Archive | Tháng Tư 2013

Trần văn Kinh : Nhại thơ Xuân Diệu

 

 


Thơ Xuân Diệu:


Mùa xuân là mùa của xanh.
Mây ở trên cao, lá ở cành
Lúa ở đồng xanh và lúa ở
Đồng nàng và lúa ở đồng anh


Thơ nhại (1):
(tại một buổi bình thơ…)


Mùa xuân là mùa của thơ
Thi hứng lên cao, bút giấy chờ
Thơ viết đầy trang và thơ viết
Đầy bồ và thơ bán ki-lô !


Mùa xuân là mùa của thơ
Hoa nở trên cây, bướm lượn lờ
Chim ở trong lồng và chim ở
Ngoài lồng và chim hót: Ra chưa ?


Mùa xuân là mùa của thơ
Bắt chước Xuân Hương mở cuộc cờ
Quân ở bên ta và quân ở
Bên nàng và quân hỏi: Xong chưa ?…


Thơ nhại (2):
(tại ngày Hội thơ VN)


Mùa xuân là mùa của thơ
Thơ xịn, thơ vừa, thơ ỡm ờ
Thơ ở thi đàn và thơ ở
Xóm phường và thơ ở Hội thơ !


Mùa xuân là mùa của thơ
Thơ tặng, thơ cho,  bán chẳng mua
Thơ thả lên trời, thơ dán cột

Thơ lều kia nữa, rõ nhiều chưa  !

Advertisements

Đỗ Anh Thơ: Thuyền cá anh đã về

                       Mắt đỏ, chân trời nước biển xanh
                       Xa xa chim nhạn báo tin lành.
                       Buồm căng no gió, dăm sải nước
                        Nhai dập miếng trầu đã  thấy anh.
                        Xắn váy lên thuyền khiêng  rổ cá
                        Bướm chim ngồn ngộn. Mắt long lanh.
                        Đắt rẻ bán nhanh, về kẻo muộn,
                        Bao ngày đi biển…bấy nhiêu canh!
                                                       28/4/2013
                                                    Đỗ Anh Thơ

Đỗ Anh Thơ :Biển Cửa Lò xưa

 

                                   Sóng động mùa mùa biển của ta
                                   Hòn Ngư trước mặt, Mắt xa xa  .
                                   Đầy thuyền mắm nục,  người mua bán
                                  Khắm cả môi em …vẫn cứ là… !
                                                            26/4/2013
                                                            Đỗ Anh Thơ

  Phản hồi:


                                    Đồ ca (2)

                                  (Tặng tác giả Biển cửa Lò xưa)

                                   Hòn Mắt Hòn Ngư tưởng đã xa

                                   Nghe ông Đỗ gọi, nhớ quê choa

                                  Rõ ràng con cạ (*) và trấy cạ (**)

                                   Mà lũ… Mần răng vẫn cứ là !

 

                                                TVK. (28/4/2003)

                              

                                      (*) : cá và (**) cà , tiếng Nghi Lộc phát âm không phân biệt. Bởi vậy mà nhà văn Tiêu Lang Nguyễn Đức Bính ( chú họ của tác giả ) đã có hai câu thơ vịnh quả nổi tiếng ngon của Nghi Lộc như sau : :

                                Khi xưa mi ở dưới sông,

                          Vì dân Nghi lộc đêm trồng lên khô.

Trần văn Kinh: Quê hương tôi

 

 
Đôi lời cùng độc giả:
Tôi viết bài thơ này cho  mình năm 1958,  khi còn rất trẻ, mang tựa đề: Quê hương.
Mấy năm sau được đọc bài Quê hương của Giang Nam trên báo Văn nghệ, tôi mới chữa lại đề bài thơ của mình thành Quê hương tôi, với chủ ý là tầm cỡ của mình nhỏ hơn. Và mãi đến mấy chục năm sau tôi mới cho in trong tập Hương đời (NXB Văn hóa dân tộc-Hà Nội 2005).
Thế rồi nhờ duyên trời,  mùa hè năm 2009, trong một dịp vào Nha Trang, tôi có hân hạnh được cùng một số bạn nhà thơ có tiếng (chị Hoa Dạ Thủy cùng cháu Kiều My…)  đến thăm anh Giang Nam tại nhà riêng (46 Yersin Nha Trang) và được gặp anh cùng chị Phạm thị Chiều, người bạn đời – cô du kích và là nhân vật sống trong bài thơ Quê hương của anh. Đó là một niềm vui và là một kỷ niệm khó quên của tôi. Cũng trong buổi gặp gỡ này, tôi được anh tặng tập thơ mới xuất bản- tập Lắng nghe thời gian, Còn tôi, tôi cũng đã tặng anh tập Hương đời. Anh đã giở ra xem một vài trang rồi  bỗng ngẩng đầu lên nói: “ Này, thơ anh Kinh không phải là thơ CLB phường xã đâu nghe!” (Trước đó các bạn tôi đã giới thiệu với anh tôi là Chủ nhiệm CLB Thơ Ngọc Hà-Ba Đình-Hà Nội).
Thời gian thấm thoát thế mà đã hơn 3 năm. Nay nghe tin chị Chiều đã về với lòng đất, tôi bùi ngùi nhớ lại  buổi gặp gỡ đó và xin có lời thành thật chia buồn cùng anh Giang Nam. Thời gian sẽ trôi đi, nhưng  Chị Chiều sẽ cùng với bài thơ Quê hương của anh sống mãi trong lòng độc giả.
Bài thơ Quê hương tôi cũng từng là tiếng lòng khắc khoải tưởng nhớ các bậc tiên liệt ở quê hương tôi, nay xin được chia sẻ với anh Giang Nam và với độc giả thương nhớ chị Chiều.
Quê hương tôi.
Quê hương tôi tự bao giờ gió cát
Giữa biển gào và sông lặng lờ trôi
Những buổi bình minh nắng ửng chân trời
Và những buổi hoàng hôn mờ tím ngát…


