KHỔNG VĂN ĐƯƠNG : EM ĐI TÌM ANH TRÊN BÁN ĐẢO BALKAN ( Nguyễn Chân dich ra Hán Nga Pháp Việt (*)

(*)  Bài này dịch gia  lấy từ trên mạng xuống. Một thời gian dài trên tờ báo nào đó

của VN cho là thơ của một nữ sĩ Đông Âu. Gần đây người ta mới phát hiện tác giả là một

lưu học sinh VN ở Rumani. Câu chuyện cũng hấp dẫn. Anh ta yêu một cô gái địa phương.

Cô  ta cũng đáp lại rất thắm thiết. Gia đình cô cũng ủng hộ.

Tuy nhiên, khi đó CP ta cấm lưu học sinh không được yêu nhau khi đang học ở nước

ngoài (đương nhiên là các nước trong “phe ta”). Anh nào vi phạm lập tức bị đuổi ngay về

nước. Vì vây anh ta đau đớn chia tay nhưng không một lời giải thích. Cô gái rất đau khổ,

đi tìm hoài, rồi phát điên. Biết chuyện, anh ta làm bài thơ này.

Tôi thấy bài thơ hay nên dịch và gửi cho một thành viên CLB chúng tôi.  >>Một vị khác

trong CLB cũng dịch và gởi cho bạn. Không ngờ ông bạn này lại biết rõ tác giả và cho tôi

địa chỉ Email của tác giả và gửi cả bản dịch của chúng tôi cho tác giả (hiện  anh ta ở TP HCM)

Tôi vừa viết thư cho tác giả nhưng chưa có hồi âm.

Xin gửi Bác, ưng thì Bác đưa lên trang DOCAGO

CHÂN

EM ĐI TÌM ANH TRÊN BÁN ĐẢO BALKAN

KHỔNG VĂN ĐƯƠNG

“Em đi tìm anh trên bán đảo Ban-căng

Tìm không thấy chỉ thấy trời im lặng

Một mình em trong màn đêm thanh vắng

Tim bồi hồi chân bước vội dưới trăng

Em trèo lên đỉnh núi cao Các-pát

Nhìn theo anh mất hút biết về đâu

Chân ai đi xa lắc tím trời Âu

Dòng nước mắt bỗng trào ra chua chát!

Em lại đến biển Đen xưa dào dạt

Sóng xô bờ liên tiếp gọi triền miên

Buồn! Chao ôi, gió làm em phiêu bạt

Thân cô đơn kinh khiếp cả trăng hiền!

Ôi dòng xanh rầm rì sông Đa-nuýp

Mây trời in lồng lộng giữa dòng sông

Nên ngàn năm êm đềm trôi một nhịp

Chỉ mình em nhức nhối vết thương lòng!…

Em cầu nguyện. Còn anh, anh chẳng biết

Trái tim anh sao giá lạnh thờ ơ?

Và hôm nay dù tình anh đã hết

Em vẫn mong, vẫn hy vọng, vẫn chờ…

Vẫn trèo lên đỉnh cao Các-pát

Vẫn theo dòng Đa-nuýp những đêm trăng

Em lại đến biển Đen xưa dào dạt

Đi tìm anh trên bán đảo Ban-căng!”

(Bucharest, 19.3.1969).

 

JE TE RECHERCHE SUR TOUTE

LA PÉNINSULE DE BALKAN

KHONG VAN DƯƠNG

Je te recherche sur toute la presqu’île de Balkan

Mais ne t’ai pas trouvé, tout autour règne un silence

Je reste désolée sous un ciel calme et discret

Anxieuse, je marche sous la lune aux pas pressés

Je grimpe au sommet des Carpates lentement

Cherchant ton ombre, mais tu as disparu sans trace

Tu es très loin en Europe, dans un quelconque espace

Coulent mes larmes d’amertume abondamment

Je retourne à la Mer Noire aux flots débordants

Qui déferlent sur le rivage en nous appelant

Solitaire, ainsi le vent m’emporte à son gré

J’ai peur même de la lune innocente, étant esseulée

Oh! Le fleuve bleu, Danube, qui coule en murmurant

Et reflète l’image des nues dans son courant

Il s’écoule pendant des millénaires en cadence

Chez moi seule la plaie du cœur me ronge constamment

Je prie Dieu pour notre chance, mais tu ne le sais pas

Pourquoi ton cœur est devenu si indifférent?

Et aujourd’hui, malgré qu’a pris fin ton amour

Toujours j’espère, je souhaite et attends ton retour

Je continue à grimper au sommet des Carpates

Et suis l’écoulement du Danube des nuits blanches

Retournerai-je à la Mer Noire aux vagues débordantes

Et j’irai te quérir sur la presqu’île de Balkan!

