qua như “ đôi mắt sắc như dao bổ cau ấy là dâm đãng phải biết” hay “ Cô này có tướng sát chồng”…

Nửa tháng sau khi lấy chồng, Hiền được nghỉ hai ngày phép.  Cô gửi con và xin phép mẹ chồng cùng Hiền về thăm mẹ đẻ. Bà mẹ Hiền ngồi ngoài sân, đang chải tóc, liếc xéo cô rồi buông một câu cộc lốc:

-Vâng, anh chị đi.

Họ đi xe máy, quá trưa thì đến nhà Thoa. Mẹ cô ôm lấy con gái và con rể mừng rạng rỡ rồi khóc òa lên. Bà đốt nén nhang cắm lên bàn thờ chồng rồi khấn vái. Người cậu ở xóm trên nghe tin, vội vàng chạy sang.

Ông cậu không ngờ cháu ông tốt số, lấy được chồng có chức có quyền, chưa đến bốn mươi tuổi mà đã đeo lon thượng tá, thì sau này có thể còn làm to, mình được nhờ vả nhiều. Ăn trưa xong , ông thay mặt chị, trước hết đưa vợ chồng Hiền đi chào ông chủ tịch xã rồi đi chào bà con khắp xóm. Hiền và Thoa đi trên đê lộng gió. Hình ảnh Hiền quân phục thẳng nếp. quân hàm đỏ chói, bên cạnh vợ nổi bật lên với bộ đồ màu xanh…khiến hai thanh niên một tên là Tú , một tên là Bằng cùng học cấp ba với cô, cũng thi trượt đại học, đang lầm lũi dưới đồng, người đang bừa ruộng, người trông coi máy bơm…đều phải cúi gầm măt, ngoảnh mặt đi, sợ xáp mặt vợ chồng cô. Họ nhìn thấy cái bóng của họ dưới bùn nước và bất chợt thấy bong Thoa và Hiền lồng lộng ở trên đê do nắng chiếu xuỗng, cùng đang nhảy múa cùng bong họ trên mặt nước.

Tối đến, mẹ Thoa nhường cho hai vợ chồng nằm trong buồng, còn bà ra giường ngoài, cạnh bàn thờ. Ở quê mọi người thường đi ngủ sớm. Mới chập tối, bà đã ngáy vang nhà. Hiền và Thoa cũng tắt đèn. Rồi cô chiều chồng, đánh cấp tập ngay. mặc cho cái giưỡng nát kêu răng rắc. Cô chưa lên tới đỉnh non Thần, chưa đến tháp Tây thiên cực lạc …thì Hiền đã mệt phờ lăn ra ngủ.

Ngọn đèn điện nhỏ trên bàn thờ đỏ quạch rồi tất. Mẹ Thoa tỉnh giấc, gọi Thoa dậy thắp nến. Nến hết. Bà bảo Thoa ra cửa hàng mua hoặc xuống nhà cậu xin.

Thoa tất tả đi ra ngõ. Vừa bước lên đê thì Thoa bị Tú từ đâu nhảy ra ôm gì lấy. Cô nghe tiếng thở hổn hển:

–  Thoa… bà thượng tá! Đi đâu nửa đêm vây?

Rồi không để cho cô trả lời, Tú vật ngã Thoa .Cả hai lăn xuống dưới chân đê.

và Thoa như cơn khát chưa đã lúc đầu hôm đã ghì lấy Tú vừa rên ..vừa mắng khẽ:

– Anh không sợ chồng em bắt bỏ tù à?

– Không sợ.

Tú càng kích thích vào chỗ cực khoái thì Thoa càng căn vào má Tú đau hơn, cắn đến chảy cả máu, để kìm lại tiếng kêu rên. Quần lót cô ướt sũng vì sương đêm và vì…

-Em càng ngày càng xinh ra…Đúng gái một con trông mòn con mắt mà!