Cùng sóng biển bao cuộc đời mặn chát
Bàn tay chai trên từng chặng thời gian
Thuyền ngược xuôi lớp lớp sóng trường giang
Quên bầu bạn với sông dài biển rộng…


Rừng mát bóng phi lao, trời lồng lộng
Có những người con lắng ngắm non Hồng
Nghe vọng tự ngàn xưa tiếng của cha ông
Như nghe thấy những lời nhắc nhở
Như muốn viết thêm những dòng lịch sử
Như biển gào
Như nắng tỏa
Như sông trôi
Như buồm căng
Mùa gió chướng đã ra khơi….


Ta nhớ lăm quãng đời ta thơ ấu
Đùa bọt sóng với gió chiều yêu dấu
Chờ trăng lên in bóng nước thùy dương
Ôi hiền lành… Ôi tha thiết nhớ quê hương!

TVK.

Đỗ Anh Thơ: Nhớ chiều gió Lào đất Nghi Lộc

   

Chiều về, ông Măt Trời đi ngủ,
Chỉ có  Rú Gai chịu buông màn.
Trên bụi tre một con tu hú
Kêu hoài. Ve đệm nhạc râm ran.
Gió Lào từng cơn, đè ngọn ló (*)
Ma cút trốc đuổi nhau thành đàn.
Nghi Lộc quê ta là thế đó
Đâu còn có nơi  nào khổ hơn ?
(*) Ló -> lúa , tiếng Nghi lộc
                            Đỗ Anh Thơ
                           ( trưa 21/4/2013)

TRUONG QUANG ĐỆ:: NHỚ& GỬI NGƯỜI Ở CHỐN LÂU ĐÀI MỘNG MỊ:-

 

1.         NHỚ:

Khi những bông tuyết đầu tiên rơi trên thành phố
Khi chiếc lá rụng cuối cùng cuốn theo chiều gió
Ai nói lên lời thề mãi mãi xa nhau
Rồi lên tàu xuôi ngược biết đi về đâu?

Đi về đâu để không còn gợi nhớ
Những tháng ngày sống trong bản tình ca
Đi về đâu để quên niềm đau khổ
Tuy ở gần mà mãi mãi cách xa…
TQĐ.

2.      GỬI NGƯỜI Ở CHỐN LÂU ĐÀI MỘNG MỊ

Anh đang viết cho em
Người đẹp chốn lâu đài mộng mị
Đêm đêm xa
Nghe tiếng rừng thủ thỉ…

Em đang mơ gì đây?
Mà lời em đậm đà trong tĩnh lặng
Em nhớ chăng hôm ấy tận tầng mây
Có người nhìn em ôi biết bao sâu lắng!

Gửi cho anh hỡi em một cành hoa dại
Anh sẽ đoán cuộc đời trên màu hoa mới hái
Biết dâu? Biết đâu em! Trên những tầng mây
Có lời viết sẵn cho cuộc sống ngày mai?
TQĐ.

Nguyễn Xuân Thiệu: Thầy Đồ-Chiếc Quạ cô đơn

 

Nói về con Quạ:
Quạ là con chim ăn các loại xác chết
Quạ rình bắt gà con
Quạ báo điềm gở
Các nhà văn của ta đã ví máy bay ném bom của giặc như một bầy quạ sắt chỉ đem lại chết chóc
Nói về kẻ gian:Mắt láo liên như mắt quạ
Háu gái:Trông thấy của lạ như quạ thấy gà con
Chưa có nhà văn nào ca tụng Quạ.Ông Dương Khuê có viết mấy câu về Quạ nhưng cũng chẳng dại mà nhận mình như Quạ chỉ có Thầy Đồ.
Nếu được thầy Đồ mời đi gặp thì coi như bị Quạ tha
Xin tặng thầy bài thơ
    Thầy Đồ-Chiếc Quạ cô đơn
Thơ Thầy “Chiếc quạ cô đơn…”
Tò mò họ đọc nguồn cơn thế nào
Xem Quạ Rạch Chiếc ra sao
Làm Thầy phấn khởi bàn vào tán ra
Quạ là con vật xấu xa
Mọi người ghét bỏ thấy là đuổi ngay
Sao Thầy ví Quạ với Thầy
Thầy đâu giống Quạ chỉ hơi gàn gàn
Sao không làm chim Đại bàng
Hay làm chim Phượng cho sang với đời
Nguyện làm con Quạ tanh hôi
Sống ven Rạch chiếc cả đôi…có mùi
Thầy muốn làm Quạ bay cao
Thấy gà non béo sà vào quắp ngay?
Vợ con,bồi dưỡng đủ đầy
No cơm ấm cật để Thầy…nằm mơ
Mơ đùi non gối làm thơ
Mơ ngồi gõ phím tựa bờ vai teen
Thầy mơ toàn chuyện hão huyền
Tỉnh mơ Chiếc Quạ thấy bên Phật bà
NXT