Archive | Tháng Mười Hai 2016

TMCS : Phụ trương TTTB@ No95

  CHÚA XUÂN SẮP ĐẾN TỪNG NHÀ

MỪNG TRAO QUÝ VỊ MÓN QUÀ “PHỤ TRƯƠNG”

        CÙNG VUI TRÒI ĐÃ TAN SƯƠNG

MÂY QUANG ĐẦU NGÕ LÊN ĐƯỜNG DU XUÂN.

        PHÍM QUÊ GÕ VỘI MẤY VẦN

KỊP THỜI GỬI BẠN XA GẦN ĐÓN XUÂN…

         

 CHÚC MỪNG NĂM MỚI

    HAPPY NEW YEAR

     С Новым годом 

     BONNE ANNÉE 

           新年好

PHỤ TRƯƠNG TTTB@ No95

                     TMCS

SHUT UP

(Gleaned by TMCS)

A couple were quarrelling about money, at last the wife shouted loudly: quarrelling about money, at last the wife shout loudly:

“Whether is this TV here without my money? Whether is this refrigerator here without my money?

“Shut up!”, the husband got angry, “Whether am I here without your money?”

TMCS’s comment:

This husband is so clever:

With only one question,

He can quickly calm down her wife’s anger !

IM ĐI

(TMCS lượm lặt và dịch)

Một cặp vợ chồng cãi lộn về tiền nong, cuối cùng người vợ hét toáng lên:

“Nếu không có tiền của tôi, liệu cái tivi này có ở đây không? Nếu không có tiền của tôi, liệu cái tủ lạnh này có ở đây không?”

“Im đi”, người chồng nổi giận hầm hầm “Nếu không có tiền của cô, liệu tôi có ở đây không?”

TMCS bình:

Anh chồng này đến là hay:

Một câu vặn, vợ hết ngay “tam bành” !

ĐỐ VUI PHÁP NGỮ : TMCS sưu tầm

Kì trước:

Où sont les poissons sportifs?

Rép. : Dans la mare à thon (Marathon) 

Kì này:

Sans moi Paris serait pris

ẢNH và VÈ: TMCS

ẢNH: TMCS chụp

Vè: TMCS bịa.

MÃN ĐÌNH HỒNG *

Hồng hồng hoa mãn đình hồng

Ngắm màu hoa đỏ cháy lòng nhớ quê.

Gió lành ơi! hãy  mang về

Tình ta thương nhớ vườn quê hương mình.

                                                              

                                                        TMCS

Chú:

* Mãn đình hồng còn được gọi là Thục quỳ (Hollyhock hay Hollyhock Mallow), tên khoa học là Althaea rosea, tên đồng nghĩa: Alcea rosea, thuộc họ Malvaceae. Thục quỳ có nguồn gốc tại Trung Âu và Trung Quốc, tại đây cây là biểu tượng cho sự thành công, “phì nhiêu” đơm bông kết trái. Lá cây, trước đây được dùng để đắp trị chân ngựa bị sưng, phù đau, nên được gọi là “hock leaf”…

Thục quỳ ( Mãn đình hồng ) là cây hoa của sự dịu ngọt. Theo “ngôn ngữ” của các loài hoa thì Mãn đình hồng nói lên hay nhắn gửi một nỗi niềm nồng ấm của một tâm hồn cởi mở.

Hoa thục quỳ là biểu tượng cho sự thành công, “phì nhiêu” đơm bông kết trái, khả năng sinh sản mạnh mẽ. Hoa thục quỳ dành tặng cho các bà bầu với mong muốn chúc may mắn hoặc chuẩn bị để chào đón sự ra đời của em bé. Đôi khi nó cũng được dành tặng cho các cặp vợ chồng mới cưới để chúc gia đình hạnh phúc, sớm có tin vui.

                                                             Inline image

TMCS : Thơ Nguyễn Bính với các bản dich sang Anh Phap Nga Hoa

Hoa với rượu (khổ 9-10)
Thơ Nguyễn Bính.
 
Dịch:
Anh- Hán: TMCS
Pháp – Nga: Nguyễn Chân
Pháp: Trịnh Phúc Nguyên
Pháp: Phan Hoàng Mạnh
 
 
Ấy thế mà rồi cách biệt nhau,
Nhà Nhi không biết dọn đi đâu .
Mình tôi trời bắt làm thi sĩ,
Mẹ mất khi chưa kịp bạc đầu .

Bỏ lại vườn cam, bỏ mái tranh,
Tôi đi dan díu với kinh thành .
Hoa thơm mơ mãi vườn tiên giới,
Chuốc mãi men say rượu ái tình .
 
Anh: TMCS
 
Then unexpectedly we have to separate from each other
Where do they move – Nhi and her sister?
God forces me becoming a poet.
My mother passed away
With hair being not grey before her death.

Leaving my orange garden and my cottage
I have the affair with the capital.
Fragrant flowers always  dream of fairy garden 
And love ferment is poured out for me often.
 
Hán( phiên âm Hán Việt , dịch nghĩa):TMCS
 
Bất liệu nhất thiên yếu cách biệt    Không ngờ có ngày phải cách xa
Nhi gia thuỳ thức  ban hà phương Ai biết được nhà Nhi dọn đi đâu.
Lão thiên bức ngã vi thi sĩ              Ông Giời bắt tôi làm thi sĩ
Thân mẫu từ trần phát vị sương   Mẹ mất tóc chưa bạc.

Từ biệt cam viên, biệt thảo ốc   Từ biệt vườn cam, biệt nhà tranh
Ngã hoan khiên xả dữ kinh thành Tôi vui dan díu với 与kinh thành
Hương hoa vĩnh mộng tiên viên cảnh Hoa thơm mơ mãi cảnh vườn Tiên
Châm tửu ngã tâm tuý ái tình  Chuốc rượu lòng tôi say ái tình.
 