Thoa dí tay vào trán Tú :

Hôm nay chơi  cho thỏa vào. Sáng mai sang nhà em mà lấy  giấy mà vào nhà đá  nghé ! Rồi cô lại ghì chặt lấy Tú hơn, không còn biết trời đất gì nữa.

Sao hôm lên gần tới đinh đầu, họ mới bỏ nhau. Thoa về tới nhà thì điện đã có trở lại. Mẹ cô vẫn ngáy. Hiền vừa thức giấc nằm trên giường hỏi

– Cô đi đâu lâu thế?

Thoa trả lời:

– Mất điện, mẹ bảo em đi mua nến nhưng không có, lại bị ngã ở ngoài chân đê đầu xóm.

Cô cười thầm trong bóng tối

–        Thôi, em tắm rửa, thay áo quần đi.

Chờ cho vợ thay xong áo quần, Hiền lại đòi quan hệ. Cô lại miễn cưỡng chiều chồng, nhưng trong đầu cô lúc này chỉ có nghĩ đến Tú.  Cô nhắm măt lai…

( còn nữa)

 

             CHUYÊN MỤC: CHUYỆN XƯA …CHUYỆN NAY

           Đàm Cao( sưu tầm)

Thế giới đang nhíu mày dõi theo vị Đại sứ Hoa Kỳ mới tại Trung Quốc: Ông Gary Locke , một người Mỹ gốc Hoa đầu tiên đươc bổ nhiệm vào chức vụ này. Ông Locke từng giữ chức Thống đốc tiêu bang Washington hai nhiệm kỳ, gần đây nhất là Bộ trưởng Thương mại chính phủ Liên bang Hoa kỳ. Nhưng  làm sao ông Gary Locke lại có thể tạo cơn sốt khi ông thậm chí còn chưa có dịp làm bất cứ điều gì quan trọng?

 Bằng cách vừa xách ba lô vừa mua cà phê cho mình, ông đã trở thành hình ảnh tương phản với thói quen của các quan chức Trung Quốc. Công chúng Trung Quốc đặc biệt lưu tâm điều đó vì họ khao khát tính trung thực của các quan chức, những người sẽ làm việc vì lợi ích của dân chứ không phải vơ vét cho mình.

Ngày 12-8 vị đại sứ 61 tuổi cùng vợ và ba con đã đến Bắc Kinh không quá phô trương, ‘không có nhân viên phục vụ hay bảo vệ. Mỗi thành viên của gia đình đều mang một ba lộ và túi xách, không có ai tay không cả”: Thật là một chấn động lớn không thể ngờ được, bởi theo các tiêu chuẩn hiện hành tại Trung Quốc thì chuyến bay của họ từ Seattle tới Bắc Kinh là quá đơn giản một cách đáng kinh ngạc.

 Ngày 14 tháng 8, đại sứ Locke đã được phỏng vấn tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới (World Economic Forum) ở Đại Liên (Dalian) . Câu hỏi mở đầu cuộc phỏng vấn đầy thách thức của Ông Rui Chenggang thuộc Truyền hình Trung ương Nhà nước (CCTV) -sau đó được phổ biến rộng rãi trên Internet – đã bị cư dân mạng TQ đánh giá là thực sự thô bỉ và đã liên tục chế nhạo .

Rui Chenggang to Gary Locke: I hear you flew here coach. Is that a reminder that US owes China money? (Tôi nghe ông đã bay tới đây bằng chuyến bay hạng thường. Có phải đó là một lời nhắc nhở rằng Hoa Kỳ nợ tiền Trung Quốc không? ” )

1. Dân Trung Quốc bị kích động vì Đại Sứ Mỹ tự xách ba lô của mình

Tác giả: Sophia Fang & Gisela Sommer – The Epoch Times Staff Chủ nhật, 21 Tháng 8 2011 21:14

