Đỗ Anh Thơ Lời nói đầu quyển Đồng Cảm- tuyển truyện kể cho thiếu nhi của Grim

 

Như soạn giả đã nói trong lời nói đầu quyển Bao Dung là hầu hết những truyện cổ tích đều mang tính phi lý, không có thật . Nhưng nó lại có kết quả giáo dục tốt bất giờ, không để lại tỳ vết (giáo dục không gây sẹo, là 無 痕 教 育- vô ngân giáo dục, tiếng Anh là Seamless Education) , nghĩa là cách giáo dục không nhằm áp đặt triết lý khô khan, khắc họa sâu trong bộ nhớ của trẻ mà để chúng lớn lên sẽ tự xóa, tự nghĩ thấy đấy là những gì là không có thật. nhằm giáo dục , dẫn dắt khả năng tưởng tượng , trí sáng tạo cho trẻ thơ. Nó khơi dậy tình yêu , giá trị tình cảm, bồi đắp cho chúng lẽ sống ở đời là phải bao dung và đồng cảm, giữa con người với con người, giữa người với muôn loài, với tự nhiên, giúp chúng trong qua trình từ tuổi ấu thơ đến tuổi trưởng thành , bớt nghĩ về mình mà nghĩ đến người khác nhiều hơn. Lớn lên tự nhiên chúng có thói quen biết phản tư ( tự xét sai lầm của mình ). Đúng như Khổng tử – nhà giáo dục được LHQ công nhận là thày của thê giới trong mọi thời đại đã nói là : “Kỷ sở bất dục , vật thi ư nhân” ( nghĩa là cái gì mà minh không muốn thì chớ làm cho người khác).
Khi nhỏ , trẻ cần có khả năng tiếp nhận cao và nhanh vì oc (bộ nhơ) còn mới nguyên, cái gì cũng chưa biết. Nhưng chính cũng từ lúc này chúng ta cũng đã phải để cho trẻ có cơ hội bồi dưỡng khả năng nhận xét và phê phán ( dù đúng, dù sai) bằng chính cái đầu của mình ma không giáo dục rập khuôn một chiều, giáo điều, gán ép theo tư duy già cỗi của người lớn. Đó là “Dạy cách suy nghĩ” ( Teach to Think ) .
Con trẻ cũng như người lớn sau khi đọc hoặc nghe các truyện mà dần dần biết rút ra nhận xét , biết hướng tới cái thiện, phê phán cái ác là truyện và người kể coi như đã thành công.
Trong nhiều truyện kể của chúng ta cho trẻ em hiện nay , không những nghèo trí tưởng tương , mà còn mô phỏng, chứng minh những tín điều tâm linh, tôn giáo… của người lớn, vô tình còn reo rắc cái ác, ví như truyện Tấm Cám . Phần đầu truyện này rất hấp dẫn ,Tấm biết dì ghẻ và Cám ác, luôn luôn muốn làm hại mình. Cô từ chỗ vô tư đến cảnh giác, nhưng vẫn giữ thái độ BAO DUNG và ĐÔNG CẢM với mẹ ghẻ em chồng không hề nghĩ đến việcdược báo thù. Chính vì đó mà trẻ thơ càng yêu Tấm hơn. Nhưng kết thúc truyện, người kể đã để cho Tấm muối mắm Cám rồi đem biếu mẹ ghẻ. Với chi tiết này ,nó đã bôi đen những tâm hồn nhạy cảm cuả con nhỏ nhất là với những em không may rơi vào hoàn cảnh này . Từ “ Mẹ ghẻ “ gần như là cái từ truyền kiếp dược nhồi nặn vào óc trẻ từ bao đời vậy. Khi chúng lớn lên, được thấm nhuần tính đạo đức nhân văn…chúng sẽ quay lưng lại với những câu chuyên như loại này.