Chữ Hán: TMCS
 
不料一天要隔别
儿家谁识搬何方
老天逼我为诗士
亲母辞尘发未霜
辞别柑园别草屋
我欢牵扯与京城
香花永梦仙园景
斟酒我心醉爱情
Pháp : Nguyễn Chân.
Dès lors, nous nous sommes séparés
On ne sait où leur domicile s’est transféré
Et moi, Le Ciel m’oblige de devenir poète
Ma mère décéda n’ayant pas le temps à vieillir
 
Quittant l’orangerie et notre paillote
Je me lie profondément d’amour avec la capitale
Rêvant toujours aux fleurs fragrantes du séjour des fées
Et l’on m’invite à boire de l’alcool de passion
 Nga: Nguyễn Chân.
Но затем мы быстро расcталиcь
Не знают куда семя Ньи переселилась
А меня Бог заставил быть поэтом
Мать нас покинула когда не явилась у неё седина
 
Отставил оранжерею, отставил хижину
Я ушёл с интымными отношениями с городом
Душистые цветы на раю всегда мечтал
Навлекаю винные дрожжи и любовную водку
Pháp: Trịnh Phúc Nguyên
Et pourtant,nous nous sommes bientôt séparés,
On ne sait ou Nhi et sa famille se sont déménagés.
Le Ciel me condamne  seul a être poète,
Ma mère est décédée tôt,ses cheveux pas encore blanchis.
 
Délaissant et chaumière et jardin d’orangers,
Je me suis allé “flirter”avec la cite,
Rêvant au jardin féerique aux fleurs parfumées
et m’enivrant de l’alcool d’amour fermente.
 
Pháp: Phan Hoàng Mạnh
Et pourtant, un jour, on s’était séparés.
On ne sait où s’était déménagée la famille de Nhi.
Quant à moi, j’étais condamné par le Ciel à devenir poète.
Ma mère mourut quand elle n’avait pas encore de cheveux blancs.
                                                                                
Délaissant le jardin d’orangers et la chaumière,
Je m’étais lié intimement avec la ville,
Continuant à rêver aux fleurs odorantes du jardin céleste,
Et à vider sans trêve le ferment enivrant de l’amour.