 Nhiều phương tiện truyền thông Trung Quốc bao gồm Tin Bắc Kinh, Báo Nhân Dân, Báo Quảng Châu đều nhấn mạnh ở việc một quan chức cấp cao của Chính Phủ và gia đình ông đều “ không có nhân viên phục vụ hay bảo vệ. Mỗi thành viên của gia đình đều mang một ba lộ và túi xách, không có ai tay không cả”.
Báo Pháp Luật buổi tối đăng ngày 13 tháng 8 còn đưa tin rằng hành khách trên chuyến bay 12 tiếng cùng gia đình ông Locke thậm chí còn không nhận ra mình đang bay cùng vị Đại sứ.
“Thật bất ngờ, ông Gary Locke lại đi bằng máy bay thương mại để nhậm chức vụ mới của mình, không khác gì chuyến bay du lịch thường xuyên với gia đình.” Báo chí đưa tin. Sau khi họ đến sân bay quốc tế Bắc Kinh, ông Locke vào chiếc xe tải nhỏ hiệu Ford và đi thẳng đến tư dinh của ông tân Đại sứ, hai ngày sau đó cả gia đình tham gia trả lời báo chí.
Trên các phương tiện truyền thông, cư dân mạng Trung Quốc đã tranh luận sôi nổi về vấn đề này. Có tới 17.843 ý kiến phản hồi trên trang web Tin tức Pháp Luật buổi tối cho bài báo trên.
Một người có nick là Xueqicheng517″ đến từ thành phố Ninh Ba, tỉnh Chiết Giang cho biết: “Bất cứ khi nào một quan chức Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) chính thức đi ra nước ngoài, một nhân viên đài CCTV (Truyền hình trung ương Trung Quốc) phải viết một thông cáo báo chí long trọng theo một một kịch bản rằng có biết bao nhiêu vị (hàng chục tên) đã đến sân bay để chào đón ông, và (hàng chục tên) đi cùng ông, và vị lãnh đạo đã nhận hoa từ đại diện của các sinh viên ở nước ngoài, tiếp theo đó là tràng pháo tay như sấm. ” Một nick khác là “Hello” từ Quảng Châu nói rằng :” Thông điệp của Đại Sứ Locke là : Tại sao người Trung Quôc lại muốn đến Hoa Kỳ? Ở Hoa Kỳ có gì hay? Ngay cả một quan chức cấp cao của Mỹ như tôi đây còn không thể so sánh với một quan chức cấp tỉnh ở Trung Quốc. Vậy thì ở đâu hấp dẫn hơn?”
Sau đây là một trong số 100.000 bình luận trên mạng ifeng.comso sánh ông Locke với các quan chức Trung Quốc như sau.
“Almost Liberated” từ tỉnh Hồ Bắc viết rằng : “Ông Locke chỉ có thể là quan chức của Mỹ. Những người như ông không thể nào sống sót nỗi trong giới cán bộ ĐCSTQ , vì ông ấy quá khác biệt.”
“Won big prize” từ tỉnh Vân Nam phát biểu: “Hình ảnh một vị Đại sứ Hoa Kỳ tự mang ba lô thật là đẹp. Ngay cả người đứng đầu của một thị trấn nhỏ của Trung Quốc cũng sẽ có nhân viên đi kèm giữ chiếc cặp cho mình. ”
Nhật Báo Đông Hồng Kông viết rằng các viên chức ĐCSTQ theo đuổi danh lợi, tiền bạc và quyền lực đã tạo thuận lợi cho tham nhũng phát sinh.
Tờ báo Đông Hong Kong đã trích dẫn lời phát biểu của ông Long Yongtu, trưởng đoàn đàm phán Trung Quốc gia nhập WTO như sau: ông đã một lần nhìn thấy  thư ký Bí thư Đảng cấp huyện ở sân bay chuẩn bị hành trình, và gần 40 người nữa cũng đi cùng ông ta..

