Archive | Tháng Ba 2012

Trần Văn Kinh: Lại nói về Đạo.

                                                  Mới đọc bài Lời nói đầu cuốn sách về Lão Tử của chính tác giả Đỗ Anh Thơ thôi mà tôi đã thấy đầu óc mình tối tăm mù mịt như rơi vào giữa vũ trụ mênh mông những triết học uyên thâm và bí ẩn!.Trời đất! Sao mà cái ông Đỗ Anh Thơ này lại đọc nhiều đến thế! Viết nhiều đến thế! Chú giải ngọn ngành đến thế!  55 năm trước đây khi còn học ở Trường Đại học, tôi đã được GS Cao Xuân Huy giảng về Đạo đức học, được nghe vỡ lòng đôi điều về Đạo của Lão Tử, lúc ấy tôi cứ nghĩ ở nước Việt Nam triết học thô thiển và chắp vá này, chắc chỉ có được một người cao siêu như thầy Huy. Thời gian trôi nhanh và đầy ắp những biến cố lịch sử khiến cho mãi đến lúc về hưu, tôi mới có dịp tìm đọc được đôi điều trong sách của Nguyễn Hiến Lê, và giờ đây là của Đỗ Anh Thơ.
Tôi vốn là một anh học Toán, dạy Toán và khi còn trẻ cũng có làm Toán. Mặc dù công việc cả mấy chục năm đã cuốn hút đi sức lực rồi, giờ đây đọc vào những dòng của Đỗ Anh Thơ, tôi bỗng thấy hào hứng và dường như chính tôi đang tiếp tục được học những tư tưởng mà tôi đã tiếp nhận được trong quá trình học toán và làm toán vậy. “Đạo khả đạo phi hằng đạo”. Đúng thế! Đạo là cái mà nếu ta tiếp cận đến nó, bắt được nó, thì nó không còn là đạo nữa! Cái mà ta tiếp cận được chỉ có thể là cái “thể hiện” của nó” thôi . Ta có thể phán xét cái ta bắt được đó thuộc về đạo hay không thuộc về đạo, chứ không phải chính là đạo! Hay quá ! Hay như khi đang nghe lời thầy Cao Xuân Huy giảng ngày còn trẻ. Cứ thế, cứ thế. Tôi miên man đuổi theo cái tư duy “nhất nguyên luận”- Bản thể của vũ trụ là Đạo – của Lão Tử, bỗng giật mình nhận ra “hai mặt đối lập” trong điều Lão Tử nói :  “Khả đạo” và “phi hằng đạo”. Một thể hiện là “khả đạo”, và một thể hiện khác, đối lập của nó là ” phi hằng đạo”. Vậy thì luận thuyết của Lão Tử đâu còn là nhất nguyên nữa?
Nhưng cái gì chả vậy? Làm sao chỉ nói đến khái niệm “sáng” mà không (hàm ý) nói đến khái niệm “tối”, nói đến cái “đúng” mà không nói đến cái “sai”, nói đến “phải” mà không nói đến “trái”, nói đến “chẵn” mà không nói đến “lẻ”….? Làm sao hiểu được một khái niệm khi chỉ có một mình nó, và không có gì để đối chiếu?
Tôi lại trở về cái luận thuyết của kinh Dịch: “Thái cực sinh lưỡng nghi, lưỡng nghi sinh tứ tượng, tứ tượng sinh bát quái, bát quái biến hóa vô cùng…” Mà điều này thì cũng như Logic toán thôi, cũng như hệ đếm nhị phân của Leibnitz  trong máy tính, hay rộng ra là trong “thế giới số” thôi.
Vậy hóa ra là Thuyết của Lão Tử cũng là một hệ hình thức ư ?  Mà “Mọi hệ hình thức đều là không đóng” ? Hay nói cách khác: “Mọi hệ (logic) hình thức đều là bất túc” ư? Và cũng phải có “Nguyên lý bổ sung ngoài” Dedekind ư?
Tôi nghĩ vậy đó nhưng không dám khẳng đinh. Đã có ai dùng Logic toán để nghiên cứu các Luận thuyết của Lão Tử chưa? Trong hàng ngàn hàng triệu quyển sách về Lão Tử, tôi đã đọc nổi một quyển cho ra hồn chưa ? Nghĩ đến đó thì tôi lại giật mình, đành ngồi im, không dám ho he nữa… Lạy Chúa! TVK.