Trần Trọng Chiêm : Bài đăng lại : Bữa thịt chó vô tiền khoáng hậu

Tôi không còn nhớ rõ thời gian, đã diễn ra bữa thịt chó này, nhưng chắc đã hơn 40 năm qua, lúc này bom đạn Mỹ đang đánh phá dữ dội Miền Bắc (khoảng 1969). Tôi đang ngồi làm việc trong phòng, thì cụ Diễm vào yêu cầu tôi ra phòng giám đốc họp có việc khẩn. Tác phong thời chiến, tôi xếp nhanh tài liệu theo cụ đi ngay. Phòng họp chỉ trơ có đồng chí giám đốc Đ. T. M., cụ Diễm (người tạp vụ phòng giám đốc) và tôi; tưởng các phòng ban còn ở sơ tán xa chưa về kip, nhưng giám đốc nói ngay, có 1 việc khẩn cần làm ngay, thành phần cuộc họp chỉ thế này. Giám đốc nói nội dung họp : anh V. T. bí thư đảng đoàn, thứ trưởng bộ CNn vừa thăm nhà máy, nay anh tiếp tục vào nhà máy Gỗ Vinh công tác, 3 ngày nữa khi quay về Hà nội, anh sẽ làm việc với nhà máy ta, anh C. thư ký của anh có nói nhỏ với tôi, anh V.T. rất thích thịt chó, vậy sau khi làm viêc tôi có ý định làm 1 bữa thít chó thật đặc biệt thết thứ trưởng. Biết cậu tên T.T.Ch, mà anh em công nhân nhà máy đồn tới tai tôi cậu còn bút danh Thích Thịt Chó, nên tham khảo cậu tư vấn cho bữa tiệc này, chỉ thế thôi cậu thấy thế nào ? làm được không ? và yêu cầu gì ? Tôi nghĩ đúng là tin lành đồn xa, tin dữ đồn xa; T.T.Ch là tên bố mẹ đặt từ thuở lọt lòng, chứ có biết đâu lớn lên, đi học, làm nghề dệt mà cái tên cúng cơm này của tôi cứ ám, cứ buộc. cứ “… vận vào như không !”. Tôi nói : em thực ra chỉ thích thịt chó … chứ không biết làm … chó ! Anh M.cười, nói : tôi biết, chỉ cần cậu tư vấn thôi mà. Vậy em đề nghi anh cho em 2 người giúp việc và anh phải trực tiếp giao việc cho họ, vì họ không phải là quân của em. Anh M. đồng ý, tôi đê nghị anh gọi điện thoại ngay đến ông Diễn là thợ tiện bậc 5 của xưởng Cơ khí và 1 người nữa là Trần Tấn Phán hiệu phó trường công nhân. Anh M. nhấc ngay điện thoại magnéto quay luôn 1 thôi dài rồi gọi số ( chiếc điện thoại cổ này, chắc hiện nay chỉ còn nằm trong các studio phim trường), lệnh cho quản đốc để ông Diễn thợ tiện nghỉ việc 3 ngày do giám đốc điều hành, rồi điện tới trường. Sau vài phút thấy 2 vị đã có mặt tại phòng giám đốc, tôi mừng quá, coi như mọi việc đã xong 90%, và chỉ xin anh M.chỉ thị thêm cho nhà ăn phúc lợi biết khi chúng tôi cần đến họ; anh M. nói mọi việc chị Trường trưởng phòng nhà ăn đã biết rồi, trưa thứ bẩy tuần này nhà máy có bữa cơm khách đặc biệt. Họ không có chuyên môn làm thịt chó nên mới cậy đến các cậu.Thôi nhé cậu T.T.Ch chủ trì bữa thịt chó này, các cậu bàn với nhau nhé; tôi có việc phải đi Hà nội họp. Tôi nghĩ cũng thật buồn cười, bố mẹ cho ăn học chỉ biết ít chữ nghĩa, nhà nước đào tạo chỉ biết sợi ngang sợi dọc, nhiệm vụ nhà máy giao là kỹ thuật; nay nghiễm nhiên thành đầu bếp thịt chó; nhưng ngày ấy thật trẻ (chưa vợ), thật hồn nhiên; nhiệm vụ giám đốc giao như nhiệm vụ cách mạng, tôi nhận việc vui vẻ, không thắc mắc, thoáng chút tự hào, mình đã là nhà ẩm thực có hạng ở chiến khu.
Tôi kéo anh em về họp ngay tại phòng kĩ thuật của mình, anh Tấn Phán nêu đầu tiên :
– Việc quan trong ban đầu là chọn chó, các cụ nói gà lọt dậu, chó sáu bát, và các cụ còn dạy là nhất vàng nhì mực tam khoang, nên tôi thấy con chó lông vàng khoảng 7 cân vẫn loăng quăng trong nhà ăn này là đẹp nhất; thứ nữa đang vụ gặt lúa, nhiều rơm mới chất đống tại sân hợp tác, ta phải nói nhà ăn chọn cho loại rơm nếp mới độ nửa tạ để thui, tôi sẽ giám sát thợ thui chó sao cho vàng đều, không già lửa và cũng không được non lửa, mà phải thui thuần rơm nếp, cho thịt chó ám hơi rơm nếp, làm món thịt vừa thơm mùi thịt vừa có hương thơm của nếp.Tiếp đến cụ Diễm lên tiếng :
– Tôi thấy đồ uống thì chỉ có ruợu nếp quít là hợp với thứ đồ nhắm này, việc này tôi chịu trách nhiệm vì thằng con trai tôi nấu rượu bán ở chợ làng, tôi bắt nó chọn thứ rượu ngon nhất; nhưng phải nhờ anh T.T.Ch đưa tôi về làng, vì hơi xa. Biết anh Diễn người nghệ sĩ món chả, dồi, luộc chưa lên tiếng, nhưng thôi vì anh cần thời gian liên hệ với tiếp phẩm nhà ăn chuẩn bị nhiều gia vị, rau, đỗ xanh và các phụ gia khác cho hôm tới…Tôi ghi biên bản mấy ý đã thông nhât rồi kết thúc buổi hop ban đầu.Tôi hẹn cụ Diễm hết giờ làm chiều nay tôi sẽ đèo cụ bằng xe máy về làng thăm quê một thể.
Vừa kẻng hết gìơ làm cụ đã mũ áo, khăn gói đón ngay tại cửa phòng làm việc. tôi cất tài liệu, dắt xe máy Java 05 đã đổ đầy xăng, lên đường ngay cùng cụ, loại xe máy này hình như giám đốc nào thời chiến cũng được cấp để đi kiểm tra các cụm sản xuất. Chúng tôi bon bon trên đuờng quê, rẽ về lối nhà thờ Kiện Khê, đây là nhà thờ đạo vừa to vừa kiến trúc thật đẹp, nhưng đặc biệt nhất là nhà thờ này có chiếc đàn orgue lớn nhất Việt nam. Linh mục phụ trách giáo sứ là người chơi đàn orgue nổi tiếng khắp vùng. Rồi men theo đê sông Đáy, phía bên kia sông dãy núi đá vôi trùng điệp, uốn luợn quanh co theo dòng sông Đáy, giữa buổi chiều vàng êm ả, nên thơ. Một ngôi chùa Ô Cách nép mình nắm sát rìa sông, có rất nhiều bậc gạch lên xuống rêu phong, như vừa làm bến xuống cho khách sang sông, vừa làm cầu ao chùa. Một con thuyền nhỏ sang xóm Đồng Ao bên kia, vẫn neo đậu, không lái, không khách, càng tăng thêm vẻ chiều quê yên bình, tĩnh mịch. Đã lâu mải mê với sản xuất, căng thẳng trong bom đạn chiến tranh, tôi đâu được thảnh thơi hít thở, lặng ngắm chốn quê sơn thuỷ hữu tình, đẹp và giầu sắc mầu của một bức tranh quê đang hiện hữu. Cụ Diễm thì hình như cũng đã lâu chưa về làng, nên cụ ngồi sau xe máy chuyện kể râm ran; giới thiệu mọi chốn, moi nơi đã mang đậm kỷ niệm tuôi thơ trước ngày cụ đi bộ đội chống Pháp, nay giải ngũ về làm tại nhà máy sơ tán gần làng quê mình, mà công việc tạp dịch vẫn cuốn hút hết thời gian, ít có điều kiện về làng. Cụ nói còn vài năm nữa mới đến tuổi hưu, cụ sẽ trở về quê với bao dự kiến cuối đời, giúp thằng con trai nấu rượu theo truyền thống gia đình đã mấy đời; nay con trai cụ chưa được truyền dạy đến nơi đến chốn nên cụ chưa yên tâm, gia đình nó ngoài nghề nông có làm thêm hàng rượu để chạy chợ nhưng còn nghèo lắm ! Chẳng mấy chốc theo tay cụ chỉ lối, xe tôi đã lách qua cổng làng, vòng theo một con đường nhỏ nằm ngay sát bên tả ngạn bờ sông Đáy cuối xã Thanh Thuỷ.Cụ ngỏ ý mời tôi ở lại ăn cơm chiều cùng gia đình ngưòi con trai, rôi nghỉ đêm ở quê, sáng mai xuất hành sớm về nhà máy vẫn kịp giờ sản xuất. Tôi không từ chối mà nhận lời ngay, vì cũng muốn để cụ thư giãn thêm một đêm ở quê vui cùng con