Tin tức trên Yahoo Trung Quốc đăng tải một bài báo có tên :” Ông Gary Locke cho quan chức ĐCSTQ một bài học.” Bài báo cũng đưa câu hỏi thăm dò ý kiến độc giả.
Một trong những câu hỏi đó là : “Trong trí tưởng tượng của bạn, chuyến bay của Garry như thế nào?”
Khoảng 52% người nghĩ rằng ông Locke có máy bay riêng , nhân viên của mình và ông sẽ được cảnh sát hộ tống, dân chúng đón tiếp.
Một câu hỏi khác trong cuộc bình chọn là: “Điều gì đánh động bạn nhất?”
Bảy mươi tám phần trăm nói rằng họ cảm phục phong cách giản dị và chuyến bay bình dân gây “sốc” của ông Đại Sứ.

2. Cư dân mạng Trung Quốc bảo vệ Đại sứ Locke chống thách thức của CCTV

Tác giả: Luo Ya Nhân viên Đại Kỷ Nguyên
Thứ bảy, 17 Tháng 9 2011 21:05

Đại sứ Locke đã được phỏng vấn tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới (World Economic Forum) ở Đại Liên (Dalian) ngày 14 tháng 9.  Rui Chenggang thuộc Truyền hình Trung ương Nhà nước (CCTV) hỏi: “Tôi nghe ông đã bay tới đây bằng chuyến bay hạng thường. Có phải đó là một lời nhắc nhở rằng Hoa Kỳ nợ tiền Trung Quốc không? ”
“Là quan chức chính phủ, cho dù chúng tôi là cán bộ bổ nhiệm tại các cơ quan lãnh sự hoặc đại sứ quán ở Bắc Kinh, bao gồm cả các thành viên của nội các của Tổng thống, nguyên tắc chung là bay tiết kiệm”, Locke trả lời.  Mòi bấm vào: [Hồi phản Locke] Locke nói tiếp rằng ông tiêu biểu cho phong cách người Hoa kỳ. Ông hy vọng rằng sự cởi mở của ông có thể giúp nhân dân Trung Quốc và Hoa Kỳ tìm hiểu nhau thêm, phá vỡ các rào cản , và xua tan những hiểu lầm, mặc dù có thể vẫn còn một số khác biệt về văn hóa, chính trị, kinh tế, và triết học.
Rui, tuy nhiên, tiếp tục đả kích những câu trả lời của Locke trên blog của ông, nói, “Ông ta nắm bắt tất cả các dịp và cơ hội và không ngớt nổ lực công khai công bố và phát huy các giá trị Hoa kỳ. Ông chỉ nói về những gì là tốt về Hoa Kỳ, nhưng ít khi đề cập đến những gì là xấu về Hoa Kỳ. Đó là công việc của ông ta. Ông có lẽ là một người thích được người ta chú ý và tự phô trương bản thân nhất trong tất cả các nhân viên ngoại giao Mỹ ở Trung Quốc. “

