Archive | Tháng Mười Một 2014

Vinh cay thong cua Nguyen Cong Tru va cac ban dich cua TMCS, Trinh Phuc Nguyen , Nguyen Chan, Phan Hoang Manh

VỊNH CÂY THÔNG

NGUYỄN CÔNG TRỨ (1778-1858)

Ngồi buồn muốn trách ông xanh

Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười.

Kiếp sau xin chớ làm người

Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.

Giữa trời vách đá cheo leo

Ai mà chịu rét thì trèo với thông.

VERSE ON THE PINE

(Translation by TMCS)

Being sad in my idle time

Looking onto the blue sky

I’d like to reproach the Heaven…

Because of Him

When I’m glad, I want to cry

When I’m sad, I want to smile.

Therefore next life

I don’t want to reincarnate in a man

But in a pine

Howling day and night

In the high sky

Upon a rocky steep being so tottery

Who will be able to suffer the cold

Please, climb up there to me …

VERSE SUR LE PIN

Je m’assieds tristement quand j’ai du temps oiseux.

Regardant le ciel bleu

Je voudrais reprocher au Dieu.

Grâce à Lui

Je veux pleurer quand je suis heureux

Et je veux sourire quand il m’est arrivé un  malheur

C’est pourquoi pour la vie prochaine

Je ne veux se réincarner dans la vie humaine

Mais dans celle d’un pin.

Sur une pente rocheuse bien escarpée

En plein air vers le ciel,

Je pousserai mes cris de joie.

Qui sera en mesure de supporter le froid

S’il vous plaît, grimpez là-haut, chez moi…

TMCS dịch

LE CHANT DU PIN

NGUYEN CONG TRU

Oisif, je voudrais au Ciel reprocher,

Quand je suis joyeux, je pleuerais,

Mais quand je suis triste, je souerais.

Au Karma prochain,

Je ne veux plus m’incarner en être humain,

Mais en un grand pin,

Qui se dresse et frémit dans l’air.

Dans l’air, sur les rochers escarpés,

Quiconque ne craint pas le froid,

Qu’il ose grimper sur  Moi!

Traduction de TRỊNH PHÚC NGUYÊN

REPROCHES AU CIEL

NGUYEN CONG TRU

Assis et peiné, on fait des reproches au Ciel.

Comment se fait-il qu’en pleine joie,

On est enclin à pleurer?

Et qu’on éclate de rire

Dans les chagrins isolés?

Au prochain Karma, ne te fais donc plus humain,

Mais tâche de devenir un pin

Qui reste debout chantant dans l’univers.

Sous le firmament, sur les côtes escarpées,

Quiconque ne craint pas le froid est invité

A grimper de pair

Avec le pin.

PHAN HOÀNG MẠNH

CHANT PAR POÈME : LE PIN

NGUYEN CONG TRU

Rien à faire on se met à reprocher Dieu

On pleurerait quand on se sentait joyeux

Et rirait lorsqu’on était si ennuyeux

À la vie prochaine ne s’incarne pas en gens

Mais s’incarne en pin pour bruire en plein jour au vent.

————————————-

(*) Tô không dịch 2 câu cuối vì cho rằng người khác ghép vào,

Chứ không phải khẩu khí cuẩ Cụ NGUYỄN CÔNG TRỨ.

CÂY THÔNG

Kiếp sau xin chớ làm người,

Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.

NGUYỄN CÔNG TRỨ

Sừng sững giữa trời mặc tuyết sương.

Thế gian hữu xạ tự nhiên hương.

Cheo leo vách đá, reo cùng gió.

Chẳng vướng công danh, chẳng đoạn trường !

挺 立 霄 中 不 顧 霜

世 間 有 麝 自 然 香

崎 嶇 谷 壁 同 風 叫

不 絆 功 名 不 斷 腸

TÙNG

Đĩnh lập tiêu trung bất cố sương.

Thế gian hữu xạ tự nhiên hương.

Khi khu cốc bích đồng phong khiếu.

Bất bán công danh, bất đoạn trường !