cháu. Thời đó chẳng có phương tiện gì thông báo nhưng buôi về quê của chúng tôi thật may, con trai cụ có nhà, chứ anh vẫn thường xuyến đi vắng xa vài ngày để vào núi, qua nhiều con quèn rất sâu trong núi đá vôi bên kia sông để đốn củi, vừa kiếm chất đốt cho gia đình vừa bán củi ngoài chợ làng. Nay gặp khách đưa bố về bằng xe máy bất chợt, anh vui vẻ, mừng rối rít, kêu vợ con vào bếp thổi cơm, bắt gà tiếp khách. Tôi hỏi thăm gia đình biết nhà anh con cả của cụ, anh chị chủ yếu vẫn làm nghề nông trong HTX, những ngày nông nhàn anh chị còn kiếm thêm nghề nấu rươu gia truyền để bán ở chợ làng, nên cũng khá đủ đầy cho 2 con còn nhỏ đang tuổi ăn học. Anh giới thiệu tôi xem cót thóc nếp quít, vẫn cấy thường xuyên được mấy miếng đất ruộng cạnh nhà, chủ yếu để cất rượu. Lần đầu tiên tôi được thấy giồng nếp này; hạt thóc tròn xoe như những hột hạt cườm phố Hàng Mã để sâu hoa làm đồ hàng cho tế lễ, hat vừa tròn lại vừa thơm quyến rũ. Rồi anh kéo cả tôi và cụ ra trái đầu nhà. Anh nói, bố ơi con chôn mấy hũ rượu nếp quít ở ngay dưới giọt gianh đã lâu nhưng bận gặt nên chưa đem đi chợ; cụ Diễm mừng ra mặt, ấy tao về là có ý xin mày 2 chai lên cho nhà máy, thật may, mày bán thì hỏng hết việc về hôm nay. Cụ sai anh đào lên, trút ra 2 chai 70ml, vỏ trắng và ra vườn kiếm lá chuối khô làm nút. Tôi nhìn rượu anh trút vào chai, rượu trong như nước mưa, hương thơm bốc lên ngan ngát mùi lúa mới, nước rượu sóng sánh, tăm xủi li ti, lần đầu tiên tôi biết thế nào là rươu cắm tăm. (Nay nghĩ lại, ta đang xuất hiện nhiều hội nghị tuyển chọn nào : quốc hoa, quốc phục, quốc ca, quốc tửu…thì quốc tửu còn phải tìm đâu nữa, chính loại Nếp Quít này đây ). Bữa cơm tối với gia đinh, tôi đã được thưởng thức vài chén hạt mít rượu nếp quít trước thượng khách của bộ, thật vô phép; vừa ngon, vưa say mà sáng sớm hôm sau dạy sớm thấy người vẫn khoan khoái lạ thường. Hai chai rượu trong vắt tôi đã cẩn thận buộc chặt lên xe máy như 2 báu vật, chúng tôi trở về nhà máy còn sớm, công nhân làm sáng đang tấp nập vào ca.
Sáng thư bẩy, lãnh đạo bộ chỉ làm việc với Đảng ủy và giám đôc, anh M. cũng ý tứ không kêu gọi gì tới tôi như để bữa cơm trưa có người lo chu đáo. Lại thêm vào dịp cuối vụ mùa, trời đã se lanh, nên càng hợp cảnh “ nắng gỏi mưa cầy”; thật trời đất cũng làm tăng thêm nét văn hoá cho bữa tiệc cầy thực ! Chúng tôi bước vào nhà ăn phúc lợi, con chó vàng đã cắt tiết,nhe răng, nằm ệch bên cầu ao, anh Diễn, anh Phán đã có mặt. Tôi chỉ đạo mà thành người sai vặt của các anh. Anh Diễn sai tôi vào làng tìm nhà nào có cây na tốt hái cho anh một bó lá na non xanh, rửa sạch băng nước mưa, lau thật khô và ra bui tre kiếm cho anh dăm thanh tay tre, dóc sạch lá, về xâu thịt để nướng chả. Làm xong việc anh sai, lúc về đã thấy con chó được thui vàng ươm, tay dao, tay thớt anh Diễn đang pha cắt, miệng lẩm bẩm, như đang hình thành trong đầu anh, những món nào ứng trên thân hình con chó, đang được anh pha cắt. Anh phanh ngay 2 cái đùi sau thật vừa nhanh, vừa đủ khối lượng cho thực khách, và quăng sang cho anh Phán chuẩn bị món dựa mận; anh vừa khen, ông Phán giỏi chon nguyên liệu thật, con chó này không chỉ là chó lông vàng mà còn là con chó cái mới lớn, vú nó lùm lùm nở nang mà không xệ, tôi sẽ khoanh vùng các núm vú này cho món thịt nầm hấp, thực khách ăn thịt luộc mà thiếu nầm hấp thì chẳng khác thực khách chưa ăn thịt chó luộc. Món dựa mận anh Phán làm thật đặc biệt, sau vài tiếng ngâm tẩm kỹ giềng, mẻ, tiết, gia vị; anh để nguyên cả đùi mà không chặt rồi gói bằng mấy tầng lá chuối tươi như 2 chiếc bánh trưng xanh, úp trong 1 chiếc nồi đất, chất rơm, đốt. Đống rơm đốt, ủ nồi dưa mận, thỉnh thoảng 1 cơn gió nhẹ lướt qua nhìn bên trong hồng như một miệng núi lửa nhỏ đang âm ỉ. Gần đến giờ ăn, anh mới khoát tay cho thợ gạt tàn rơm, bới chiếc nồi đất ra, sau khi bóc hết lớp lá chuôi đã đốt vừa dủ héo quắt mà không cháy, anh rút nhẹ 2 chiéc xương đùi tụt ra, còn lại thịt đầy dựa sóng sánh mà không có chút nước nào, anh lấy kéo cắt thành miếng mà anh nói đây là món dựa mận Hội An. Món dựa mận này không bầy trên bát mà bầy trên đĩa vì nó chỉ có dựa sền sệt bám quanh thịt. Tôi mải theo dõi món dựa mận anh Phán nên món chế biến nhân dồi của anh Diễn đã xong, anh đang giao ngưòi bôi lớp mỡ chó bên ngoài khúc vỏ dồi quấn quanh 1 khúc tre già, đang quay đều trên lớp than củi đỏ hồng, làm khoanh dồi bóng nhẫy dần dần chuyển thành mầu nâu chocolat, chưa ăn mà tôi đã nuốt nước miếng. Riêng món chả chó của anh Diễn thì tôi được anh giao gói những miếng thịt đã ngâm tẩm có mầu phớt vàng bẵng từng chiếc lá na non xanh rồi xâu chúng vào các tay tre, thành từng thanh chả nướng, mỡ nướng chẩy xuống lớp than hồng thành ngọn lửa nhỏ vừa đủ không cho lá na cháy, khi thịt nướng có mùi thơm là vừa đủ chín anh yêu cầu tuốt chả ra đĩa trông chẳng khác món chả xương sông. Tôi hơi lo vì biết lá na hắc, hột na người ta giã nhỏ làm thuốc diệt chấy. Nhưng thật không ngờ, khi lá na bọc quanh lớp thịt chó, nướng đủ lửa rồi thì nó trở nên món thịt nướng có vị bùi và mùi thơm của na chín. Sau này, tuổi đã cao, dùng nhiều thịt chó ở nhiều nơi, nhiều vùng mà chưa bao giờ tôi thấy lại món chả chó quấn lá na này. Chỉ một lần duy nhất khoảng 1993 khi đi công tác qua nhà máy dệt Hải Dương, anh Tiến, giám đóc nhà máy có mời đoàn ăn cơm trưa với nhà máy, bất chợt gặp món chả chó quấn lá na, tôi cười phá lên, như 30 năm nay mới gặp lại người yêu cũ. Anh Tiến nói chả chó quấn lá na là món ăn của làng quê Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương chúng em; thì ra bác Diễn ngày ấy, người thợ tiện bậc 5 ở nhà máy dêt Nam Hà của tôi lúc đó, chắc hẳn là người quê làng Cầm Giàng.Thời gian đã trôi qua gần nửa thế kỷ, giờ ngồi viết lại kỷ niệm về món thit chó ngáy đó tôi vẫn thấy đậm đặc một kỷ niệm khó quên về một bữa thịt chó vô tiền khoáng hậu, bởi ít tìm thây đâu có món được xếp cùng hạng như rượu nếp quít Thanh Thuỷ, chả chó lá na Cẩm Giàng và dựa mận Hội An.
T.T.Ch
21-2-2011
______________
Sau ngày đất nước đã hoàn toàn thống nhất, những làng nghề dệt vùng Duy Xuyên, Duy Trinh, Điện Bàn, Điện Ngọc….được khuyến khích phát triển; tiện dịp về đó công tác, tôi đã ghé về Hôi An tìm người bạn làm nên tác phẩm dựa mận trong bữa tiệc năm xưa, nhưng anh Phán đã mất sau khi về đất mẹ chưa đầy chục năm, khi anh đang còn công tác tại phòng Văn hoá Hội An.
Phản hồi :