Trái lại , trong Nghìn lẻ một đêm , người kể đã xâu chuỗi những câu truyện phiêu lưu từ miền đất xa lạ của một ông vua Ba Tư hiếu sát Shahryar , vì hoàng hậu ngoại tình nên ông ta đâm ra chán ghét tất cả đàn bà. Để trút giận, thỏa cơn thịnh nộ điên loạn, cứ mỗi ngày ông ta cưới một cô gái và sau một đêm mặn nồng lại sai lính đem giết . Thấy đất nước lâm nguy, nàng Sheherazade xin cha là tể tướng cho mình được một đêm hưởng ân sủng của hoàng thượng. Viên tể tướng rất đau lòng khi thấy con mình làm như vậy là sau đêm đó nàng sẽ chết. Nhưng trước sự quyết tâm của con ông đành phải đem con dâng cho vua Shahryar. Như vậy là cô gái thông minh, tài trí lại giàu nghị lực dã hầu hạ, kể chuyện mua vui dưới lưỡi gươm của tên ác quỷ, treo trên đầu . Nàng đã tìm được cách để thoát khỏi cái chết. Với sự giúp đỡ của em gái là Dinarzade, nàng dặn em đánh thức mình dậy trước khi trời sáng và yêu cầu ngừng kể chuyện. Những câu chuyện được xắp sếp khéo léo để đúng khi mặt trời mọc là lúc hấp dẫn nhất, nàng kín đáo dừng lại khi chuyện chưa chấm dứt, khiến vua còn nóng lòng muốn nghe đoạn tiếp, nen không thể ra lệnh xử tử nàng đươc.
Trong suốt một nghìn lẻ một đêm, tức là gần ba năm, nàng Sheherazade đã liên tục kể những chuyện về tình yêu, chiến tranh và pháp thuật, về những vị vua cũng như bọn ăn mày, về những xứ sở mà kim cương ược hơn đá sỏi, về những cô gái đẹp, về cả những mưu toan diễn ra trong các ngõ hẻm hay các khu chợ tại các thành phố phương Đông. Hai nàng cũng kể về những thị trấn, sa mạc, hải đảo xa xôi, nơi các vị phù thủy sử dụng pháp thuật, về các loài ngựa biết bay, chó biết nói, người hóa cá, cá lớn hơn cá voi, chim khổng lồ. Nàng kể về những cặp tình nhân trong các túp lều tồi tàn, họ có thể là người gan dạ hoặc hèn nhát, nhưng tất cả đều đa tình và biết hy sinh vì người yêu. Bối cảnh của các chuyện của nàng ở phương Đông, phần lớn xoay quanh các thành phố huyền thoại Bagdad, Cairo và Damascus. Ngàn đêm trôi qua, cuối cùng nhà vua bị cảm hóa, tình yêu cuộc sống và con người trỗi dậy, khiến ông ta đã quên khuấy việc giết người. Cảm phục nàng Sheherazade, vua đã bãi bỏ lệnh bắt con gái để giết một cách tàn nhẫn và đồng ý cưới nàng làm vợ bằng một đám cưới linh đình, sau đó cùng nhau sống hạnh phúc đến bạc đầu và họ có với nhau ba người con trai.
Ta cũng gặp một câu chuyện khác đầy tính nhân văn của anh em nhà Grim .Truyện con chim họa my:
….”Cung điện của hoàng đế đẹp nhất trần gian, làm bằng
một loại sứ rất quý, nhưng dễ vỡ, mỗi khi chạm đến phải thật
nhẹ tay, nhẹ chân. Trong vườn thượng uyển trồng toàn những
loại hoa quý, rất kỳ lạ, những bông hoa đẹp nhất phải đeo lục
lạc bằng bạc để cho du khách khi đến xem phải lưu ý. Khu
vườn được chăm sóc kỳ công và trải rộng, ngay người làm
vườn cũng không biết đến đâu là hết. Càng đi càng gặp nhiều
điều kỳ thú, những cây cao bóng cả vươn dài, những hồ rộng
mênh mông sâu thẳm. Rừng thoai thoải xuống biển, trên làn
nước xanh, những con thuyền lớn có thể lướt dưới bóng cây.
Nơi đây có con hoạ mi thường cất tiếng hót mê hồn. Một anh
thuyền chài nghèo khổ lòng chứa chất bao nỗi lo toan giăng
lưới đi qua, nghe tiếng chim hót cũng phải dừng lại nghe. Anh
reo lên: “Trời ơi, thánh thót biết bao”.
Nhưng rồi mải mê với công việc, anh ta quên chim
ngay. Đêm sau đi giăng lưới qua đấy, anh lại nghe tiếng
chim hót và lại reo lên: “Trời ơi, thánh thót biết bao”.