Vân Giang: QUÀ VẶT HÀNG RONG

Lời tác giả: Thân tặng bạn bè tôi, những người dân Sài Gòn đã sống cùng thời với tôi trên mảnh đất thân yêu này, dù còn ở lại hay đã đi xa; Những người bạn mới quen và cả những người chưa từng quen biết. Để nhớ về những món quà tuyệt diệu của tuổi thơ mà bây giờ chỉ còn lưu lại trong chúng ta hương vị ngọt ngào của một thời đã xa mãi mãi.
***
Tôi là một người có “tâm hồn ăn uống”. Cái thân hình đều đặn ba vòng bằng nhau bây giờ là kết quả (hay hậu quả?!) của mấy chục năm miệt mài thưởng thức một cách hết sức nhiệt tình những món ngon và chưa ngon của hầu hết những quán hàng tiệm ăn to nhỏ lớn bé trong lòng thành phố! Ăn trong nhà hàng máy lạnh có nhạc nhè nhẹ êm dịu mọi người nói năng nhỏ nhẹ lịch sự hay ăn trong một quán nướng ồn ào tiếng cụng ly côm cốp cười nói rân trời của mấy ông bợm nhậu, hay ăn nhỏ nhẻ mát mẻ trong một sân vườn cạnh bờ sông bốn bề gió lộng nước lách tách vỗ sóng bên sàn gỗ dưới chân…
Tôi đã ăn cùng với bạn bè, người thân, người yêu và cả với người ghét (thí dụ như phải đi ăn đám cưới của cảnh sát khu vực chẳng hạn!) những món ăn đã có từ thời xưa hay những món vừa được sáng chế ra lúc mới đây, những món có tên gọi bình dân hay những món nghe nghĩ mãi chẳng biết là món gì bởi cái tên gọi vừa cầu kỳ vừa bí hiểm! Có món tôi thích, có món không. Nhưng chưa bao giờ có một món ăn nào làm cho tôi chợt ngẩn người vì một nỗi nhớ nhung lạ lùng, đến dường như khắc khoải, như trong một lần gần đây khi đi qua một ngôi trường tiểu học nhỏ nằm cạnh một đường ray xe lửa, trong khi đứng chờ bên cạnh thanh chắn ngang đường ray, giữa tiếng bánh sắt nghiến rầm rập, hình ảnh hai em bé học sinh cùng uống chung một chiếc ly nhựa nhỏ nước xi rô bất giác làm tôi nhớ đến món quà của tuổi nhỏ ngày xưa, bây giờ không còn thấy bán nữa: cục đá nhận! Và tôi nhớ đến bàng hoàng tha thiết những món quà hồi tôi còn nhỏ, những món quà của một thời!
.
.
Ồ, nói ra thì thấy lạ lùng, chứ hồi nhỏ quả không mấy ai là không mê cái vị ngọt lạnh dễ chịu của cục đá nhận mà cách làm vừa đơn giản vừa… mất vệ sinh của xe nước giải khát bán ở cổng trường! Có lẽ khi ấy kem cây chưa có nhiều, lại mắc không phù hợp với túi tiền ít ỏi của lũ học trò nhỏ chúng tôi, nên cục đá nhận vừa lạnh vừa ngọt, có màu sắc rực rỡ lại rẻ tiền được hoan nghênh số một!
Người bán hàng dùng một cái bàn bào nước đá bằng gỗ bốn chân có một lưỡi dao bào bằng thép trên mặt đặt cục nước đá lên, bào ra những vụn đá tơi xốp trắng toát đầy cái đĩa nhôm nhỏ hứng ở dưới, nhanh nhẹn dùng một cái ly nhựa nhỏ hốt đầy đá bào vào ấn chặt như cách ta làm bánh bằng khuôn, gõ nhẹ cho cục đá bào đã được nén chặt trong ly rớt ra, vớ lấy chai xi rô màu xanh, đỏ hay vàng theo yêu cầu (xanh lá cây là mùi Bạc Hà, vàng là Chanh, đỏ là Cam hay Lựu) trên nắp chai xi rô bằng nhựa đã đục sẵn một lỗ nhỏ, xịt mấy cái trên cục đá nhận cho nước xi rô thấm vào, vừa xịt vừa khéo léo xoay tròn cục đá cho màu loang đều, có khi còn rưới thêm một chút nước chanh muối lên trên nếu được nằn nì xin thêm. Đứa học trò trả tiền chộp ngay lấy cục đá nhận ngửa cổ mút lấy mút để vị ngọt lạnh trong lúc đứa bạn không có tiền kiên nhẫn chờ kế bên đợi khi cục đá nhạt màu vì đã gần hết xi rô thì được mút ké một chút, cứ thế hai đứa nhỏ vừa đi vừa kề đầu chụm vai chia nhau một cục nước đá nhận đã hết cả vị ngọt lẫn mùi thơm, chỉ còn trơ cái lạnh và nhạt trên đầu lưỡi bị nhuộm màu!
. .
Ở cổng trường tiểu học của tôi hồi đó có nhiều hàng quà rong lắm. Mặc dù đã có lời dạy không nên ăn quà vặt nhưng hầu hết học sinh đều vi phạm bởi sức hấp dẫn của những món quà này. Mà ngày xưa thì quà bánh cũng chẳng lấy gì làm phong phú đẹp đẽ như ngày nay, chỉ những món đơn giản rẻ tiền mà sao nhớ nhung đến thế, hay vì trong những món quà thời ấy còn chất chứa cả một thời trẻ dại hồn nhiên chưa biết nghĩ suy gì?! Trẻ con ngày nay đi học hầu hết đều được Cha Mẹ đưa đón bằng xe riêng, ít thấy em nào đi một mình, hàng quà lại bị cấm bày bán trước cổng nên chẳng còn cảnh lê la ăn quà trước khi vào lớp như chúng tôi ngày xưa. Hồi tôi nhỏ, đi học toàn là tự đi bộ một mình, mấy đồng bạc cắc đút túi cứ như muốn nhảy ra khỏi tay trước những mẹt quà bày sát lối vào trường, thôi thì đủ món đủ thức tùy theo mùa theo vụ:
.
.
Đây là hàng bánh tráng kẹo có bà bán hàng mặc áo nâu nhanh nhẹn trở bánh trên bếp than nhỏ trong một cái nồi bầu miệng loe bằng đất nung, vừa thoăn thoắt bẻ bánh mới nướng xong còn đang nóng hổi, kéo những đường mạch nha dẻo quẹo trên mặt bánh rắc lên nhúm dừa nạo trắng muốt rồi gập đôi miếng bánh lại, món quà này tương đối mắc tiền, chỉ khi nào có tiền nhiều một chút tôi mới ăn.
.
.

Đây là mẹt hàng của một chị còn trẻ tuổi tóc búi gọn phía sau gáy, bán đủ thứ bánh kẹo xanh đỏ rất ưa nhìn:

Những cái bánh bằng bột gạo nướng với đường nhỏ xíu tròn tròn như những cái móc dùng để treo màn cửa màu vàng cam được xâu từng chùm vào một sợi dây lác để đeo vào cổ như một sợi dây chuyền, những xấp me ngào bột màu nâu đỏ nhỏ cỡ đồng xu ăn với muối ớt chua chua ngọt ngọt, những viên cốm nếp ngào đường tròn cỡ nắm tay thơm thơm mùi gừng, những cục kẹo ú đẫm bột hình khối tam giác màu vàng nhạt, những cục kẹo sữa màu trắng đục cắn vào có vị bùi béo của đậu phụng rang giã nhuyễn gói bằng giấy màu trắng có chữ màu xanh, những viên kẹo màu xanh màu vàng màu đỏ bọc giấy bóng kiếng trong thơm mùi trái cây, những bịch mứt dừa nhuộm đủ màu, những bịch bánh tráng tròn nhỏ màu vàng đỏ mặn mà…
.
.
Còn ai nhớ vị ngọt chát của những trái Trâm  to bằng đầu ngón tay cái màu tím thẫm ăn vào nhuộm tím cả lưỡi cả miệng? Những trái Nhãn Lồng mọc hoang nhỏ cỡ đầu ngón tay út vỏ màu trắng ngà với chút xíu cơm mỏng dính ngòn ngọt. Những trái Sung chín đỏ nhìn ngon mắt nhưng nhạt phèo và ruột đôi khi có đầy kiến gió. Những trái Chùm Ruột chua ghê răng ăn với muối ớt. Những trái Bình Bát trông giống như trái Mãng Cầu Xiêm nhưng lổn nhổn hạt chua chua… Loại trái cây mọc hoang dại trong lùm, trong bụi nơi vùng ngoại ô thành phố được bày bán trong những mẹt hàng nho nhỏ bên cổng trường thuở ấy đã gợi thèm thuồng biết bao đứa học trò nhỏ mỗi lúc ghé nhìn.
.