Bảo vệ cho Locke
Bình luận về câu hỏi đầy thách thức của chủ mạng CCTV, Luật sư Quảng Đông Mei Chunlai nói với Thời báo Đại Kỷ Nguyên: “Câu hỏi đặt ra là Rui, được hỗ trợ bởi các đảng viên mạnh mẽ, đã củng cố xây dựng một cách cẩn thận nhằm xúc phạm Locke. Tuy nhiên, nhờ trả lời giản dị bình dân, Locke không những đã không bị làm nhục, nhưng nó đã làm cho Rui trông bối rối. Ông Đại sứ vô tình làm cho những quan chức Trung Cộng tự mãn cảm thấy khá xấu hổ. ”
“Qua những lời của Rui”, Mei tiếp tục, “có vẻ như chúng ta Trung Quốc tốt hơn nhiều so với Hoa Kỳ bởi vì họ nợ chúng ta tiền. Chúng ta là chủ nợ. Đất nước chúng ta có rất nhiều tiền… ”
“Nhưng thực tế là chúng ta có nhiều người cao niên không có tiền để sống, trẻ con không thể đi học, và một số trẻ em bị bệnh tâm thần thậm chí còn bị đem bán để làm việc trong các mỏ than. Chúng tôi không đủ khả năng thích hợp để chăm sóc việc sinh đẻ, người già không đủ khả năng để (chờ) chết, và nhiều người không đủ khả năng chăm sóc sức khỏe. Đối mặt với thực tế này, một số phương tiện truyền thông đã đặt câu hỏi tại sao [nhà nước] không giải quyết những vấn đề này. Các quan chức trả lời, “Chúng tôi không có tiền,” Mei cho biết.
Câu hỏi của Rui đã được tái đăng khắp nơi trên Internet. Nó đã bị liên tục chế nhạo và nhiều người nghĩ rằng câu hỏi của hắn thực sự thô bỉ.
Li Chengpeng, một blogger nổi tiếng bình luận: “Tôi hy vọng Rui thần tượng của tôi có thể hỏi các quan chức Trung Cộng,” Bạn luôn luôn bay (tàu bay) hạng nhất. Đây có phải là một lời nhắc nhở rằng bạn còn nợ người dân rất nhiều tiền?
Những lời này đã được tái đăng hơn 22.000 lần, và thu hút hơn 7.600 ý kiến​​.(Http: / / t.sina.cn / dpool / TTT / home.php uid = 1189591617 & vt = 3) “Nhận xét nhắc nhở chúng tôi những gì các cơ quan có thẩm quyền muốn chúng tôi quên đi càng sớm càng tốt, và vì vậy đã thu hút nhiều sự chú ý”, Li nói.
Một cư dân mạng đã viết, “Tôi nghi ngờ Rui là một đặc viên bí mật đối với Hoa Kỳ,” khi bình luận của ông hồi phản lại.