Khách tham quan từ nhiều nước trên thế giới kéo đến
hoàng thành. Họ ca ngợi hoàng cung và vườn thượng uyển;
nhưng khi nghe hoạ mi hót, họ đồng thanh reo lên: “Đấy mới
là điều kỳ diệu”.
Trở về quê hương, họ thuật lại những điều mắt thấy tai
nghe. Nhiều học giả đã viết thành sách ca tụng hoàng thành,
hoàng cung và vườn thượng uyển; nhưng người ta ca tụng
hoạ mi nhiều hơn cả, những thi sĩ nổi tiếng đã làm những bài
thơ kiệt tác để ca ngợi con chim hoạ mi hót hay trong khu
rừng bên bờ biển. Sách được truyền đi khắp nơi và đến tay hoàng đế Trung Hoa . Ông chăm chú đọc, nhiều lúc gật đầu tán
thưởng những đoạn văn hay ca tụng hoàng thành, hoàng
cung và vườn thượng uyển.
Đọc tiếp, người thấy có đoạn viết: “Nhưng con chim
hoạ mi mới thật là kỳ diệu!”, Hoàng đế ngạc nhiên:
– Gì thế này? Con chim hoạ mi à? Sao ta lại không biết
nhỉ? Có đúng là trong giang sơn ta; hơn nữa lại ngay trong
vườn của ta, lại có một con chim như thế không? Ta chưa hề
nghe nói bao giờ, lạ thật!
Hoàng đế truyền gọi quan thị lang đến và phán hỏi:
– Ở đây hình như có một con chim người ta gọi là hoạ
mi. Thiên hạ cho rằng con chim này là loại chim quý hiếm.
Vậy sao chưa thấy ai tâu với trẫm?”
Quan thị lang thưa:
– Muôn tâu bệ hạ, chính hạ thần cũng chưa nghe thấy
nói đến bao giờ và cũng chưa thấy ai đem đến tiến cử.
Hãy im lặng mà nghe! Nó đấy! Hoạ mi đấy – Thị tì
nói và chỉ một con chim nhỏ lông xám đang đậu trên một
cành cây.
Quan thị lang ngạc nhiên:
– Hoạ mi đấy à? Ta cứ tưởng nó đẹp kia chứ? Bộ lông
nó trông tầm thường quá! Hay là trước mặt đông đủ quần
thần nó sợ, tái sắc đi?
Thị tì cất tiếng gọi:
– Hoạ mi ơi! Hoàng đế muốn nghe hoạ mi hót đấy.
– Rất vui lòng! Hoạ mi trả lời.
Và cất tiếng hót thánh thót mê hồn.
Quan thị lang khen:
– Nghe trong như tiếng nhạc bằng pha lê. Cái cổ họng
nó xinh xắn cứ phập phồng. Thế mà chưa bao giờ được nghe
hoạ mi hót cũng tiếc thật. Vào hoàng cung chắc nó sẽ được
triều đình và hoàng gia nhiệt liệt hoan nghênh.
Tưởng hoàng đế có mặt ở đấy, hoạ mi hỏi:
– Tôi có phải hót lần nữa cho thánh thượng nghe không?
Quan thị lang nói:
– Hoạ mi ơi! Người hãy theo chúng ta về cung hót cho
hoàng đế nghe.
– Giọng hót của tôi ở chốn rừng này, dưới vòm cây
này, mới là hay nhất.
Hoạ mi nói thế, nhưng khi biết hoàng đế muốn nó đến
hót tại hoàng cung, nó cũng vui lòng đi theo.
Ở hoàng cung người ta đã chuẩn bị đón tiếp thật
long trọng.
Hàng ngàn cây đèn bằng vàng sáng chói trên sân rồng
và trên các bệ bằng sứ. Hàng hiên rực rỡ những chậu hoa
hiếm thấy, chuông bạc ngân vang mỗi khi gió thoảng nhẹ.
Chính giữa đại diện, nơi hoàng đế ngự có để sẵn một
cành cây bằng vàng cho chim đến đậu. Văn võ bá quan tề
tựu đông đủ; cả cô thị tì mới được phong chức đầu bếp, cũng
được phép đến nấp nghe sau cánh cửa. Các quan đều mặc
phẩm phục, chăm chú chiêm ngưỡng con chim màu xám
đang líu lo trên cành vàng.