.

Và đây nữa, những trái Cóc xanh gọt vỏ rồi tách thành một bông hoa nhiều cánh ngâm trong nước Cam Thảo vàng, những lát xoài sống ăn với mắm ruốc tím có điểm những khoanh ớt đỏ thắm, chùm trái Trường trông giống như những trái Vải tí hon vỏ màu đỏ nâu, những chùm trái Sai vỏ đen nhung với lớp ruột màu vàng cam có cái hạt dẹp dẹp nho nhỏ trông giống như .. một con ve chó lớn! Và Thơm xẻ miếng, và Đu Đủ, Mận, Mít bày trong một cái tủ nhỏ bằng kính có đặt cục đá ướp lạnh.

. .

Tôi không biết ăn Ô Môi. Thứ trái cây dài ngoằng và cứng ngắt ấy không ngờ là hậu thân của những bông hoa đỏ thắm xinh đẹp vẫn mọc dọc bờ sông nhiều nhà ở miền tây Lục Tỉnh. Trái Ô Môi hơi giống trái Phượng nhưng to hơn, cũng có vỏ màu nâu đen. Khi ăn phải hái phơi kỹ trên nóc nhà cho khô, dùng dao chặt thành từng khúc ngắn, vạt hai bên vỏ trái cho lộ ra lớp hạt xếp đều đặn dính liền nhau bởi một lớp cơm màu nâu đen như nước màu kho cá, và cái mùi thum thủm của nó thì thật khó tả! Tôi chịu! Chỉ nghe đã muốn bịt mũi chạy xa, vậy mà bọn bạn tôi cứ mua từng khúc gặm ngon lành, còn cẩn thận mút cho bằng hết những chiếc hạt ấy, nghe kể rằng ngọt nhưng hơi chát ăn mãi không chán!

.
.

Tôi rất thích đến bên thùng xe làm bắng sắt tròn của ông hàng Kẹo Bông Gòn. Ở giữa tâm vòng tròn có một cái lõi nhỏ, mỗi khi ông bán Kẹo cho vào đó ít đường cát trắng, vừa đạp cái bàn đạp cho vòng thùng tròn quay thì lớp đường kéo tơ hiện ra càng lúc càng nhiều, đưa đôi đũa quơ quanh một vòng thành một lớp bông gòn xốp mịn nhìn thật đẹp mắt, cho vào miệng lớp bông ấy tan nhanh để lại vị ngọt ram ráp trên đầu lưỡi như một chút tiếc nuối. Hàng kẹo kéo thì lúc nào cũng có quay số, số bao nhiêu thì được trúng bấy nhiêu kẹo, nhưng hễ số kẹo càng nhiều thì ông hàng kẹo kéo lại kéo nhỏ cây kẹo thêm một chút, rốt cuộc nếu gộp tất cả số kẹo trúng thưởng vào chung thì có lẽ vừa bằng một cây kẹo mua bằng tiền không quay số mà thôi!

. .

Còn hàng kem cây.

Ngày xưa chúng tôi gọi là hàng “Cà Rem” . Người bán Kem có hai bình thủy để cân đối hai bên “boọc ba ga” một bên đựng kem các mùi như Va ni, Sầu Riêng, Dừa… một bên đựng kem đá với các màu xanh đỏ vàng tượng trưng cho Cam, Chanh và Bạc Hà. Mỗi khi bán, tùy theo giá tiền người bán sẽ dùng dao cắt cục kem lớn nhỏ khác nhau, dùng một que nhỏ ghim vào miếng kem mà đưa. Một loại kem khác, thứ này mắc tiền hơn, mà người ta thường bán trong tiệm nhưng cũng có những xe đẩy bán trước cổng trường, là loại kem múc bằng muỗng tròn để lên trên những cái bánh bột mỏng hình loe dài như một đài hoa xinh xắn có đủ các màu vàng xanh trắng, rưới lên trên khi thì một ít đậu phụng rang giã nhuyễn với một chút sữa đặc có đường, khi thì một chút xi rô xanh xanh đỏ đỏ. Trẻ con không thích ăn kem ly, phải đứng tại chỗ mà ăn, mất thì giờ; vừa đi vừa ăn ngon mà nhanh hơn. Hôm nào có tiền kha khá một chút thì mua hẳn một cái bánh mì ngọt kẹp mấy cục kem có rưới sữa và rắc đậu vào thì quả là ngon hết chỗ chê!

. .

Buổi sáng đến trường sớm mà chưa ăn sáng ở nhà, đã có hàng xôi của bà hàng với hơi nóng nghi ngút bốc lên kèm theo mùi thơm hấp dẫn! Bà hàng lấy một miếng lá chuối cỡ hai bàn tay xoè, đặt lên trên đó một miếng bánh tráng phồng cỡ bàn tay, thường có hai loại xôi là xôi đậu xanh và Xôi Nếp than, ai muốn ăn gì thì bà sẽ xới xôi ấy lên trên miếng bánh phồng, trét một lớp nhưn đậu xanh nấu chín tán mịn lên, rưới một muổng mỡ hành có lẫn mấy miếng tóp mỡ béo ngậy, rắc một lớp đường cát trắng và sau cùng là chan lên một muổng nước cốt dừa. Xôi được gói chặt lại sao cho miếng bánh phồng bọc kín hết như một lớp vỏ bánh, cắn vào vừa bùi vừa béo, thơm ngon làm sao! Cạnh đó lại có bà cụ người Bắc mặc áo vải trắng đầu vấn khăn nhung bày một thúng bán xôi Lúa hay còn gọi là Xôi bắp, cụ có hàm răng đen nhánh với miệng cười hiền từ, thoăn thoắt xé lá gói những gói Xôi bắp với những hạt Bắp màu trắng đục hầm mềm và những hạt nếp dẻo thơm phức, cũng là đậu xanh nấu chín nhưng đậu của xôi Bắp thì giã tơi thành một lớp bột khô rắc lên trên, chan vào một muổng nhỏ hành tím bào mỏng phi vàng rồi sau cùng là một muổng muối đường.

. .

Ít tiền hơn đã có hàng khoai luộc. Cũng tỏa khói nghi ngút nhưng giản dị hơn, chỉ một nồi hay rá nhỏ đặt trên bếp lửa, này là khoai lang Bí vỏ nâu đỏ ruột vàng, khoai lang Dương Ngọc vỏ hồng tím ruột tím nhạt, cả khoai lang trắng ruột trắng như bột, khoai Đà Lạt thì củ nhỏ mà ốm nhưng mật tươm cả ra ngoài vỏ, lâu lâu mới thấy bán. Khoai Mì (Sắn) thì cắt thành từng khúc xếp ngay ngắn bên cạnh những củ khoai Mì Tinh (có người còn gọi là khoai Bình Tinh) và củ Chuối (Dong Riềng) và những củ Từ vỏ vàng nhạt hay những củ khoai Môn tròn trĩnh.