3. Làm thế nào Đại sứ Gary Locke Mang lại ‘Thực Dân Mới’ cho Trung Quốc

Tác giả: Heng He Epoch Times Staff
Thứ năm, 08 Tháng 9 2011 16:36

 Khi Đại sứ Mỹ Gary Locke đến Bắc Kinh, ông và tất cả các thành viên gia đình mang túi ba-lô của mình thông qua sân bay. Chế độ Trung Cộng ngay lập tức đã thấy qua hành động đơn giản này: Đó là một cố gắng quanh co để làm suy yếu tính hợp pháp của Đảng.
Theo đó, ngày 16 tháng 8, Guangming Daily, một cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), xuất bản một bài báo trên trang web của mình với tựa đề “Hãy đề cao cảnh giác trước ‘Chủ nghĩa Thực dân mới’ ” của Hoa Kỳ, mang lại bởi Gary Locke.
Bài viết bắt đầu bằng cách so sánh “chủ nghĩa thực dân cũ” với “chủ nghĩa thực dân mới” và mô tả chủ nghĩa tư bản công nghiệp phương Tây và chủ nghĩa tư bản độc quyền đã tìm cách để kiểm soát chính trị và nền kinh tế của Trung Quốc, để vơ lấy nguồn tài nguyên của Trung Quốc Bài viết sau đó đi vào để giải thích làm thế nào Hoa Kỳ đã thay thế chủ nghĩa thực dân cũ bằng chủ nghĩa thực dân mới trong thời đại thông tin, trong khi vẫn giữ lấy tư tuởng thực dân cũ của nó. Những người biết rõ ĐCSTQ không hề ngạc nhiên bởi viễn tượng Chiến tranh Lạnh này, nhưng họ có thể tự hỏi tại sao nó ăn nói ngang nhiên như vậy.
Bài viết đề cập đến một đại sứ Mỹ khác tại Trung Quốc, John Leighton Stuart, người phục vụ trước năm 1949, khi ĐCSTQ nắm quyền Trung Quốc đại lục. Việc trục xuất Stuart được cho là để đánh dấu sự thất bại của “chủ nghĩa thực dân cũ.”
Bởi vì bài viết của Mao Trạch Đông “Từ giả, Leighton Stuart!”, mà hầu như bất kỳ người Trung Quốc đều biết ít nhất bằng tên, nhiều người Trung Quốc coi việc Stuart ra đi là một chiến thắng cho ĐCSTQ. Đối với những người trí thức Trung Quốc, tuy nhiên, sự ra đi của ông có nghĩa là kết thúc kỷ nguyên làm bạn với Hoa Kỳ. Stuart rời khỏi Mỹ là một biểu tượng của chính sách lâu dài của ĐCSTQ làm cho Hoa Kỳ trở thành kẻ thù số 1. Chính sách đó đã không bao giờ thay đổi.
Bài báo nhắc nhở người đọc rằng các đại sứ mới đến Trung Quốc vì lợi ích của Hoa Kỳ, không phải là lợi ích của toàn nhân loại. Bởi vì cái mặt Trung Hoa của Gary Locke có thể hấp dẫn người Trung Quốc trên toàn thế giới cũng như những người bình thường ở Trung Quốc, bài viết tuyên bố việc bổ nhiệm đại sứ là ý đồ xấu của Hoa Kỳ. Bởi vì Locke là người Trung Hoa, Hoa Kỳ tìm cách “xử lý Trung Quốc bằng người Trung Quốc” và kích động tình trạng bất ổn chính trị ở Trung Quốc .
Người phương Tây có thể bỏ qua nếu họ có một chút nhầm lẫn này. Nhưng đối với một người bình thường hầu như không thể được liên kết bộ mặt Trung Hoa của ông đại sứ với tình trạng bất ổn chính trị ở Trung Quốc. Tuy nhiên, một bước nhảy vọtnhư vậy không phải là không phổ biến (không hay xảy ra) trong tuyên truyền của ĐCSTQ.
Đoạn tiếp theo cung cấp bằng chứng hỗ trợ cho tuyên bố này: “Như đã mong đợi, khi đến nơi, Gary Locke cho các quan chức Trung Quốc một bài học. Tất cả các thành viên trong gia đình mang theo túi riêng của mình. Không có trợ lý, không có vệ sĩ, không có hoa, không có tiếng vỗ tay, không có một cuộc lễ chào mừng, họ đến đây giống như người dân bình thường. Rõ ràng, hành vi này có thể dễ dàng gây được một ấn tượng tốt trong những người Trung Quốc bình thường.
Bài báo nêu rõ: mục đích của Locke không phải là cho quan chức Trung Quốc một bài học. Thay vào đó, người ta cho rằng Locke đang cố gắng chiếm lấy trái tim của người dân Trung Quốc và tăng cường “thân phận ở đợ xu nịnh” người dân Trung Quốc cho người nước ngoài. Locke do đó sẽ tăng cường cường các lực lượng thân Mỹ ở Trung Quốc để nó có thể thay đổi ý thức hệ của Trung Quốc. Hệ tư tưởng của Trung Quốc đang lâm nguy không thấy nêu dẫn, nhưng rõ ràng nó muốn nói ý thức hệ của ĐCSTQ.
Thực sự rất khó để tưởng tượng loại người nào có thể đưa ra lời cáo buộc như vậy. Nhưng nó không khó để biết những người cảm thấy bị đe dọa. Vài ngày sau khi Gary Locke đến, cư ​​dân mạng Trung Quốc đã được tiếp nhận hình ảnh gia đình Locke khùng chụp tại sân bay Bắc Kinh. Hầu như tất cả mọi người đồng ý rằng bất kỳ lnhân vật đứng đầu của một thị trấn Trung Quốc sẽ đến với phô trương nhiều hơn so với ông đại sứ này đến từ nước giàu nhất và mạnh nhất thế giới này.
Bài viết này được viết bởi Xiang Xiaodong, người tự miêu tả mình như là một “nhà tư tưởng tự do” Ông không được nổi tiếng ở Trung Quốc, và không nhiều người xem bài viết của ông một cách nghiêm túc. Hầu hết các lời ghi dưới bài viết của ông là trêu chọc, đùa cợt, hoặc thậm chí nguyền rủa tác giả và ý kiến ​​của tác giả. Nhưng đằng sau bài viết buồn cười của Xiang hàm chứa một cái gì đó sâu sắc hơn.