Hoạ mi hót hay đến nỗi hoàng đế xúc động, sụt sùi,
nước mắt giàn giụa. Người rất hài lòng, truyền đeo chiếc thẻ
bài bằng vàng vào cổ chim để thưởng công. Nhưng hoạ mi
khước từ nói:
– Như thế này là vinh dự cho tôi lắm rồi! Được thấy
những giọt nước mắt của hoàng đế nhỏ khi nghe tôi hót là
một ân huệ lớn đối với tôi.
Hoạ mi lại cất tiếng hót êm đềm thấm thía như để tạ ơn.
Như vậy hoạ mi được cả triều đình và hoàng gia ca ngợi.
Hoàng đế truyền ban cho hoạ mi một chiếc lồng sơn
son treo trong cung, chim được phép ra ngoài mỗi ngày hai
lần, mỗi đêm một lần. Mỗi khi ra ngoài chim được mười hai
quan hầu đi theo, mỗi người nâng một sợi tơ buộc vào chân
chim. Kiểu du ngoạn như vậy, hoạ mi chẳng thích thú gì.
Cả kinh thành náo nức về con chim.
.
Một hôm hoàng đế nhận được một gói gửi đến bên
ngài đề hai chữ “Hoạ mi”.
Hoàng đế mở gói, bụng nghĩ chắc lại là một quyển
sách nói về chim hoạ mi.
Nhưng không phải, trong gói lại là một con hoạ mi
nhân tạo, giống hệt con hoạ mi thật, mình dát đầy kim
cương, ngọc xanh ngọc đỏ. Hễ vặn máy chim lại hót lên như
hoạ mi thật, cái đuôi vẫy vẫy óng ánh sợi vàng sợi bạc. Cổ
chim hoạ mi đeo một cái vòng, trên khắc dòng chữ:
“Tôi là hoạ mi của hoàng đế Nhật Bản, tôi chưa sánh
được với hoạ mi của hoàng đế Trung Hoa”.
Cả triều đình reo lên:
– Tuyệt quá!
Hoàng đế phong cho người mang hoạ mi giả một chức
vị cao và ban thưởng.
Triều thần có người bàn cho hai con chim cùng hót,
để được nghe một bản song ca của hai con chim hoạ mi
tuyệt diệu.
Người ta đã thử nhưng không được, vì con chim hoạ
mi thật hót một kiểu riêng của nó, còn hoạ mi giả cứ hót theo
nhịp ba.
Quan chưởng nhạc đã biện hộ cho hoạ mi máy nói
rằng nó hót không sai đâu, rất đúng nhịp, tôi cũng thường
dạy trên lớp như thế.
Nghe quan chưởng nhạc nói vậy, người ta bèn cho chim
giả hót một mình. Nó hót rất hay, chẳng kém gì chim thật, lại
đẹp nữa, lúc hót cứ lóng lánh như nạm kim cương.
Nó có thể hót thông luôn một lúc ba mươi lần mà vẫn
hay, người nghe không thấy chán, vẫn cứ muốn nghe nữa.
Nhưng hoàng đế truyền để chim thật hót một lúc.
Nhưng nhìn trước nhìn sau chẳng thấy chim thật. Thì
ra trong lúc mọi người mải mê nghe chim giả hót thì chim
thật đã bay về chốn rừng xanh.
Hoàng đế sửng sốt:
– Thế là thế nào?
Quần thần tỏ vẻ tức giận, kết tội chim vong ân bội
nghĩa.
Thế là chim giả lại phải hót, có một bài mà nó cứ hót
đi hót lại đến mấy chục lần.
Vậy là chim thật đã ra khỏi hoàng cung, chim máy
được đưa lên địa vị độc tôn.
Năm năm sau, nhân dân trong nước nghe một tin dữ.
Hoàng đế muôn vàn kính yêu của họ lâm bệnh nặng, không
cứu chữa được. Đình thần đã chọn người kế vị. Dân chúng
nhớn nhác đến dinh quan thị lang hỏi thăm tin tức.
Hoàng đế tái ngắt, giá lạnh trong long sàng.
Hoàng đế đáng thương đang hấp hối, người chỉ còn
thoi thóp thở.
Cảm thấy có vật gì đè lên ngực, người mở mắt và nhìn
thấy thần chết đang cười với người. Thần chết đã lột mũ
miện của người, một tay cầm xạ kích, một tay cầm hoàng kỳ.