. .

Cũng là khoai mì, nhưng khoai mì quết dừa làm bằng những củ khoai bột tán nhuyễn, trộn thêm xác dừa khô nạo và đường cát trắng, thêm chút muối đậu, gói trong lá chuối, có thể dùng lá cây Dứa dại cắt ngắn từng khúc thay cho muổng xúc ăn, hay nắm lại thành nắm như nắm xôi mà ăn; vừa ngọt, vừa bùi. Lại thơm và béo của dừa khô trộn lẫn, ngon không biết tả sao cho vừa!

. .

Khoai mì mài ra lấy bột đem lọc kỹ, để ráo sẽ cắt thành sợi dài mà dẹp, hấp chín rồi cũng trộn chung với dừa khô nạo nhuyễn là sẽ thành món bánh tằm khoai mì trộn dừa, muốn có màu sắc hồi đó người bán không dùng màu hóa chất mà lấy màu xanh của lá dứa, màu tím của lá cẩm, màu đỏ của trái gấc chín, nên những sợi bánh tằm ăn vào mỗi màu có một mùi thơm riêng biệt, vì vậy ăn ít ngán hơn.

. .

Hồi đó trước cổng trường tôi có một bà già người Tàu mà mọi người thường gọi là Thím Xẩm bán bánh ướt rất ngon. Bánh ướt của người Tàu khác bánh ướt của người Việt ở chỗ bánh họ tráng dầy hơn, lại thoa lên trên một lớp mỡ có hành lá xắt nhỏ rồi cuộn lại thành từng cuộn dẹp, ăn với nước mắm pha loãng và giá trụng. Bà Tàu già ấy quanh năm chỉ thấy mặc một chiếc áo vải màu đen bạc phếch, một chiếc quần ngắn trên mắt cá bó ống và một đôi giày vải đen có thêu đã cũ mèm. Tóc bà cắt ngắn tới ngang cổ, cài một chiếc lược sừng đã bóng lộn vì thời gian. Mặc cho lũ chúng tôi tíu tít hối thúc bà già vẫn chậm chạp cắt bánh, lấy rau, rót nước mắm, rửa đĩa, thu tiền, những động tác chậm chạp của tuổi già và đôi mắt một mí hum húp như thuộc về một nơi chốn khác, không phải là cái nơi ồn ào nhộn nhịp của một cổng trường đang giờ sắp mở cửa.

. .

Cái bánh tôm ăn chung với bánh ướt của bà Tàu già cũng ngon lạ lùng. Khá giống với bánh Cóng của Sóc trăng, nhưng không có tôm, cũng không có giá, tuy gọi là bánh tôm nhưng chỉ có đậu xanh hột được hấp chín và bột gạo, chiên vàng thành những cái bánh tròn xốp, ăn không biết chán.

..

Cùng một thứ ăn với nước mắm như bánh ướt là huyết heo hấp. Những miếng huyết heo vuông vức cỡ lòng bàn tay màu đỏ nâu được hấp chín rải lên trên từng lớp mỡ hành xếp đầy trong chiếc nồi được ủ nóng bằng mấy lớp bao bố dầy cộm. Người bán dùng dao cắt miếng huyết heo thành từng lát, cho thêm mỡ hành, giá trụng và một nhúm rau thơm cắt nhỏ, chan nước mắm lên, thế là xong! Nhưng món quà này ăn mau ngán, nên người bán hàng, một ông già mặc áo quần màu nâu, đầu đội mũ cối nhựa trắng, chở chiếc nồi trên yên sau chiếc xe đạp cọc cạch cũ kỹ, lâu lâu mới ghé qua cổng trường, dựng chiếc xe đạp vào một góc tường quen thuộc, vừa phì phà điếu thuốc vấn vừa chờ đợi đám khách hàng nhỏ tuổi.

. .

Thịt bò khô phải có gan cháy chỗ nước mía Viễn Đông ăn mới sướng…rên mé đìu hiu!!! 
Cũng bán hàng trên xe đạp và cùng là đàn ông bán hàng là món gỏi khô bò. Trong chiếc thùng một mặt có kính đựng đầy ắp những sợi đu đủ xanh bào mỏng, khô bò màu đen sánh cất trong một ngăn tủ nhỏ, chai giấm trắng, chai nước tương đen, chai nước ớt màu đỏ xếp cạnh chồng đĩa nhôm nhỏ, nắm đũa nhôm chiếc cong chiếc thẳng cắm trong một ống đựng treo lủng lẳng, ông hàng gỏi có một chiếc kéo sắt đen và to vừa dùng để cắt khô bò, vừa dùng nhắp thành những tiếng đều đều báo hiệu thay cho tiếng rao mời.


Cái đĩa nhôm trầy trụa và trẹt lét của ông hàng gỏi chỉ được tráng qua nước rồi lau vội bằng một cái khăn màu cháo lòng sau khi có khách ăn xong, lại được bốc đầy có ngọn nắm đu đủ bào, vài sợi khô bò nhỏ xíu cỡ đầu que diêm đặt khéo léo lên trên, một chút rau thơm thái sợi và một nhúm đậu phọng rang vàng giã dập, chan đẫm nước giấm và nước tương, thêm chút ớt đỏ cay cay, chúng tôi vừa ăn vừa xuýt xoa xin thêm giấm, thêm nước tương, ăn hết đu đủ húp cạn hết cả nước giấm mà vẫn còn thấy thòm thèm!

..

Bánh mì tương cũng là món quà được bọn học trò chúng tôi chiếu cố tận tình vì rẻ mà lại ngon; chỉ có một khúc bánh mì không xẻ ra, rưới một muổng tương đen, một muổng tương đỏ, thứ tương người ta vẫn dùng để ăn phở nhưng có lẽ người bán đã cho thêm ít đường cho dịu bớt, và thêm ít bột cho sánh lại, gắp vào một ít đồ chua làm bằng củ cải trắng và cà rốt cắt sợi ngâm giấm đường là có một món vừa ngon vừa no bụng. Nếu có tiền thì ăn bánh mì bì, bì làm bằng da heo cắt sợi nhuyễn, thêm chút thịt đùi heo chiên cắt nhỏ như que tăm, trộn một chút thính gạo rang vàng cho thơm, bánh mì bì ăn với hành lá xắt nhỏ phi chín chung với tóp mỡ, chan nước mắm chua ngọt, ngon hơn bánh mì tương một bậc, và cũng mắc tiền hơn!