Я ТЕБЯ ИСКАЛА НА ПОЛУОСТРОВЕ БАЛКАНА

ДО ВАН ДУОНГ

Я тебя искала на Балканом Полуострове

Тебя не нашла, видела лишь небо тихое

Одиночна так под ночной завесой

Взвольнованно поспешно шагала под луной

Карабкалась на вершину Карпатского Хребета

Следовала твою тень, что исчезла не знаю где

Ты отошёл слишком далеко на Европе

Хлынули непрерыывно мои скорбные слёза

Приехала на Чёрное Море, где плещут волны

Которые, бущуя на берег, постоянно зовут нас

Ах! Какая печаль, ветер меня уносил вдаль

Одинокая, я боюсь даже доброй луны

Голубой Дунай, который постоянно шумит

Обнимает в своём потоке облака

Таким образом тысячи лет он тихо течёт

Только испытываю душевную рану я

Mолю Бога за наc, а ты не знаешь этого

Почему твоё сердце безразличным стало

И сегодня, хотя твоя любовь уж кончилась

Я продолжаю желать, надеять и тебя ждать

Опять карабкаюсь на вершину Карпатов

И слежу в лунных ночах за течение Дуная

Прихожу в Чёрное Море с плещущими волнами

Чтоб тебя искать на полуострове Балкана

NGUYỄN CHÂN dịch sang tiếng Pháp,

Nga và Hán-Việt 08.12.2014

我尋君在班兢半島         NGÃ TẦM QUÂN TẠI

孔文堂                 BAN CĂNG BÁN ĐẢO

KHỔNG VĂN ĐƯƠNG

斑兢半島我尋君     Ban Căng bán đảo ngã tầm quân (*)

唯見靜天不見人     Duy kiến tĩnh thiên bất kiến nhân

獨自清寥長寂夜     Độc tự thanh liêu trường tịch dạ

徘徊映下躩娥輪     Bồi hồi ánh hạ khước nga luân

我登閣捌高山嶺     Ngã đăng Cac Bát cao sơn lĩnh (*)

無影無形不遇君     Vô nh, vô hình bất ngộ quân

迂闊歐州何地覓     Vu khoát Âu Châu hà địa mịch

忽然淚滴很酸辛     Hốt nhiên lệ trích ngận toan tân

我迴黑海舊沙津     Ngã hồi Hắc Hải cựu sa tân

海角揚波滿溢頻     Hải giác dương ba mãn dật tần

卡沓狂風飄泊我    Tạp đạp cuồng phong phiêu bạc ngã

月光好意怕孤身     Nguyệt quang hảo ý phạ cô  thân                                               

 慢慢喧嘩流多聶    Mạn mạn huyên hoa lưu Đa Niếp(*)

長空雲影照江心    Trường không vân ảnh chiếu giang tâm

千秋安靜飄單節    Thiên thu an tĩnh phiêu đơn tiết

獨自剌疼我內痕     Độc tự lạt đông ngã nội ngân

我又願求君不識     Ngã hựu nguyện cầu quân bất thức

戀心何故以成冰     Luyến tâm hà cố dĩ thành băng

今時即使君情盡     Kim thời tức sử quân tình tận

等待余心接永恆     Đẳng đãi dư tâm tiếp vĩnh hằng

仍登閣捌群山頂     Nhưng đăng Các Bát quần sơn đính(*)

多聶大河作月賓    Đa  Niếp đại hà tác nguyệt tân(*)

黑海迴歸聞浪拍    Hắc hải hồi qui văn lãng phách

斑兢半島遍尋君    Ban Căng bán đảo biến  tầm quân

———————————-

(*) Những địa danh khi phiên âm tôi phiên theo âm người Việt thường

dùng (âm tiếng Pháp). Phần phiên âm Hán-Việt, tôi cũng dựa âm Pháp mà phiên, mà không phiên theo âm tiếng Hoa hiện đại, vì nếu phiên như thế

Thì người Việt không hiểu được (Ví dụ sông Danube mà phiên theo chữ Tầu mà đọc theo âm Hán-Việt lại là “Đa Não”họ phiên từ tiếng Đức-Donau. Đó là chưa kể phiên âm theo tiếng Hoa hiện đại, khi ghép thành thừa âm tiết vì tiếng Hoa hiện đại người phiên cả chữ “l, r” theo Hán-Việt đọc là “nhĩ”. Câu 12 ”Thân cô đơn kinh khiếp cả trăng hiền” khi dịch tôi giảm mức độ sợ hãi, và với trăng thì tôi dùng “trăng vô hại”.

NGUYỄN CHÂN dịch sang tiếng Pháp, Nga vầ Hán-Việt 08.12.2014

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s