Đỗ Anh Thơ : Nhớ nhớ quên quên tiếng Nghi Lộc ( V )

 

                 Nếu không có trí nhớ tuyệt  vời của bác Chân gợi lại thì  Docago không bao giờ còn nhớ tới từ “ nhôông “ ( nghĩa là chông) được nữa.
                  Biến hoặc chuyển âm từ “con gái” thành “con gấy” , “gai” thành “gây” hoặc ngược lại cũng dễ hiểu, vì đó là do người Nghi lộc không uốn lưỡi . Nhưng Docago thắc mắc mãi tại sao người Nghi Lộc lại gọi “chồng” là ‘”nhôông”  tức là âm ch <-> nh?
                  Ta còn gặp  “ chơi” thành “nhởi” ( phát âm không dấu thành “nhơi”  hoặc không phân biệt  dấu  hỏi  và dấu sắc thành “nhới” )  và tạo nên từ nhấp nháy ( lấp láy) là “chơi nhởi” hoặc ” nhởi chơi”  ; tau<-> nhau như “bầy tau” ( “chúng tau”    rồi thành “chau”   )  nghe thật lý thú.
                  Đánh  người Nghi Lộc quen gọi là đập.  Đánh nhau thành đập nhau  ròi tạo nên từ lấp láy “ đánh đập “
                  Từ điển Việt Hán thương vụ dịch đánh đập là  đả 打 hoặc 怕 ( như đánh trống, vỗ tay chẳng hạn) .
                   Nhưng từ lấp láy “ đánh đập “ này không theo đúng quy luật hình thành theo nhóm âm sắc
                          Hỏi, sắc, không
                          Huyền , nặng , ngã
              là quy luật phổ quát tạo nên từ lấp láy trong tiếng Việt ./.
                                                                      ( còn nưa )

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s