..

Bắp thì có hai thứ, bắp luộc đựng trong thúng ủ tấm bàng tròn, hơi nóng bốc lên cùng với mùi lá dứa thơm phức, những trái bắp vỏ ướt nước nóng hổi cầm bỏng cả tay, xé lớp vỏ như những lần lụa mỏng mềm mại phía trong cùng là lớp hạt vàng rực đều đặn hiện ra trông thật bắt mắt, hạt bắp luộc dẻo và ngọt, nếu ăn bắp non thì cái cùi bắp mềm mà ngọt không thua gì mía hấp. Bắp nướng thì phải ngồi đợi một bên cái bếp than làm như một cái máng chữ nhật nhỏ của bà hàng, chờ lớp vỏ ngoài cháy đen một phần, bà mới bóc hết làn vỏ bắp ra để những hạt bắp được nướng chín trên lửa từ từ trỡ sang màu vàng ruộm, rồi vàng cháy, mùi bắp nướng thơm lừng tỏa ra trong không khí, xé một miếng vỏ bắp bọc lấy cái cuống trái bắp nướng dốc ngược đầu xuống một chén mỡ hành đặt cạnh bếp, dùng một đoạn sống lá chuối chẻ dập đầu thoa đều mỡ hành lên khắp trái bắp, mùi thơm của bắp và mỡ hành làm chúng tôi nuốt nước miếng thèm thuồng, cầm vội vàng trái bắp nóng hôi hổi trên những ngón tay lóng ngóng và gặm hối hả, vị mặn mà của mỡ hành có lẫn vài miếng tóp mỡ dòn dòn, hạt bắp vừa cứng vừa dẻo, nhồm nhoàm một cái đã thấy chỉ còn trơ lại cái cùi khô khốc vô duyên!

.
.

Bây giờ ít thấy bán đậu đỏ bánh lọt, thứ quà ngon mà mắc tiền hơn đá nhận xi rô, vẫn bán trước cổng trường trên những chiếc xe đẩy bằng nhôm sáng loáng thuở nào. Trong những chiếc thẩu tròn xếp thành dãy người ta đựng nào là đậu xanh hấp chín màu vàng đậm đà, nào là đậu đen chín bở, đậu đỏ đều hạt, đậu Mỹ màu trắng hạt to như đầu ngón tay cái,và một cái thẩu đầy những sợi bánh lọt màu trắng trong và dai ngập trong nước đừa đục màu sữa, lại có cả hạt É lấm tấm như những chùm trứng Ếch tí hon có lẫn những tảng nhỏ Lười Ươi nâu như màu mận chín, nước đường thắng kẹo đựng trong hũ thủy tinh trong được múc bằng một cái muổng đặc biệt làm bằng nửa quả Mù U khô cắm trong một cây đũa tre dài.

..

Đã lâu lắm tôi không còn thấy ai bán Bông Cỏ với Hột Lựu. Hình như món ăn này, cũng như món mía hấp, mía ghim đã lặng lẽ biến mất tự lúc nào chẳng ai hay biết. Mía hấp thì thường là một người đàn ông trung niên đẩy xe ba bánh rao bán trên đường phố vào khoảng tối khuya, tiếng rao “Mía hấp” kéo dài hơi ngân nga và ánh sáng chập chờn của một ngọn đèn dầu nhỏ thắp trong chiếc lồng đèn vuông thường gợi nhớ vào những tối trời tạnh mưa, không khí ẩm và lạnh mà mùi thơm ngọt ngào của những cây mía nóng hổi khi mở nắp chiếc vung to lớn của ông hàng mía lan tỏa trong không gian thật là dễ chịu. Ông hàng Mía hấp có một cái bào to với một bên thân bào là dao bén ngót. Những khúc mía màu nâu tím hay vàng mơ được hấp chín trong một loại nước có vị thuốc Bắc xếp đầy trong một cái thùng sắt to đặt trên bếp than cháy âm ỉ để giữ cho nước trong nồi lúc nào cũng nóng già, khi có người mua ông dùng bào róc sạch vỏ rồi nhanh nhẹn trỡ lưỡi dao tiện thành từng khẩu mía ngắn và đều nhưng không tiện đứt hẳn mà vẫn còn dính vào nhau, mía hấp ăn thơm và mềm, người già răng yếu cũng có thể ăn được. Mía ghim thì chỉ là mía thường, róc vỏ, bỏ mắt và tiện ra thành những lóng ngắn nhỏ cỡ một đốt ngón tay, ghim vào trong một đoạn tre ngắn được chẻ ra nhiều thanh nhỏ ở một đầu thành ra một bông hoa ngộ nghĩnh xoè tròn người ta thường bán trước cửa rạp hát hay rạp xi nê hồi đó. Mía bây giờ người ta đựng trong bịch nylon, tuy cũng tiện tròn nhưng nhìn tẻ nhạt chứ không xinh xắn hấp dẫn như mía ghim thuở đó!

. .

Bông Cỏ thì đặc biệt hơn, trông giống như Sương Sa nhưng hơi mềm mình, và lại thơm ngon hơn nhiều. Có lẽ tuổi nhỏ với khẩu vị đơn giản và đồng tiền có hạn nên món nào hồi xưa mình ăn đều thấy ngon lạ ngon lùng, hay bởi vì những món ăn thời ấy còn chất chứa cả một khung trời ký ức êm đềm dịu ngọt nữa mà bây giờ cho dẫu có ăn bất cứ món gì mình cũng thấy không thể sánh bằng? nhưng món Bông Cỏ thì quả là hơn đứt Sương Sa hay Thạch của người Bắc, Đông Sương của người Trung. Bông Cỏ hình như là xuất xứ từ bên Tàu, cách làm cũng khá lạ, phải ngâm nước một đêm cho nở rồi mới cho vào trong một cái bao vải dày (gọi là bao bồng bột) cùng với một vài (bao nhiêu?) trái chuối Xiêm chín, nhồi lấy nước sền sệt pha chung với nước lã sao cho vừa đủ lượng nước cần dùng, cho vào thau để yên trong mấy giờ sẽ đông lại như Sương Sa nhưng mềm và dẻo hơn, dùng cái muổng như cái vá xới cơm nhưng dẹp và mỏng hơn vát nhẹ thành từng miếng mỏng cho vào ly, ăn với bột mì tinh cắt nhỏ vuông vức pha màu hồng đỏ luộc vừa chín còn cái ngòi bột trăng trắng nhỏ xíu trông giống như những hột Lựu tươi vừa tách ra khỏi trái chín cây (vậy nên mới được gọi tên là Bông Cỏ Hột Lựu), chan nước đường thắng kẹo và nước cốt dừa béo ngậy, thêm vào chút dầu chuối đựng trong cái ve nhỏ xíu mà thơm lừng. Đôi khi người ta còn bán chung với Sương Sáo và Sương Sâm, một thứ màu đen có mùi hôi nhẹ của thuốc Bắc, một thứ màu xanh biếc của lá cây với những đám bọt nhỏ phía trên mặt, ăn cùng với đường cát trắng lạo xạo trong miệng và những vụn đá bào mát lạnh.