TTCh :

Người đổ thóc lép ra phoi tren san thầy miệt mài bao năm, nay mói được động viên khích lệ, lại hỏng bét; thiếu 1 đoạm văn hay nhất của bài :

….Vừa kẻng hết gìơ làm, cụ đã mũ áo, khăn gói đón ngay tại cửa phòng làm việc;. tôi cất tài liệu, dắt xe máy Java 05 đã đổ đầy xăng, lên đường ngay cùng cụ, loại xe máy này hình như giám đốc nào thời chiến cũng được cấp để đi kiểm tra các cụm sản xuất. Chúng tôi bon bon trên đuờng quê, rẽ về lối nhà thờ Kiện Khê, đây là nhà thờ đạo vừa to vừa kiến trúc thật đẹp, nhưng đặc biệt nhất là nhà thờ này có chiếc đàn orgue lớn nhất Việt nam. Linh mục phụ trách giáo sứ là người chơi đàn orgue nổi tiếng khắp vùng. Rồi men theo đê sông Đáy, phía bên kia sông dãy núi đá vôi trùng điệp, uốn luợn quanh co theo dòng sông Đáy, giữa buổi chiều vàng êm ả, nên thơ. Một ngôi chùa Ô Cách nép mình nắm sát rìa sông, có rất nhiều bậc gạch lên xuống rêu phong, như vừa làm bến xuống cho khách sang sông, vừa làm cầu ao chùa. Một con thuyền nhỏ sang xóm Đồng Ao bên kia, vẫn neo đậu, không lái, không khách, càng tăng thêm vẻ chiều quê yên bình, tĩnh mịch.Ánh chiều hôm đang ngả dần, hắt những ngọn núi cao dài bất tận xuống mặt nước sông Đáy, chia dòng chảy thành 2 miền sáng tối, thật nên thơ ! Đã lâu mải mê với sản xuất, căng thẳng trong bom đạn chiến tranh, tôi đâu được thảnh thơi hít thở, lặng ngắm chốn quê sơn thuỷ hữu tình, đẹp và giầu sắc mầu của một bức tranh quê đang hiện hữu. .  Cụ Diễm thì hình như cũng đã lâu chưa về làng, nên cụ ngồi sau xe máy chuyện kể râm ran; giới thiệu mọi chốn, moi nơi đã mang đậm kỷ niệm tuôi thơ trước ngày cụ đi bộ đội chống Pháp, nay giải ngũ về làm tại nhà máy sơ tán gần làng quê mình, mà công việc tạp dịch vẫn cuốn hút hết thời gian, ít có điều kiện về làng…….”

Nếu độc giả đọc ” Bữa thịt chó vô tiền khoáng hau” này mà chỉ thấy Nếp Quít Thanh Thủy, Chả chó lá na Cẩm Giàng và Dựa mận Hội An…thì đã quên tác giả TTCh lần đầu tiên được nhìn dòng Sông Đáy với 2 miền sáng tối thật, và nhà nhiếp ảnh chỉ có thế thấy được nó ở đoạn sông Đáy bên dãy núi đa vôi trùng điệp bên Chùa Ô Cách và phải vác máy ảnh tối đó đúng vào lúc chiều vàng chưa tắt khoảng 16:45 phút…Nói thế thôi, lần đầu được thầy gây men, thầy đâu là nhà nhiếp ảnh Làng DÊ như Vô Vi, chắc nhớ đoạn này lắm và đã vác máy đến đây chưa ? hay vẫn chụp loanh quanh mò tìm hoa lộc vừng 9 gốc Bồ Hồ….?

TTCh

TMCS:DẠO ĐẦU TTTB@ No95

ĐÔI PHÚT THƯ GIÃN:
Để tiện quý vị khởi động cuộc hành trình “marathon” chả  tiên lượng được  là sẽ    dài bao nhiêu dòng, bao nhiêu trang, TMCS xin thay “menu” tranh, ảnh  bằng ca khúc. Đó là bài  ”Bác vẫn cũng chúng cháu hành quân” do chính tác giả hát. Nghe xong giai điệu hào sảng với giọng ca, tiếng hát của  người nhạc sĩ-chiến sĩ bạc đầu – đại tá nghệ sĩ Huy Thục, chắc chắn các bạn sẽ cảm nhận rất rõ ràng khí thế một thời oanh liệt để rồi dư sức đọc quên mệt những câu viết dây cà dây muống của TMCS mà cùng “hành quân”  theo giai điệu hành khúc “vạn tự trường chinh”trong suốt hành trình Dạo đầu số này…
 
TMCS nghe HUY THỤC hát bài này có cảm nhận rất rõ:
                         