Từ các nếp màn che quanh long sàng ló ra những cái đầu lâu
kỳ quái; có những cái trông gớm ghiếc, lại có những cái
trông nhân từ. Đó là công đức và tội lỗi của hoàng đế hiện về
trong khi thần chết đè nặng lên trái tim người.
– Còn nhớ không? Nhà vua còn nhớ không?
Cái đầu lâu lần lượt hỏi tội nhà vua. Chúng kể ra
không biết bao nhiêu là tội, khiến nhà vua toát hết cả mồ hôi
và kêu lên:
– Nhưng ta đâu có biết những chuyện ấy?
Rồi ngài hô:
– Cử nhạc lên! Khua trống cái lên! Ta không muốn
nghe những lời ma quái nữa!
Mặt ma vẫn cứ trơ trơ, còn thần chết thì vẫn lắc lư
cái đầu.
Hoàng đế lại thét lên:
– Cử nhạc! Cử nhạc mau! Chim vàng thân yêu! Hãy
hót đi! Hót lên! Ta sẽ ban thưởng cho ngươi vàng bạc, châu
báu và chiếc bài vàng. Hót lên! Hót lên đi!
Nhưng chẳng có ai vặn máy, nên chim cứ im lìm. Còn
thần chết thì vẫn giương đôi mắt thao láo, trống hốc, nhìn
chằm chằm hoàng đế.
Giữa lúc đó, từ ngoài cửa sổ nổi lên tiếng hót tuyệt vời.
Chim hoạ mi bé nhỏ đã từ rừng xanh bay về đậu trên cành
cây ngoài vườn. Nghe tin hoàng đế ốm nặng, chim đã bay về
mang lại cho người nguồn sinh lực bằng tiếng hót của mình.
Tiếng hót của hoạ mi vang lên, bóng ma tan dần, máu
lại lưu thông trong huyết quản của nhà vua. Thần chết cũng
phải lặng đi trước tiếng hót của hoạ mi, rồi lại khuyến khích:
– Cứ hót đi! Hoạ mi! Cứ hót đi!
– Được! nhưng phải trao lại kiếm vàng và mũ miện cho
hoàng đế!
Sau mỗi bài hót của chim, thần chết lại trao trả một
bảo vật. Chim tiếp tục hót, ca ngợi cảnh thanh bình nơi
nghĩa trang đầy hoa thơm, cỏ lạ. Thần chết không cầm nổi
lòng mong muốn trở lại khu vườn của mình, đã hoá thành
một đám mây trắng bay qua cửa sổ và biến mất.
Hoàng đế reo lên:
– Cảm ơn chim! Cảm ơn chim yêu quí! Ta đã nhận ra
hoạ mi rồi. Ta đã vô tình để chim ra khỏi hoàng cung, vậy
mà chim vẫn quay về, lại giúp ta xua đuổi tà ma, cứu ta ra
khỏi tay thần chết. Ơn ấy không bao giờ ta quên.
Hoạ mi đáp:
– Nhà vua ban thưởng cho chim nhiều rồi. Những giọt
nước mắt, nhà vua nhỏ lần đầu tiên nghe chim hót, chim
không bao giờ quên cảnh tượng ấy. Đối với một ca sĩ,
không có vàng bạc châu báu nào quý giá bằng. Bây giờ xin
hoàng đế yên nghỉ để hoạ mi hót cho người nghe cho mau
bình phục.
Rồi hoạ mi lại hót, hoàng đế lại thiếp đi trong giấc ngủ
hồi sinh êm đềm.
Lúc ánh bình minh chiếu qua cửa sổ rọi tới long
sàng, nhà vua tỉnh giấc trong người sảng khoái vô cùng.
Chung quanh chẳng có ai đến hầu, vì họ yên trí là nhà vua
đã băng hà. Duy chỉ có hoạ mi vẫn một mình líu lo bên
cạnh hoàng đế.
Hoàng đế bảo chim:
– Từ nay hoạ mi luôn ở bên ta để hót cho ta nghe, còn
con chim giả ta sẽ đập tan thành trăm mảnh.