. .

Lớn thêm một chút, vào Trung Học, tôi nhớ tới những xe bán Bò Bía trước cổng trường, người bán thoăn thoắt gói những cuốn nhỏ bánh tráng có ít củ sắn và cà rốt thái sợi xào chín giữ nóng trong một cái thau nhỏ đặt trên bếp lửa, cho thêm vài lát Lạp Xưởng mỏng tanh, một ít tép ruốc chấy vàng nhuộm đỏ, có khi một ít trứng chiên vàng cắt sợi, một lá Sà lách, vài ngọn rau thơm, ăn với tương ngọt và tương ớt có ít đồ chua, một ít hành phi dòn và một ít đậu phọng rang giã dối. Cuốn Bò Bía ngọt thì chỉ là một cuốn bánh bột mỏng gói cây kẹo dòn và ít dừa nạo sợi, rắc ít mè rang vàng, chỉ tiện ở chỗ có thể cất vào trong cặp dành ăn trong giờ ra chơi, còn thì chẳng có gì đặc biệt!

.
.

Xi rô kem khác với kem ly, vì có cả đá bào và nước xi rô trộn chung với mấy muổng kem thành một thứ vừa dùng để múc ăn vừa có thể uống như nước được, có thấy bọn học trò xúm quanh hối thúc bà hàng thì mới thấy món quà này được ưa chuộng ra sao. Ya ua cũng có thể ăn theo cách này, chung với đường và đá gọi là ya ua đá. Sinh tố bịch thì làm bằng các loại trái cây cho vào máy xay nhuyễn, thêm đường thêm nước thành một loại thức uống ngon lành cho vào bịch ny lon nhỏ cột chặt bỏ tủ đá cho đông cứng lại, bọn con gái chúng tôi vẫn thường mút một đầu bao mút như mút đá nhận mặc cho bọn con trai tròn mắt thèm thuồng mà giả vờ trêu chọc.

. .

Những quả ổi luộc ngâm trong nước cam thảo màu vàng luôn là món hấp dẫn tôi hơn cả Me và Cà Na ngâm. Xẻ đôi trái Ổi ra, màu ruột vẫn trắng ngà và dòn tan, nhưng lớp vỏ ngoài lại hơi mềm và ngọt mùi cam thảo, trét lên một lớp muối ớt cay cay thì thật là tuyệt! Me thì dòn và đã được lấy sạch hột, Cà Na hơi chát mà chua chua, trời ơi còn Xoài sống thì cắn miếng nào biết miếng đó, Chùm ruột chỉ nhìn thôi đã ứa nước miếng vì thèm, Cóc chín trái vàng lườm và thơm nức mũi. Những món trái cây ngâm ấy được gói trong mấy tấm lá chuối xanh rờn, một góc là nhúm muối ớt đỏ tươi ngon lành, buổi trưa trời nắng đổ lửa hay buổi sáng rét nhẹ chúng tôi đều chiếu cố tận tình như nhau! Vậy mà chẳng thấy đứa nào đau bụng đau bão gì, ấy thế mới lạ!

. .
Còn hàng Phá Lấu trên đường Pasteur, nơi có xe nước mía Viễn Đông nổi tiếng một thời với những cây tăm tre xiên vào từng xâu nhỏ gan, lưỡi, tim … phá lấu màu nâu đen thơm phức vừa miệng đặt trong mấy cái đĩa nhôm bày trên một mẹt hàng có bốn chân gác chéo, mà tôi đã đi ăn cùng với người bạn trai đầu tiên. Ly nước mía mát lạnh hơn cả những câu chuyện thủ thỉ không đầu không đuôi tuổi học trò nhớ lại vẫn còn cảm thấy ngọt ngào. Hẻm Casino SaiGon có hàng Bún chả và bánh cuốn Thanh Trì một ngày nào đã dung dăng dung dẻ cùng các bạn vào ăn sau khi mỏi chân mỏi mắt khắp phố phường, trong Crystal Place hay trong Passage Eden. Hiệu kem Pole Nord nằm bên thương xá Tax với một dãy ki ốt hoa tươi trên đường Nguyễn Huệ một tối nào tôi nhận từ tay người bạn trai sắp theo tàu đi xa một bông hồng màu đỏ thắm với bàn tay ấm áp ân cần. Quán cơm Bà cả Đọi nằm trên một căn phòng nhỏ thấp sâu trong hẻm với những món ăn được dọn ra trên chiếc đi văng bóng gỗ bóng màu thời gian, những món ăn quen thuộc như bữa cơm thường ngày gợi nên cảm giác gia đình cùng ăn với bọn bạn là sinh viên miền Trung vào SaiGon trọ học….

Vậy mà thoắt cái đã mấy mươi năm! Những món ăn tôi đã ăn trong cả một thời ấu thơ cùng với bạn bè, những món ăn tôi đã chia sẻ cùng với những người thân thương một thuở, bây giờ có món vẫn còn bày bán đâu đó trong thành phố, có món đã lâu lắm chẳng còn nhìn thấy lại. Nhưng cùng với thời gian trôi qua, và mọi điều đã thay đổi, tôi mãi mãi sẽ chẳng bao giờ còn có thể thêm một lần nữa nếm được cái hương vị ngọt ngào tuyệt diệu của những món quà ấy, cho dù có tha thiết ước  ao, hay thèm thuồng mong đợi đến thế nào!