                   Vừa nghe tiếng hát vút lên
            Thấy ngay khí thế “TA trên đầu thù* 
                    Qua thời bom đạn mịt mù,
           Vẫn nghe sông núi biển hồ ngân vang…
* Liên tưởng “Quang  vinh tổ quốc chúng ta” – Gió lộng -1961- Tố Hữu:
Sức ta là sức thanh niên 
Thế ta là thế đứng trên đầu thù. 
Giặc có mắt, phải mù hai mắt 
Giặc có chân, phải chặt hai chân 
Chùng dù mấy chục vạn quân 
Cũng không thể chiếm lòng dân một người. 
Mời quý vị vào Google Vietnam, gõ :
 “Huy Thục hát Bác đang cùng chúng cháu hành quân”,enter rồi nháy chuột vào dòng chũ đó sẽ được xem hình ảnh và nghe Huy Thục hát.
Video này còn nhiều bài khác, tuỳ hứng nghe của quý vị.
Huy Thục là một nhạc sĩ quân đội, nghe nói ông đã soạn được bài hát từ tuổi học sinh  khi mới chỉ học “solfège” (xướng âm) ở trường tiểu học như lứa TMCS – (HT trẻ hơn TMCS  vài tuổi). Ông khởi đầu hoạt động âm nhạc bằng việc học và chơi đàn violon. Đôi nét tóm tắt về ông như sau:
Huy Thục sinh năm 1935, quê ở Chính LýLý NhânHà Nam. Tên khai sinh của ông là Lê Huy Thục, còn có bút danh khác là Lê Anh Chiến (đây là bút danh được ông dùng trước bút danh Huy Thục). Ông hoạt động cách mạng từ tháng 8 năm 1945, bắt đầu đi vào con đường âm nhạc từ năm 1950 bằng chơi đàn violon. Từ năm 1954-1956, ông vào Đoàn Văn công Quân khu Hữu Ngạn. Sau đó ông theo học lớp sáng tác âm nhạc đầu tiên tại Trường Âm nhạc Việt Nam. Một thời gian sau, ông  được cử đi tu nghiệp tại Nhạc viện Liszt ở Hungary. Về nước ông tham gia giảng dạy ở Trường Nghệ thuật Quân đội. Trong thời kỳ Kháng chiến chống Mỹ, ông đã có mặt trên trận đường 9 Nam Lào. Sau đó ông về làm lãnh đạo và chỉ đạo nghệ thuật Đoàn Ca múa Tổng cục Chính trị.
(Theo kinh nghiệm của độc giả thường xuyên của TTTB@ : PTHVân thì cách qua Google Vietnam như nói trên là nhanh nhất để gọi đúng video cần nghe + xem)
  
Xong phần khởi động, kính mời quý vị cùng “hành quân” lan man với TMCS…
                                                       X
LAN MAN 1:
Thuận hay Thận ?
Đấy là trường hợp thày học của Nguyễn Giản Thanh (阮简清)  là Đàm Thuận Huy hay Đàm Thận Huy ?
Thú thực TMCS chỉ có dụng ý về lảy vế đối , sửa “sắc “ thành
 “hứng”:
 Xuất đối :   Vũ vô kiềm toả năng lưu khách  (Thày ĐTH)
 Đối đối        :   Sắc bất ba đào dị nich nhân        (Trò NGT )
 Lảy đối   : Hứng  bất ba đào dị nịch nhân      (TMCS)
Theo tập quán thâm căn cố đế , với người nước ngoài TMCS chỉ thiên về nhớ HỌ ( Td: nói Lý, Đỗ, Khổng, Mạnh… là đủ hiểu nói đến ai, ko cần nói thêm Bạch, Phủ, Tử…). Xa xưa , TMCS từng “vênh vênh” đọc giữa quán Gió trong công viên TN ở HN những câu mình “bịa” rất ngô nghê, ý muốn lố bịch khoe mình biết “đi hai chân”, chuộng cả văn lẫn võ:
Lý Đỗ vài pho ngâm rả rích
Côn quyền mấy thế múa loay hoay 
cử toạ lạ quen đều vỗ tay đí đóp, vì ko nửa lời giải thích họ đã hiểu ngay Lý Đỗ là ai…
Với người mình thì TMCS chỉ cần nhớ tên Mít, Xoài đâu cần nhớ Nguyễn văn… hay Trần thị…trừ phi có sự trùng tên.
Cái thói quen nguy hiểm “chí mạng” này đã dẫn đến sự nhầm lẫn không nên có. Số là TMCS mải hí hửng giới thiệu vế “lảy” đối , nhưng chỉ nhớ họ và tên  trò Nguyễn Giản Thanh còn thày giáo  của NGT thì chỉ nhớ tên là Huy, rồi mang máng là Đàm Thuận Huy. Sau khi post đi mới được một danh sĩ trong nước nhắc cho phải là Đàm Thận Huy chứ ko phải Thuận Huy! TMCS bèn tá hoả leo lên mạng kiểm tra lại, hoá ra càng “hoảng” hơn. Trên mạng song song  khoác cho cùng vị thày học của Nguyễn Giản Thanh chữ đệm  vừa là Đàm Thuận Huy vừa là Đàm Thận Huy, trớ trêu là trong cùng một văn bản cũng lẫn lộn Thuận với Thận. Ngay ở Bắc Giang  và Tp HCM bản đồ và tên phố cũng lộn xộn giữa Thuận và Thận. Xin sao nguyên xi vài dẫn chứng từ trên mạng về sự tam sao thất bổn này :
Lúc Nguyễn Giản Thanh còn đi học, thầy học là Đàm Thuận Huy, thấy học trò … Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách (雨无钤锁能留客 – Mưa không có then khóa mà … Nguyễn Giản Thanh liền đối lại là: … đậu Trạng nguyên, nhưng về sau coi chừng việc sắc dục làm hại sự nghiệp. … Đọc · Sửa đổi · Sửa mã nguồn · Xem lịch sử …
http://www.vanhoabacgiang.vn/node/1163
Jan 24, 2011 – Đồng Ngọc Dưỡng. Trên miền quê Yên Thế có một ngôi đền thờ vị quan lớn triều Lê đó là đền Quan Lớn thuộc xã Tam Hiệp, thờ Đàm Thận …
www.diachiso.vn › Hồ Chí Minh › Tân Phú
Đàm Thuận HuyTân PhúHồ Chí Minh, Bản đồ Đường Đàm Thuận Huy, Thông tin Đường Đàm Thuận HuyĐường Đàm Thuận Huy ở đâu, tìm địa chỉ ở …
 
