Tô văn Trường , Anh Tuấn Nguyễn, ĐàmCao (ct): Nghĩ về MẸ

Dear All
Còn mấy ngày nữa sẽ hết năm số 4, sang năm số 5 của Ngũ hành, hy vọng mọi chuyện sẽ sáng  hơn, tử tế hơn nhờ năm rồng rắn lên mây! GS Nguyễn Trường Tiến (VSSMGE) ]  chuyển tiếp bài viết đăng trên mạng tiêu đề “Bàn tay nhăn nheo đầy những vết chai của mẹ” rất hay về tình mẫu tử và  biết ơn đấng sinh thành (Mời đọc ở phần dưới)
Sau khi đọc, bạn Nguyen Cuong cho rằng : ” Con người vô ơn có rất nhiều nguyên nhân, thứ nhất là do có nhiều thành công trong cuộc sống, làm cho bản ngã tăng trưởng, dẫn đến cao ngạo và luôn cho mình là đúng, còn người khác sai (người lãnh đạo hiện nay ít khi biết ơn nhân viên cấp dưới vì nghĩ rằng ngược lại, con cái học hành cao lên thấy cha mẹ học ít thành thử không thấy biết ơn)
Thứ hai là vô minh (kém hiểu biết), vì tranh nhau làm giàu cho nhóm người (làm dự án tàn phá môi trường) mà không biết ơn đến : rừng, nước, đất vì tất cả cho con người sự sống và nền văn minh. Có nên chăng đưa vào chương trình đại học môn “tình yêu thương giữa người với người”,” tình yêu thương thiên nhiên” vì dần dà cái này đã quên lãng.”
Bạn Trần Đình Ngọc bình luận nguyên văn  như sau :
  Bản chất của con người vốn là vô ơn. Vì vậy cái việc anh Tiến đưa bài viết giáo dục biết ơn cha mẹ lên Hộp thư thật là cần thiết và đáng quý. Tôi hiểu biết thì ngắn tũn, chẳng biết gì về các kiểu triết thị học cùng với các kiểu minh văn triết cả. Chỉ thấy rằng có nhiều cái chúng ta có vẻ đương nhiên được hưởng miễn phí nên chẳng thèm biết ơn. Những cái được hưởng miễn phí đó có thể kể đến là công sức của bố mẹ, thiên nhiên, khí thở và ánh sáng của mặt trời. Nếu giá trị của những cái được hưởng được đánh bằng phân số trong đó tử số là cái ta nhận và mẫu số là cái ta phải trả thì những cái được hưởng nêu trên sẽ rất rất lớn và có thể coi là vô cùng lớn. Nhiều người được hưởng chút gì đó từ người khác như chút tiền, chút danh vọng, chút …ghế ngồi thì cúi rạp trước người cho và thể hiện lòng biết ơn vô bờ bến hơn cả cái vô cùng lớn đã nêu trên. Có vẻ có gì đó không ổn khi cái hữu hạn lại được coi là lớn hơn cái vô hạn. Mấy ai trong chúng ta đã dùng tháng lương đầu tiên hoặc đồng tiền đầu tiên để mua cái gì đó tặng cha mẹ giống như chẳng mấy ai lại đi biết ơn thiên nhiên, biết ơn khí thở và biết ơn mặt trời đã cho ta ánh sáng.” 
Có bạn,  chuyển tiếp:   LỜI NHẮN CỦA NGƯỜI MẸ
– Mẹ có thể cho con cuộc sống, nhưng mẹ không thể sống mãi với con.
– Mẹ có thể chỉ đường cho con, nhưng mẹ không thể luôn ở bên cạnh để
dẫn con đi.
– Mẹ có thể dạy con về cưộc sống, nhưng mẹ không thể làm cho con luôn
có lòng tin.
– Mẹ có thể mua cho con quần áo đẹp, nhưng mẹ không thể làm cho con
luôn giữ được tâm hồn đẹp.
– Mẹ có thể cho con sự yêu thương, nhưng mẹ không thể bắt con phải yêu
thương tất cả mọi người.
– Mẹ có thể dạy con chia sẻ, nhưng mẹ không thể làm cho con không có
một chút ích kỷ.
– Mẹ có thể dạy con sự tự trọng, nhưng mẹ không thể bắt con phải tôn
trọng người khác.
– Mẹ có thể khuyên con về bạn bè, nhưng mẹ không thể cho bạn cho con.
– Mẹ có thể dạy con về những điều không tốt trong cuộc sống, nhưng mẹ
không thể nói ” không” thay cho con.
– Mẹ có thể nói cho con về những ước mơ và mục đích sống, nhưng mẹ
không thể đạt được chúng giúp con.phải cư xử đúng trong mọi trường
hợp.
Nhưng mẹ có thể yêu thương con vô điều kiện trong suốt cuộc đời… và
mẹ sẽ luôn như thế.