Như có lần tôi đã bày tỏ cùng một người bạn ít tuổi hơn nhiều, và lại không cùng sinh ra, lớn lên trong cùng một hoàn cảnh sống, về những món ăn ở một nơi mà cô đã đến, nghe ca tụng nhưng thất vọng lúc nếm thử, rằng cái hương vị trong ký ức của mỗi một người khi ăn một món ăn nào là hương vị rất đặc biệt chỉ riêng người ấy mới cảm nhận được, gói ghém cả những ngọt ngào của quá khứ và kỷ niệm, mà không phải ai cũng có thể sẻ chia. Nhớ lại những món ăn một ngày nào, là tôi nhớ lại biết bao là êm ái và dịu ngọt, mà những món quà tuy tầm thường bé nhỏ ngày xưa ấy, cho dẫu chỉ là quà của một thời, nhưng lại là một thời của những tháng ngày yên vui mãi mãi trong tâm tưởng, mà những khoảnh khắc quý báu ấy thì mãi mãi tôi chẳng bao giờ có thể nguôi quên.

 

__._,_.___

Đỗ Anh Thơ: Tự sỉ (3)

Bố mẹ sinh mi: kiếp thò lò

Ba tháng khóc ròng, nhỏ rồi to.

Áo tơi mẹ khoác ngồi đưa võng,

Trong váy mi nằm , mẹ nằm co.(*)

Đỗ Anh Thơ

(*) Mẹ kể:

Docago lúc sinh ra ốm quặt quẽo, khóc sài đẹn ròng  đúng 3 tháng 10 ngày. Đêm bà thường phải nằm võng ẵm con, khoác áo tơi mà ngủ

Nguyễn Chân: QUÀ MỪNG SINH NHẬT(H.R.)


                        Lẽ nào chối bỏ thịnh tình

                       Trời thường sinh nhật tặng mình hoa râm.

                       Nhận quà tim nhói gai châm,

                       Lắc đầu, ngán ngẩm, Trời nhầm rồi chăng ?


                     生 日 贈 品

                    不 忍 婉 辭 天 好 意

                    壽 辰 斑 白 贈 余 疼

                    搖 頭 厭 倦 天 差 否


                     SINH NHẬT TẶNG PHẨM

                    Bất nhẫn uyển từ thiên hảo ý,

                   Thọ thần ban bạch tặng dư đông.

                  Dao đầu yếm quyện thiên sai phủ ?



                    CADEAU D’ANNIVERSAIRE

             Pas de raison de renoncer à la sollicitude

            Du bon Dieu qui me dédicace poivre et sel

             Au jour de ma naissance comme d’habitude.

            Recevant son cadeau, je me sens le coeur tel

             Qu’il est blessé par une épine qui l’a piqué.

                Blasé, je me secoue la tête : Dieu s’est-t-il trompé ?


                      NGUYỄN CHÂN 21.01.2008


                 ПОДАРОК В ДЕНЬ РОЖДЕНИЯ

               Нельзя отказаться от доброго чувства Бога

             Который мне подарил проседь в день рождения

                  Получая его подарок я чувствую

                 Что в сердце впила колучка

               С подавлённым настроеньем головой качаю

                Уж ошибился ли Бог ?


              NGUYỄN CHÂN 23.03.2012 (Вольныйй перевод  )


Đỗ Anh Thơ: Tự sỉ (2)

Bố mẹ sinh mi, cái đầu to,

Ương bướng, kiêu căng với dại khờ.

Học hành lêu lổng, dăm ba chữ,

Nho nhe nặng kiếp, lại lộn lò.

*

Nho nhe nặng kiếp, lại lộn lò,

Sách thứ chơi diều, thứ đem cho.(*)

Truyền thống suy đồi, nay đà rõ,

Thiên hạ chẳng lo, mi cứ lo!

Đỗ Anh Thơ

(*) Thân sinh Docago nhà nghèo, được ông chú họ là cụ Nguyễn Đức Tân ( cụ Tặng) nuôi ăn học cùng các con trai  của ông là Nguyễn Đức Đồng ( sau đỗ tú tài) Nguyễn Đức Đôn (đỗ cử nhân) Nguyễn Đức Đàm ( đỗ phó bảng),  con rể Nguyễn Huy Nhu(đỗ tiến sĩ)… Bố Docago hỏng tam trường về làm thuốc và trở thành một lương y và viết chữ đẹp nổi tiếng. Đương thời ở Trung Kỳ thường gọi là cụ Liên Xá.  Bị bệnh phù, ông chỉ tin mình,  tự mình kê đơn cắt thuốc chữa trị. Không khỏi và mất ngày 27/5 năm Ất Dậu ( 1945). Ông để lại một tủ sách thuốc khá lớn. Docago lúc đó mới trên 10 tuổi dang học cours moyen deux đã dem sách viết trên giấy bản phết diều , còn sách in dem làm giấy nháp mất rất nhiều. Số còn lại mẹ Docago đã cho bạn bè của ông hết./.

Docago.wordpress.com số 85 CHUYÊN MỤC VĂN HÓA ĐÔNG TÂY: Đỗ Anh Thơ: Trí tue Lão tử ( câu 4 đến câu 6)

