Trần Văn Kinh: Rồi cũng biết.

 

 (I)
Rồi cũng biết tai mình không để lọt
Mọi lời khuyên, bài học… Kệ người ta!
Chỉ để lọt những lời ngon ngọt
Những  vỗ về, ton hót, ngợi ca…
(II)
Rồi cũng biết mắt mình nhắm tịt
Chẳng ngó ngàng gì sau trước, đông tây
Quanh quẩn mãi những giáo điều đã mục
Những dấu xe rêu mọc đã lâu ngày
(III)
Rồi cũng biết cái đầu mình cớm nắng
Khi cổ mình khiu khẳng dài nghêu
Rồi cũng biết tim mình đau dai dẳng
Khi thân mình, năm tháng bể dâu.
(IV)
Rồi cũng biết
Tạo hóa ngày xưa chơi xấu
Chỉ cho mình chín khiếu (*) như nhau
Chẳng hơn gì cái lũ ngựa trâu
Còn cái khiếu :  “…thất phu hữu trách” (**)
Của Con Người
Tạo hóa vứt đi đâu ?
——
(*)Con người và con vật đều có Chín khiếu : 7 khiếu ở trên là hai mắt, hai tai, hai mũi, miệng và 2 khiếu ở dưới là lỗ đại tiện và tiểu tiện.
(**) Người xưa nói: “ Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”: Việc thịnh suy hay mất còn của quốc gia, kẻ thất phu cũng có trách nhiệm.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s