Đỗ Anh Thơ: Cháu tôi

 

(Ghi chú : Vào những năm 90,  tôi thường cộng tác với rất nhiều báo tuân , báo tháng. Thường xuyên nhất là  báo Gia đình ngày nay và Phụ nữ Thủ đô.  Phần lớn những truyện thời đó đã được tập hợp lại in trong “Nước mắt mẹ”. Nhưng vẫn còn khá nhiều bài được photo, cắt rời và lưu trong  phong bì rồi để quên không đề ngày tháng. Nay rỗi rãi tìm lại và xin công bố tiếp trên mạng)

 

Chiều thu tiết trời se lạnh. Mới hơn 6 giờ mà nhìn ra sân đã nhá nhem tối. Tôi và Loan – đứa cháu gái- đang ngồi chơi ngoài thềm. Bỗng từ trên trời phía tây chái nhà vọng lại tiếng chim đi ăn đêm, kêu “Vác…Vác”. Cháu tôi chạy lại ôm lấy cổ tôi:

-Vạc lại đi ăn đêm rồi, ông ơi. Khổ thân chúng…

-Đúng rồi đó!

Cháu tôi chép miệng: -Ai bảo nó đi đánh bạc, bán hết ruộng cho cò ông nhỉ!

Tôi vuốt ve mái tóc mềm mại của cháu, rồi vô cớ  buông ra một tiếng thở dài. Ngay lúc đó có tiếng chuông . Loan xăng xải ra mở cổng. Nó dẫn vào nhà một người đàn bà luống tuổi cùng với một em bé gái trạc mười lăm, mười sáu.

Chị ta đon đả:

-Bác lâu nay có khỏe không?Rồi quay sang cô bé , chị bảo:

-Chào ông đi con!

Tôi che mắt nhìn cho rõ, rồi reo lên:

-Kìa ả Chúc! Có việc gì mà đánh đường ra tận Hà Nội thế này. Cơm nước gì chưa?

-Dạ chưa ! cháu đưa con Hoa ra giúp việc cho bác Bân bác ạ.

-À ra thế!

Nhà tôi cạnh bến xe phía Nam, nên thường là trạm dừng chân của bà con trong quê, mỗi lần ra thủ đô. Những năm trước, gặp phải cảnh này tôi thường lo sốt vó. Mặc dù cơm khách lúc đó, chỉ có rau muống và đậu phụ rán mà thôi. Nay thì đàng hoàng hơn. Bữa tối hôm đó, vợ tôi mua đãi khách cả một đĩa thịt quay, lại thêm một đĩa gò lụa. Mẹ con chị Chúc ăn nhỏn nhẻn. Tôi cứ phải gắp thức ăn vào bát cho chị .

Bé Loan cũng tinh ý lắm.Nó học theo tôi, gắp thức ăn cho Hoa và nói:

-Tối nay chị ngủ với em  nhé phòng của em có ti vi, có cả đàn nữa.

Mà ở quê chị cũng đang xem phim Tam Quốc phải không?

Hoa đã hơi quen. Hai chị em vui vẻ chuyện trò. Ăn xong chúng giành nhau rửa bát. Tôi nghe Loan lý sự:

-Chị cứ để em. Chị là khách cơ mà…

Sáng hôm sau, tôi thuê xe ôm cho hai mẹ con chị Chúc đến nhà bác Bân mà không đi cùng. Vì tuy là họ hàng gần, nhưng họ là “quan” cho nên tôi ngại.

Mấy tháng sau, một hôm tôi hơi ngạc nhiên, khi nhận được giấy mời đến dự lễ chẵn tháng cháu đích tôn của ông Bận.

Loan đòi đi theo để gặp chị Hoa. Khi hai ông cháu tôi đến nơi thì ba bốn tầng lầu nhà họ đã đông nghịt khách. Ô tô, xe máy đỗ thành một hàng dài trước cửa.

Vốn quen với tục lệ quê, tôi chưa ngồi vào mâm vội, mà kéo bé Loan lên lầu thăm cháu bé. Người con dâu ông Bận đang nằm quay mặt vào tường. Cô ta gọi:

-Hoa đâu, em khóc kìa!

Nghe một tiếng “dạ” rồi Hoa rón rén đi vào. Thấy tôi nó chỉ chào khẽ:

-Ông ạ!

Rồi cũng không kịp nhìn Loan, nó quỳ xuống bên giường em bé, làm nhiệm vụ.

Tôi đang trong tình thế khó xử, thì môt bé gái khác cũng trạc tuổi Hoa mời tôi xuống nhà. Tôi vội đút cái phong bì vào giữa những thứ quà đắt tiền của thực khách khác rồi mới ngồi vào bàn. Nhìn những món ăn thịnh soạn mà miệng tôi thì mặn chát . Cháu tôi bưng lấy bát, im lặng.

Hai ông cháu tôi chìm đi trong tiếng chạm cốc và những lời chúc tụng mời chào. Im lặng ăn cho xong bữa. Loan buồn thiu vì không nói chuyện được với Hoa.

Mãi tới khi về tới nhà cháu tôi mới vui vẻ trở lại . Nó hỏi tôi:

–         Ông có biết ông Bân có mấy osin không?

–         Hai chứ mấy.

Nó cười to:

–         Ông nhầm rồi: những bốn cơ! Còn hai người nữa : một đang nấu cơm, một chị nữa đang quét dọn. Mà đâu cũng là bà con trong quê mình cả.

Tôi buồn rầu :

Tại các chị ấy lười học nên mới phải đi ở. Cháu của ông nếu không chăm học , nay mai rồi cũng thế mà thôi!

Đang ngồi trong lòng tôi, nó nũng nịu:

-Cháu không dám đâu. Rồi nó nói tiếp :

– Mà các chị ấy cũng không phải vì lười. Tại bố các chị ấy cờ bạc đó.

-Thì bố Xuân của cháu nay cũng bia bọt suốt ngày có khác gi đâu! Tới lúc đó thì ông bà đã chết . Nhưng nằm dưới mồ nhìn lên thấy cháu tôi đang đi nhặt ve chai hay đang đi ở. Ông thương lắm !

Cháu giằng khỏi tay tôi, vùng đứng dậy :

–         Ứ cháu không chơi với ông nữa đâu.

Rồi nó khóc to …từng cơn, từng cơn …nức nở. Tôi dỗ suốt buổi nó mới chịu nín. Cả ngày hôm đó cháu tôi như muốn lánh mặt tôi. Tôi hối hân mãi về câu nói đùa không đúng chỗ với đứa cháu cưng khiến tâm hồn hay đa cảm của nó chạnh lòng suy nghĩ./.

–                                                                               Đ;A;T

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s