123quangcao.com/…/Duong-Dam-ThuanHuy-phuong-Tran-Phu-…
Đường Đàm Thuận Huy phường Trần Phú, Thành phố Bắc GiangBắc Giang. Bản đồ đến Ban quản lý dự án cơ sở hạ tầng nông thôn tỉnh Bắc Giang.
TMCS liền vào  tra cứu danh sách Tao đàn nhị thập bát tú do vua Lê Thánh tông sáng lập, thì thấy vị tiến sĩ đứng số 24 thi đỗ năm 1490 giữ chức danh kiểm thảo trong Tao đàn, chính danh và hiệu là :
Đàm Thận Huy 谭徽 (1462-1526) hiệu Mặc Trai 默斋 tước Lâm Xuyên Bá, sinh năm Nhâm Ngọ, niên hiệu Quang Thuận thứ 3 (1462) . Đặc biệt là chữ Hán 慎 chỉ có một âm là  Thận, không thể lẫn sang chữ Thuận 顺 được. 
TMCS bèn cẩn thận đối chiếu với Nguyễn Giản Thanh (1482- ?) thì thấy thày trò chênh nhau 20 tuổi là hợp lí, ko sợ nhầm lẫn nữa. (Ngoài ra trên mạng còn giới thiệu về phả hệ của dòng Đàm Thận nữa…)
Sở dĩ TMCS phải kì công kì cách như vậy, vì tuy đa số bạn đọc cũng chỉ để ý đến chữ Hứng thay chữ Sắc trong vế lảy đối, còn tên của người xuất đối và đối đối trong đoạn viết “tếu táo” này ko phải là tiêu điểm của sự chú ý, coi như chỉ cốt nêu ra một cái thú của trò chơi chữ (Jeu de mots) nhưng vì e lỡ ra… thí dụ có  bạn đọc nước ngoài làm Vnam học (Vietnamese studies) hoặc n/c giảng dạy văn học Việt … vì tín nhiệm TTTB@ mà sưu tầm giai thoại này làm  tư liệu…thì lỗi này của TMCS không hề nhỏ, không thể bỏ qua được.
TMCS phải có trách nhiệm đính chính và giải thích rõ ràng tránh sự lan truyền sâu rộng sai nhầm này, đồng thời  có nhời cám ơn bạn đọc –  Mr Tran Trach – đã nhiệt tình theo rõi và chỉ bảo chỗ nhầm lẫn.  Trách nhiệm của người cầm bút và gõ máy cũng như nhau cả thôi. Sai nhầm của mình không đính chính là vô trách nhiệm và có hại hơn là không dám thưa  thốt chuyện gì.
(Thôi đã chót lan man thì xin phép lan man luôn thể: 
trong giai thoại trên, TMCS còn nhớ có người học trò khác của thày Huy đối là : 
Nguyệt hữu loan cung bất xạ nhân: Trăng có cây cung cong  nhưng không bắn ai.
(月有弯弓不射人)
Lại có người học trò khác đối:
Phấn bất uy quyền dị sử nhân : Cục phân chẳng uy quyền mà khiến được người.
(粪不威权易使人)
Thày Huy bình : Thanh rồi sẽ luỵ vì nhan sắc  phụ nữ. Người thứ hai: hiền lành phúc hậu sẽ yên ổn. Người thứ ba : sẽ giàu sang phú quý nhưng bị khinh rẻ, xa lánh. Quả nhiên về sau số phận mỗi người đều như vậy. Lâu ngày, TMCS không nhớ chi tiết họ tên  và số phận cụ thể từng người.
Chả biết thực hư hay các cụ đồ vui tính, hư cấu thêm !  TMCS từng gò lưng học chữ thánh hiền một thuở nên rất phục các “trạng” về tài đối đáp, nhưng có nhiều lúc cũng nghi nghi hoặc hoặc vì các cụ đồ bịa chuyện  tài lắm…Vả chăng, già rồi cũng muốn quên bớt , chả tra cứu làm gì cho mệt, nhớ vớ vẩn vẩn vơ để lúc buồn tình thì “mình chơi với mình”  và thi thoảng khi vui thì “róc rách- ti tách”  hầu chuyện bầu bạn, các cụ ông cụ bà móm mém cười hà hà với nhau cho vui thôi…Bọn trẻ bây giờ chả thích loại chuyện con “cà” con kê này nữa…
LAN MAN 2 :
TMCS từng kêu to “ Một vực một trời mỗi lần nghĩ về Bức tranh màu nước YẾM THẮM “vô” giá (un beau zéro) và bức La lecture của Picasso bán đấu giá tới 40 triệu US$ ”  – 
Thế mà ngờ đâu bức “Yếm thắm” ko xinh lắm, “vô ”giá –  giá “zéro”-  nhưng hình như có chút duyên, nên lại có thêm đôi “ sự tích” vui vui , xin kể hầu quý vị:
– Sự tích một về Yếm thắm :
Số là ,  TMCS nhận được phản hồi của nhà thơ BQT sau khi đọc Phụ trương TTTB@ No94 :
“ Đẹp và Hay bác ạ! 
Yếm thắm của Thầy thắm đến nay
Để cho Sư Cụ cũng ngất ngây
Huống chi văn- sĩ – dân “nhẹ dạ”
Thấy bản sao thôi đã… Lạy… thầy
                                                     
                                                   BQT ( HH ải Bắc)
liền hứng chí “forward” sang Paris ngay cho Người trong tranh và toàn gia cô ấy- dân Paris chính hiệu cả- kèm lời dịch tiếng Pháp (chỉ dám dịch văn xuôi cho hết ý của BQT). Không ngờ cô học trò cũ bao năm “xuất giá tòng phu” sang làm “dâu nhà Tây” vẫn phản xạ như chớp, xuất chiêu hoá giải, phúc đáp  thày ngay tắp lự  bằng  mấy câu tứ tuyệt mốt cổ từ thời nhà Đường,  nghe rất chi là “ hết sẩy con bà Bảy ”:
 
“Yếm thắm”  xa nhà sang đến đây
Trải bao năm tháng vẫn thơ ngây.
Từng lời Thày dạy ghi trong dạ
Thăm thẳm trời xa, nỗi nhớ đầy…
                                                      
                                                     Y.T
…TMCS chợt giật mình, đã xin phép BQT đâu! Cho TMCS gửi lời xin lỗi muộn mằn vậy …Khi cao hứng quên “béng” cả lễ nghi,  phép tắc, cả một núi tuổi rồi mà TMCS ứng xử “tếu táo” quá…
– Sự tích hai về Yếm thắm :
Đêm trước, sau một ngày quần quật lao động ở Thi Dịch Viên (Vườn Thơ dịch) và Hoa Quả Viên (Vườn Hoa quả) , sắp lơ thơ mơ vào giấc ngủ  thì nghe chiếc iphone báo hiệu có “imeo” (email), TMCS mở ra vớ ngay được bài thơ bốn câu của nữ sĩ TêTê* bặt tin từ lâu, đêm nay bất ngờ canh khuya nhằm TMCS xuất chiêu tung chưởng, TMCS bèn giụi mắt định thần, nhẩm đọc :
“…Và thế là: 
Thày giáo, Thày tu cùng ” dính” bùa
Chuyện tranh mà ngỡ chuyện tình xưa
Sư xem tranh vẽ, khen người đẹp
Hoạ sĩ nhớ tranh, mơ dáng xưa…
                                                                       Tê Tê
 TMCS mỉm cười , thản nhiên  nghiêng mình né chưởng của nữ sĩ Tê Tê vừa tung ra, bằng tấn thế đúng như đại sư phụ Kim Dungtruyền dạy, rồi chấp chưởng đáp lại:
 