4. Lấy mềm thắng cứng, lấy yếu thắng mạnh
 將 欲 歙 之﹐ 必 固 張 之﹐  將 欲 弱 之﹐ 必 固 強 之。 將 欲 廢 之 必 固 興 之。 將 欲 奪 之﹐ 將 固 與 之。
PHIÊN ÂM:
Tương dục hấp chi, tất cố trương chi; tất dục nhược chi, tất cố cường chi; tương dục phế chi, tất cố hưng chi; tất dục đoạt chi, tương cố dữ chi.
CHÚ GIẢI: Đây là phần câu chương 36 của Đạo đức kinh.
 – Tương (jiang): sắp sửa.
– Dục (ỳu): muốn.
– Hấp (xi): hút, hít vào. Cùng một nghĩa với 吸   (cũng đọc là hấp).
– Trương (zhang): nở, phồng lên.
– Nhược (rùo): yếu.
– Phế (fèi): bỏ
– Cường (qiáng): mạnh.
– Hưng (xing): hứng.
– Đoạt (dúo): cướp, giật.
– Dữ (ỳu): cùng, đến gần, góp vào.
DỊCH:
Muốn hít vào tất phải trương lên, muốn làm yếu tất phải làm mạnh, muốn vứt bỏ tất phải hứng khởi lên, muốn đoạt tất phải góp thêm vào.
Bình
Theo “Lão tử dịch văn”: Tương dục hấp chi là: “Yếu thu lượm đích, tất tiên trương trì nhất hạ” (nghĩa là muốn thu lượm tất trước hết phải trương lên)
( 收 敛 的 ,必 先 张 驰 一 下 。)
Suzuky dịch: “That which is about to contract has surely been expanded”.
Đây là câu khá bao quát khái niệm “nhu thắng cương, nhược thắng cường” (mềm thắng rắn, yếu thắng mạnh) với hình tượng là “nước” của Lão tử. Ông nói: “Thượng thiện nhược thủy, thủy thiện lợi vạn vật hựu bất tranh” (nghĩa là: nước là tốt nhất, nước lợi cho muôn vật lại không hay tranh giành) và “thiên hạ nhu nhược mạc quá ư thủy, nhi công kiên cường mạc chi năng thắng”.
(nghĩa là: trên đời này có gì mềm yếu hơn nước? mà để thắng cứng rắn có cái gì mạnh hơn nước?)
Kinh tân ước cũng có câu tương tự:
Quiconque s’élèvra sera abaissés et quiconque s’abaisera sera élevé” (kẻ nào leo lên cao sẽ bị hạ xuống thấp. Kẻ nào hạ xuống thấp sẽ được nâng lên cao) và “Ainsi les derniers seront les premiers, et les premiers seront les derniers” (kẻ nào đi sau sẽ là người đứng trước và kẻ nào đứng trước sẽ là kẻ đi sau).
Kết luận có tính triết lý này của Lão tử là do ông quan sát hiện tượng nước chảy đá mòn mà có. Tuy nhiên, nước muốn trở thành phát động lực phải được tích áp và có thế năng. Cha ông ta có câu: “ tức nước vỡ bờ ” là thế. Ở trạng thái tĩnh, toàn bộ áp suất phụ thuộc vào độ cao cột nước, tác dụng lên thành ống. Nhưng ở trạng thái động thì áp suất đó là tích của vận tốc và cửa thoát nên sức công phá càng lớn. Sức mạnh tổng hợp của sự mềm yếu của nước là vậy. Người ta ví nước mềm yếu như quần chúng nhân dân bị trị, vốn ở chỗ thấp. Nhưng nó làm cho tầng lớp thống trị phải dè chừng. “Nâng thuyền là nước nhưng lật thuyền cũng do nước ” là một câu nói bất hủ. Sức mạnh của nước là sự tích áp rất lớn ở hai cực. Mặt khác ta phải chú ý đến một trạng thái thứ ba, đó là hiện tượng dao động, lúc ngả bên này lúc ngả bên kia (lúc âm lúc dương) ví như nước êm sóng vỗ. Thế năng không lớn nhưng sự xói mòn cũng không nhỏ. Về kỹ thuật, các nhà khoa học đang nghiên cứu hiện tượng này để chế tạo các loại bơm, máy phát điện kiểu lắc. Mô hình cân bằng động đó được Charles de Gaulle (1890 – 1970, tổng thống Pháp) áp dụng vào trong sinh hoạt chính trị xã hội, đưa ra học thuyết nổi tiếng là chính sách hai giọt nước (politique de deux gouttes d’eau) để làm cân bằng thế lực giữa hai phe tả – hữu.
Nghiên cứu thuyết “nhu nhược thủy” của Lão tử ta phải nắm bắt cho được ý nghĩa của nó theo tính thời đại. Đó không chỉ là nước của một cái ao tù mà là nước sông, nước biển, nước của đập thủy điện… tiềm ẩn thế năng rất lớn. Ví quần chúng nhân dân như nước cũng vậy. Trong một xã hội phát triển, bùng nổ thông tin toàn cầu, nhân dân không còn là những đám dân đen ít học, dễ áp đặt như xưa nữa.
Đó là điều mà ta cần rút ra khi nghiên cứu câu nói này của Lão tử.
5. Trong cái không làm gì
(vô vi) thai nghén cái làm lớn (Đại tác vi)
 聖 人 處 無 為
 之 事﹐ 行 不 言 之 教
PHIÊN ÂM:
Thánh nhân xử vô vi chi sự, hành bất ngôn chi giáo.
CHÚ GIẢI: Đây là phần câu trong chương 2 của Đạo đức kinh.
– Thánh nhân (sheng rén): chỉ người hiền tài, ngầm chỉ vua chúa anh minh, gần như khái niệm quân tử trong Nho giáo.
– Xử (chu): ở, phân biệt sự việc.
– Vô vi (wú wei): không làm gì sai quy luật.
– Hành (xíng): đi theo, thi hành
– Bất ngôn (wú yán): không nói.
– Giáo (jiao.): dạy dỗ.
-s Hành bất ngôn chi giáo. Viên Phổ chú là:
bất dĩ thanh sắc hựu bất trụ tướng nhi dĩ thân tác tắc dã”
( 不 以 聲 色 又 不 住 相 而 以 身 作 則 也 。)
nghĩa là: không dựa vào thanh sắc cũng không dựa vào hình tượng mà lấy thân mình làm nguyên tắc dạy.
Suzuki gọi chương này là sự tự giáo dưỡng (self culture) và dịch:
The holy man abides by non-assertion in his affairs and conveys by silence his instruction.
Tác giả “Lão tử dịch văn” chú giải: “Thánh nhân thi hành đích giáo hóa, thị siêu hồ nhất thiết ngôn ngữ chi ngoại đích giáo hóa
( 圣 人 施 行 的 教 化 ,
是 超 乎 一 切 言 语 之 外 的 教 化 。)
nghĩa là: sự giáo hóa mà thánh nhân thi hành là sự giáo hóa vượt ra ngoài mọi ngôn ngữ.
DỊCH:
 Thánh nhân lấy “vô vi” (không làm việc gì trái quy luật của tạo hóa) để xử lý công việc, lấy “bất ngôn” (không nói) để dạy người đời.

 

Phan Khuyên: Thơ tặng cậu Thanh và Tự vịnh(*)

Tặng cậu Thanh,
Tuổi tám mươi
     Thức giả, thuyền neo bến đậu
xa quê
   đau đáu thế nhân.
     Một thời gạn đục khơi trong
             Vẫn chưa tĩnh lặng thong dong
                     Nỗi niềm,
   tâm sự
                                             tơ lòng đêm đông!
Xuân Nhâm Thìn – 2012
——-
Tự vịnh tuổi Thìn (của tôi)
Cha mẹ cho ta được tuổi rồng
Tám lăm năm ấy có thong dong?
Tiền dư trong túi không cần đếm
Việc thiện ngoài đời có góp công
Bầu bạn, vợ con luôn nhắc nhở
Anh em, cháu chắt mãi chờ mong
Như rồng, còn sức còn bay lượn
Tiếp đất, nằm dài việc mới xong.
Xuân Nhâm Thìn, 2012.
         (*)  Đã từ lâu Docago không dùng hòm thư anhthodo@yahoo.com . Hôm nay (28/3/2012) mới dọn hòm thư thấy bài thơ của anh rể là Phan Khuyên từ Nghệ An gửi vào chúc Tết. Tuy muộn vẫn post lên mang.
                                                                                                     Docago