LE PIN (*)

Voyez : Celui qui

Se fige au sein du fỉmament.

N’importe climat inclément.

À bon vin, point d’enseigne !

Bruisse au vent sur falaise.

Ne s’intéresse aux honneurs,

Prennent fin toutes douleurs !

——————–

(*) NGUYEN CONG TRU, “À laprochaine vie, ne comporte-toi

pas en homme. Incarne-toi en un pin pour bruir au vent en plein jour !

СОСНА

Торчит в центре неба, не смотря на непогоду.

В мире хороший товар всегда сам себя хвалит.

На отвесной скале постоянно с ветром шумит,

Не страдается, не зацепившись за славу

NGUYỄN CHÂN 14.04.2007

Đỗ Anh Thơ : Bài thơ đăng lại nhân ngày Hiến chương các nhà giáo

Sáng nay thấy đứa cháu nội dậy sớm hơn mọi hôm , trang điểm để đến trương  làm MC nhân ngày 20/11 , Docago cũng ngồi vào máy tính. nhưng trước thực trạng xuống cấp toàn diện của nền giáo dục đất nước, Docago không còn muốn viết gì nữa , vì thiên hạ đều “biết rồi khổ lăm nói mãi”  nen chỉ còn biết đăng lại bài thơ mà mình làm gần 30 năm trước (vào khoảng 90 – 92 khi đi hoc thêm Hán Nôm tại Văn Miếu do ĐHSP mở) rồi về hưu sớ và viết sách để tự an ủi . Bài thơ có vận dụng câu Học nhi thời tập chi của Khổng tử và tạm dịch  như sau

Nguyên tác ( bằng chữ Hán) :

三  十 年 余 訓 學 而

致 今 雖 老 習 時 之

虛 名 世 事 何 多 累

為 草 芳 花 亦 不 遲

Tác giả tự dịch:

Ba mươi năm Day- Học rồi mà

Nay già đã tới , thời chưa qua.

Sự đời danh hão đâu cần lụy,

Nguyện làm cây cỏ có đơm hoa.(*)

(*) Các bạn có thể đọc thêm “ Đỗ Anh Thơ : Suy nghĩ trên hòn đá mồ côi ở Đồng Mô

Để hiểu thêm tâm sự của tác giả

Đăng lại ngày 20/11/2014

Đ.A.T

TRẦN LAM CHÂU :Đỏi d’ằng íp khửn bâư lương (*): ( Nhặt lên một chiếc lá vàng) Do Nguyen Chân dịch sang Nga Pháp Hán

(*) Tác giả làm thơ bằng tiếng Tày và tiếng Việt

Đỏi d’ằng íp khửn bâư lương

Slắc đeo luông mjảc muổn mường mừng nim

A rôi.. Lăng nắc t’ồng thin

Dử bâu bâư mảc thom slình châư nua?

P’ửa 6 rảo 26 d’ắp Nâư 19/10/2014

Nhặt lên một chiếc lá vàng

Một màu tráng lệ ngỡ ngàng trên tay

Chao ôi… Sao nặng thế này

Phải chăng ánh lá gom đầy tình ta?

Lúc 6 giờ 26’ Sáng 19/10/2014

. Подбирал одинокую жёлтую листву

Величественная краска была ошеломлённым на руке

Увы… Почему так тяжёлая

Разве свет листвы собрал полную нашу любовь?

6 час. 26 мин. Утро 19/10/2014

. Подобрал лист пожелтелый

Красивый, изумительный на руке

Ах! Как он талой тяжёлый

Собрал ль блеск его любовь мою разве?

Je ramasse une mince feuille jaunie

Qui brille sur la main en m’étourdissant

Pourquoi soupèse-t-elle si lourdement

Accumulait sa clarrté tous mes avis?

. 拾 只 單 黃 葉     Thập chỉ đơn hoàng diệp

目 前 映 忽 然     Mục tiền ánh hốt nhiên

嗟 乎 何 甚 重     Ta hồ hà thậm trọng

抱 滿 我 情 連     Bão mãn ngã tình liên

NGUYÊN CHÂN 06.11.2014