Quang minh Nhật bào (Guangming Daily) không phải là một tờ báo thường. Từ năm 1982, tờ báo đã được trực tiếp quản lý và điều hành bởi Ủy ban Trung ương Đảng (CCPCC). Năm 1994, đã được xác nhận rằng bài báo thuộc CCPCC và được quản lý bởi Bộ Tuyên truyền của CCPCC. Chỉ có một tờ báo khác cùng một tình trạng, Nhân dân Nhật bào (People’s Daily)
Sự khác biệt là độc giả của Guangming Daily là trí thức. Ngay bây giờ, kiểm soát phương tiện truyền thông ở Trung Quốc đã được thực hiện chặt chẽ hơn nhiều. Có rất ít cơ hội cho một bài viết mà không được mong muốn được công bố trên một tờ báo trực tuyến lớn do sự nhầm lẫn.
Từ khi báo xuất bảo đến nay, bài viết đã được gỡ bỏ khỏigmw.cn, trang web Guangming Daily chính thức. Điều này không phải vì kiểm duyệt–bài viết còn ở trên các trang web của Global Times và Qiushi, hai cơ quan phát ngôn chínhmouthpieces của ĐCSTQ. Thay vào đó, các phản ứng từ các cư dân mạng trên trang web Guangming Daily đã quá mạnh.
ĐCSTQ là tham nhũng. Đối mặt với các vấn đề lớn như tính hợp pháp, bất ổn xã hội, xung đột, nền kinh tế, thảm họa môi trường, và nhiều nhiều nữa, Đại sứ mới đến là một thách thức. Các nhà lãnh đạo ĐCSTQ đã không có ý định cũng như khả năng để thay đổi hệ thống tham nhũng và các viên chức hư hỏng của nó. Họ muốn rằng các quan chức Mỹ đến thăm Trung Quốc cư xử giống như các quan chức Trung Quốc tham nhũng.
Nhưng điều này là ra khỏi quyền lực và quyền tài phán của họ. Chỉ có một cách để đối phó với vấn đề đặt ra bởi Gary Locke mang theo túi riêng của mình: Làm cho nó trở nên một âm mưu đế quốc.
Đảng có thành công không?  Chỉ cần đọc các bài viết. Hầu hết trong số họ đọc: “Nếu đây là chủ nghĩa thực dân mới, tôi muốn được làm thuộc địa.”

Chú thích:-CCPCC=Chinese Communist Party Central Committee

CHUYÊN MỤC : SƯU TẦM NGỮ NGHĨA TIẾNG VIỆT

Hiền dang ( sưu tầm)

Có một đại lão giáo sư đã tặng cho  Giám độc Hãng Cao ngựa bạch Chu Việt một đôi câu đối như sau, xin BQM bình:

 

           Sóng Bạch Đằng Cuồn Cuộn Cửu Long Giang

          Cờ Hồng Lạc Vẫy Vùng Thiên Lý Mã.

 

         BQM: Hay và sâu quá đến Mao Tôn Cương cũng chịu nữa là BQM

CHUYÊN MỤC SỨC KHỎE- THƯ GIÃN

              Số này độc giả Docago. WordPress.com vừa có cao ngựa trắng (rởm) vừa có câu đối hay và thơm Tuyệt Cú Mèo như trên, vì không có gì bổ hơn cao ngựa trắng lẫn tiếng cười, nên chuyên mục Sức khỏe và thư giàn lần này đành phải ngừng một kỳ.

Thành thật cáo lỗi.

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s