Hoạ mi vội can:
– Xin nhà vua đừng làm như vậy. Chim máy đã làm
hết sức của nó, nên giữ nó lại. Còn tôi, tôi không quen sống
trong hoàng cung. Xin nhà vua cho phép tôi về rừng, chiều
chiều tôi sẽ bay lại đây, đậu trên cành cây, trước cửa sổ này
để hót cho nhà vua nghe. Chim sẽ hót lên cuộc đời của
những kẻ sung sướng cũng như cuộc đời của những người
đau khổ. Chim sẽ hót lên những điều tốt cũng như những
điều xấu xung quanh nhà vua. Tiếng hót của hoạ mi bé nhỏ
này sẽ lọt tới những người dân chài nghèo khổ, những nông
dân bần hàn, đến tận những nơi xa hoàng đế và triều đình.
Hoạ mi kính trọng tấm lòng nhà vua hơn cả ngai vàng, mặc
dầu ngai vàng là một biểu hiện thiêng liêng.
Chim sẽ đến, sẽ hót, nhưng chỉ xin nhà vua một điều:
– Chim muốn xin gì trẫm cũng ban. Nhà vua nói và
đứng dậy ghì chặt thanh kiếm nạm ngọc quí vào ngực.
– Chim chỉ xin bệ hạ một điều là đừng nói cho bất cứ
ai biết rằng bệ hạ có một con chim nhỏ đã tâu lên cho bệ hạ
biết tất cả mọi điều. Như thế mọi việc sẽ êm đẹp.
Nói rồi chim cất cánh bay đi.

Câu chuyện thật là cảm động!

Bạn đọc thân mến
Thời đại hiện nay là thời đại thong tin, tức là thời đại chạy đua bằng tốc độ kỹ thuật số . Nó diễn ra rất nhanh, xô bồ và phức tạp.
Sản phẩm và phương tiện nghe nhìn cũng vây.Sản sinh nhanh, lão hóa nhanh.
Người lớn cũng như trẻ con đều cảm thấy thiếu thời gian. Phim ảnh, trò chơi tren truyền hình 3D có sức manh cuốn hút mọi người, hàng ngày hang giờ. Sách báo viết hay nói rộng hơn là văn hóa đọc đang đứng trước thử thách. Nhưng sự nhận thức qua các giác quan đến bộ não là một quá trình . Tốc độ truyền qua tai mắt luôn luôn tỷ lệ thuân với dộ dài lưu giữ trong bộ não. Chúng ta cũng đang phải xử lý theo nguyên tắc đồng cảm và bao dung. Nhiều ông bà , bố mẹ mỗi tối bắt cháu con ngồi vào bàn học rồi họ xem như mặc nhiên được phép dúi mắt vào phim ảnh 24/24h Rồi hò reo Hãy thử hỏi làm thế nào ta có thể đo được sự tập trung của con trẻ với những bài ra ở trường vừa dài dòng vừa khô khan ở góc phòng kia , có khi cũng đang che sách và liếc nhìn vào TV? Rồi thì ta la mắng, thậm chí trừng phạt chúng.
Cũng có lúc ,có không ít ông bố bà mẹ chợt nhớ tới trách nhiem, chạy lại bàn với con trong khi mắt vẫn để dâu đâu. Họ đang diễn lại động tác của con lúc nãy .
Sự thực trong một ngày chỉ có hơn 10 giờ ít ỏi ở nhà mà họ cũng không quản lý được con . nói gì những giờ ở trường, tren đường phô? Thôi thì nhiều khi họ đành tặc lưỡi cho qua và nêp nhăn dần dần hình thành rồi hằn sâu trong bộ não trẻ già. Họ bất lực và trở thành kẻ lừa dối và đối phó.

Viết đến đây soạn giả thấy đã dài và thấy mọi bế tắc về giáo dục còn đó, trước mặt cả thời đại. Không rieng gì một nước mà là toàn cầu.
Bởi vậy trong phạm vi nói về truyen kể , ông bà cha mẹ nào đã nâng hai quyển sách Bao dung và Đồng cảm này lên tay , hãy mua về . Mỗi đêm dành 15 phút trước khi đi ngủ hãy tạo thói quen cùng Andersen, Grim … và nhiều tác giả, soạn giả khác, ru cho con cháu mình vào giấc ngủ bằng phương tiện cổ truyền để chúng dễ vào giấc ngủ sâu và những giấc mơ. tưởng tượng dẹp ./.

Đỗ Anh Thơ
Hè 2013 ben song Rạch Chiếc Sài Gòn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s