 ——————-
 (Bài Bàn tay của Mẹ lấy từ nguồn SIDEAL)
51deal's BlogBàn tay của mẹ
Một thanh niên học hành rất xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên cho một công ty lớn. Anh ta vừa qua được buổi phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc trực tiếp phỏng vấn lần cuối để quyết định nhận hay không nhận.
Viên giám đốc xem xét học bạ của anh thanh niên. Tất cả đều rất tốt vì năm nào, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sinh sau đại học, anh cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh thanh niên này không hoàn thành vượt bực.
Viên giám đốc hỏi:
– “Anh đã được học bỗng nào của trường nào chưa?”
Người thanh niên đáp:
– “Thưa, không ạ”
Viên giám đốc lại hỏi tiếp:
– “Thế cha anh trả học phí cho anh đi học à?”
Anh đáp:
– “Cha tôi chết khi tôi vừa mới một tuổi đầu. Mẹ tôi mới là người lo trả học phí cho tôi học tập”
Viên giám đốc lại hỏi:
-“Mẹ của anh làm việc ở đâu vậy?”
Anh đáp:
– “Thư, mẹ tôi giặt áo quần cho các tiệm giặt là!”.
http://51deal.vn/blog/wp-content/uploads/2012/12/bantay.jpeg Viên giám đốc bảo người thanh niên đưa đôi bàn tay cho mình xem. Anh thanh niên đưa hai bàn tay mịn màng và rất đẹp của mình cho ông giám đốc xem.
Viên giám đốc hỏi:
– “Vậy từ trước nay, anh có bao giờ giúp mẹ mình giặt giũ áo quần không?”
-“Chưa bao giờ cả bỡi mẹ luôn bảo tôi phải lo học và đọc thêm nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi giặt áo quần nhanh hơn tôi nhiều.”Người thanh niên đáp.
Viên giám đốc dặn:
-“Tôi có một việc yêu cầu anh làm, anh thực hiện được không ?”
– Gì ạ ?
-“Hôm nay khi về nhà, anh xin mẹ mình để anh lau sạch bàn tay bà và rồi ngày mai đến gặp tôi nhé . ”
Người thanh niên cảm thấy công việc này quá dễ và mình có thể làm rất tốt. Nên khi vừa về đến nhà, chàng liền thưa với mẹ để xin mẹ được lau sạch đôi bàn tay của bà. Mẹ anh cảm thấy rất ngạc nhiên nhưng vẫn sung sướng và rồi cũng buồn buồn đưa đôi bàn tay mình cho con trai.
Chàng thanh niên từ từ lau sạch đôi bàn tay của mẹ. Khi lau, nước mắt bỗng tuôn ràn rụa bỡi đây là lần đầu tiên anh mới khám phá ra rằng trên đôi tay nhăn nheo của mẹ mình đầy những vết chai, sần sùi. Những vết sần này làm bà đau nhức đến rùng mình dù chỉ được lau bằng nước sạch. Lần đầu tiên trong đời, anh thanh niên nhận thức được rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này của mẹ đã giúp anh có cái ăn cái mặc, tiền bạc tiêu xài và trả học phí cho anh đến trường qua nhiều năm rồi.
Những vết chai trên đôi bàn tay của mẹ là cái giá phải trả cho đến ngày anh tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho cả tương lai sẽ tới của anh.
Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ, anh thanh niên lặng lẽ giúp mẹ giặt hết phần áo quần còn lại mà mẹ anh vẫn làm hằng ngày khi mang từ tiệm về.
Tối đó, hai mẹ con mới chuyện trò với nhau thật là lâu, điều mà từ trước đến giờ họ ít khi làm.
Sáng hôm sau, người thanh niên tới gặp ông giám đốc.
Viên giám đốc để ý thấy những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của người thanh niên, ông hỏi:
– “Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và đã cảm nhận được hôm qua ở nhà mình không?”
Người thanh niên đáp:
-“Tôi đã lau sạch đôi tay của mẹ mình và cũng đã giặt hết phần áo quần còn lại mà hàng ngày mẹ tôi đã làm .”
Viên giám đốc hỏi
-“Thế cảm tưởng của anh như thế nào?”
Người thanh niên đáp:
– “Thứ nhất, bây giờ tôi mới hiểu thế nào là ý nghĩa của lòng biết ơn. Không có mẹ, tôi không thể có được những thành công được như bây giờ. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ giặt quần áo, giờ tôi mới ý thức rằng thật là khó khăn và gian khổ để hoàn tất công việc của mẹ. Thứ ba, tôi biết ơn sự quan trọng và giá trị của quan hệ gia đình.”
Viên giám đốc nói:
– “Ðây mới là những gì tôi đang tìm kiếm nơi người sẽ là quản trị viên trong công ty của chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đỡ của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất trong cuộc đời mình. .”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s