Nguyễn Duy : Một góc chiều Hà Nội ( Nguyễn Chân, TMCS Trịnh Phúc Nguyên dịch ra Hán Anh Pháp Nga

 

MỘT GÓC CHIỀU HÀ NỘI
NGUYỄN DUY
Hồ Gươm xanh màu xanh cổ tích
Còn Rùa Vàng gửi bóng ở trên mây
Cây si mọc chúc cành xuống nước
Thê Húc cong cong một nét lông mày

Tóc em dài cho ta nhìn thấy gió
Áo em bay cho mờ tỏ thân hình
Em sâu sắc như kinh thành cổ kính
Gốc si già da mốc, ngói rêu xanh

Em nhẹ nhõm đi về trong phố cũ
Tường nhà lở vôi, cửa sổ bức bàn (*)
Ta lặn lội như một thằng ăn trộm
Nơm nớp lo mình bị bắt quả tang

Lần lữa mãi, thế là ta lỡ dại
Để dành thành mất cả tình yêu
Thế là ta mồ côi em mãi
Cái vu vơ chết đuối dưới sương chiều

Cửa sổ cài then…bóng em mất hút
Xe Cúp đã thay ngựa tía võng điều
Ta trở lại gốc si già và làm lại
Bài thơ tình tặng những lứa đang yêu.
——————————-
(*) Thực ra chỉ có cửa bức bàn, chứ không có cửa sổ bức bàn

UN COIN DE HANOI, L’APRÉS-MIDI
NGUYEN DUY
La teinte bleue du Lac de l’Épée restituée
Rappelle celle dans les contes historiques;
La Tortue d’or envoie sa silhouette aux nues;
L’opal penche son branchage, rasant l’eau;
Le pont ThêHuc se courbe, rappelant le trait du sourcil;

Je sens le doux vent, caressant tes longs cheveux;
Ta robe flotte, laissant ton beau corps estompé,
Tu sembles dans la profondeur plongée,
Comme l’image de l’antique cité;
Le vieil opal a l’écorce moussue,
Le toit se couvre de verte mousse.

Tu vas-et-viens en trottinant dans les rues anciennes,
Dont les murs sont félés, les fenêtres cachées;
Je rôde autour de ta maison comme un filou,
M’inquitétant d’être pris en flagrant délit!

Je m’attarde..,et voilà mon amour déçu!
Je te perds à jamais, comme l’orphelin perd sa mère;
L’image floue est noyée dans la brume du soir;

Les fenêtres fermées, ton ombre disparait;
Motocycles remplacent chevaux pourpres, hamacs rouges,
Je retourne au pied du vieil opal pour écrire
Une lettre d’amour, dédiée aux amoureux.

Tr.TRỊNH PHÚC NGUYÊN

UN COIN DE HANOI EN APRÈS MIDI
NGUYEN DUY
Le Lac de L’Épée esr constammant d’un bleu légendaire
L’ombre de la Tortue d’Or se reflète sur les nuages
Le banian penche sur l’étendu de l’eau son ombrage
Et la courbure du Pont The Huc rappelle un sourcil

Ta longue chevelure laisse apercevoir du vent
Ta robe flotte, étalant ta taille svelte estompée
Tu incarnes la profondeur de la capitale reculée
Avec ce banian moisi et les toitures moussues

Tu frôles légèrement les ruelles aciennes
Aux murs effrités et portes à plusieurs battantes
Je rôde autour de ta maison tel un cambrioleur
Me souciant toujours d’être pris en délit fragrant

Je deviens stupide parce que je m’attarde
Et l’amour déçut puisque toujours je l’épargne
Ainsi je te perds juste indéfectiblement
Ma frivolité s’est noyée dans la brume du soir

La porte fermée, ton ombre disparait sans traces
Hamacs pourpres aux chevaux bais-motocycles remplacent
Je retourne au pied du vieux banian, récrivant
Un poème lyrique pour les couples d’amants.

NGUYỄN CH N 09.08.2013

УГОЛОК ХАНОЯ ПОСЛЕ ПОЛУДНЯ
НГУЕН ЗУИ
Озеро Возвращённого Меча голубой как в сказках
Золотая Черепаха отражает свою сень на облаках
Старый фикус наклоняет на воду ветви свои
Мост Тхе Гук изгибается в виде брови

Твои длинные волосы позволяют увидеть ветры
Развиваясь, платье показывает твоё телосложение
Ты воплощает силюэт старинной столицы
С фикусным заплеснелевым комелем
и мшистыми кровлями

Ты легко ходишь по старинным улицам
С рассыпленными стенами к раздвижным дверям
Я пробираюсь ощупьно как взломщик
Постоянно бесрокоясь быть пойман на месте

За медлительность я стал немышенным
Одкладывал слово я потерял твою любовь
Таким образом я проживу вечно без тебя
Фривольность эта в вечерном тумане потопила

Окна запреты, ты потерялась навсегда
Мотоциклы заменили красные кони и гамаки
Вернулся я на старый гомель и перепишу
Парам влюбенных лирические стихи

НГУЕН ЧАН 12.08.2013

A CORNER OF HANOI DURING AN AFTERNOON NGUYtEN DUY .
The blue of Sword lake is the very one of a fairy tale.
The golden tortoise entrusts the clouds with íts image.
A branch of the banyan is bending down
towards the water.
The The Huc bridge’s curvature
Looks like the eyebrow line of a lady.

Your long hair let me feel the breeze’s blowing.
Your dress fluttering in the wind displays your beauty.
Your profundity would be compared with the one of an ancient metropolis
Where the bark of an old banyan foot is mouldy
And the houses’s tile roofs are mossy.

You go to and fro along the old street quietly
Between two rows of houses with speckled walls and wooden windows.
As a thief who is afraid of being caught in act,
I try to follow you furtively.

Because of my foolish hesitancy
I ‘m losing my opportunity
I want to save, but fear I’d lose my love
As an orphan losing his mother,
Forever I’d lose my lover .
It seems that something disappears in this misty afternoon,

You are hidden behind the closed window.
Nowadays , pink horses and red hammock are replaced with modern motor bykes.
Returning to the old banyan foot , I write a new lyric
To young couples falling in love.

Translatuon by TMCS

You go to and fro along the old street quietly
Between two rows of houses with speckled walls and wooden windows.
As a thief who is afraid of being caught in act,
I try to follow you furtively.

Because of my foolish hesitancy
I ‘m losing my opportunity
I want to save, but fear I’d lose my love
As an orphan losing his mother,
Forever I’d lose my lover .
It seems that something disappears in this misty afternoon,

You are hidden behind the closed window.
Nowadays , pink horses and red hammock are replaced with modern motor bykes.
Returning to the old banyan foot , I write a new lyric
To young couples falling in love.

Translatuon by TMCS

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s