          Cây ngay mọc thẳng đến già
          Xa xôi ai đó chắc là đùa vui…
                                                   TMCS
Đoạn  TMCS cũng khiêm nhường thi lễ, xuất chiêu xã giao để hoá giải rất thanh tao, lịch lãm như sau:
          Tưởng rằng Trúc đã quên Mai,
          Thực ra ai có quên ai bao giờ!
              Ý ai vẫn đẹp lời thơ
       Tình ai con sóng vỗ bờ đại dương…
                                                            TMCS
Chưa biết TMCS “võ vẽ viết vè vụng về, vớ vẩn, vẩn vơ, vô vị” vậy

[Message clipped]  View entire message

Trong Chiêm Trần : Thư gửi thầy Đồ

 

Đã mấy ngày hôm nay chỉ nhận được mail thầy đồ kêu buồn ! mà mỗ cũng lạ nỗi buồn nó như hạt dạng sóng di chuyền với tốc độ lượng tử…nên Rạch Chiếc buồn đã lây lan theo sóng lượng tư 1000km/giây đến Kim ngưu thối thối…làm mỗ cũng buồn da diết, mà chẳng biết làm gì để khác phục. Đành vào Blog docago tìm lại những bài viết của mình xưa thi bắt gặp lại bài viết xưa, mỗ viết về bài  hát ” Tình vui” của Phạm Duy.Nhung đọc xong lại buồn thêm vì Blog Docago, không ảnh, không đọc được hyperlink, lại thêm bài của Nhạc sĩ Nguyễn Lưu phê bình Phạm Duy thì chủ Blog lại sửa be bét, không sao hiểu được. Để giải tỏa nỗi buồn mỗ gửi lại toàn bộ bài viết của mỗ ngày 10/11/2012 tói quí hữu. Mong quí hữu đọc bài mỗ viết để mjang tính khách quan quí hữu cố gắng giữ phím Ctrl và nhấn đúp chuột vào đường hyperlink để đọc trên website ( cả bài phê bình PD của NL, cả ca sĩ Mai Hương hát bài Tình vui của Phạm Duy và cả ca sĩ thân đồng người Anh Charlotte Church hát Plaisir d’amour). Khong phải là văn mình vợ người nhưng vì mỗ quá yêu Phậm Duy nên viết với tâm thế kính trọng ông, muốn lịch sử đánh giá đúng ông. Mỗ gửi cả bài thơ mỗ dịch của Florian và ca từ mỗ phổ từ giai điệu plaisir d’amour của Martini. Rất kỳ công nhưng Blog Docago làm hỏng hết công sưc.Tuy nhiên mỗ vẫn hàm ơn sân phơi thóc lép của thầy mà mỗ cần cù bao năm đổ thóc lép phơi nhờ, thầy không tính phí.

TTCh

3 Attachments

Plaisir d’amour

Plaisir d’amour ne dure qu’un moment,
Chagrin d’amour dure toute la vie.

J’ai tout quitté pour la belle Sylvie,
Elle me quitte et prend un autre amant.
Plaisir d’amour ne dure qu’un moment,
Chagrin d’amour dure toute la vie.

Tant que cette eau coulera doucement
Vers ce ruisseau qui borde la prairie,
Je t’aimerai, me répétait Sylvie…
L’eau coule encor’, elle a changé pourtant !

Plaisir d’amour ne dure qu’un moment,
Chagrin d’amour dure toute la vie.

Thơ : Jean-Pierre Claris de Florian (1755-1794)

Tình hồng

1.Tinh hồng ngắn chẳng tày gang

2.Tình buồn theo mãi đa mang một đời

3.Sylvie, em vẫn ơ thờ

4.Bên người yêu khác hững hờ tình anh.

5.Tinh hồng ngắn chẳng tày gang

6.Tình buồn theo mãi đa mang một đời

7.Nước êm êm chảy lững lờ

8.Theo dòng suối mát quanh bờ dâu xanh

9.Lời em nói vẫn bên anh,

10.Nước trôi trôi mãi em đành sao đang

11.Tinh hồng ngắn chẳng tày gang

12.Tình buồn theo mãi đa mang một đời

TTCh dịch

29-10-2012

Vài ý kiến về bài hát Tình vui của Pham Duy

                                                               &

          Trước hết cho phép tôi xin lỗi với các thình giả yêu Phạm Duy, bởi họ đã  một lần bị sốc  khi đọc bài của nhạc sĩ Nguyễn Lưu nói về Phạm Duy được đăng trên báo Đầu Tư ( link nguyenluu_phamduy ). Nay một lần nữa họ lại phải đọc một bài nữa nói về người nhạc sĩ mà họ ngưỡng mộ có thể lại ở tầm văn hóa lùn mà họ đã một lần gặp trong đời ?  nhưng tôi xin tự giới thiệu trước, tôi là người yêu nhạc PD mà chính vì yêu quí ông mà tôi viết bài này. Xin quí vị nán đọc ít phút ngắn ngủi, tôi chỉ nói riêng về bài Tình vui của ông mà thôi.

PD là nhạc sĩ lớn ở nhiều lĩnh vực, riêng phần phổ nhạc cho thơ và phổ thơ cho nhạc, ông còn để lại nhiều dấu ấn, ít người sánh được, với khối lượng bài phổ khá đồ xộ, cho cả nhạc, thơ của Tây và của Ta. Ông còn là nhạc sĩ tiền bối, có đóng góp lơn vào nền nhạc Việt thời kỳ đâu, chắc rồi lịch sử sẽ dần trở lại trong sáng hơn để đánh giá đầy đủ về ông với nền Nhạc mới Việt Nam.

Về bai Tình vui mà ông đã phổ lời Việt trên nền thơ và nhạc  bài Plaisir d’amour  vào năm 1996, tôi thấy chưa xứng tầm với nhiều tác phẩm phổ nhạc thơ của ông như  nhiều bài ông đã phổ của nhiều tác giả, thơ, nhạc trong và ngoài nước.

*Jean-Pierre Claris de Florian (1755-1794), (link  plaisir d’amour  )   là cháu Voltaire, thành viên của Viện Hàn Lâm Pháp, nhà qúy tộc của công tước Penthièvre và ông là giám đốc âm nhạc của ông hoàng De Condé, quản giáo  âm nhạc của vua Louis XVI, ông là văn sĩ , nhà soạn kịch, nhà thơ, tác giả của những bài thơ ngụ ngôn, đồng tác gỉa bản niệm khúc (Requiem) được trình bày trong buổi lễ tại giáo đường Saint-Denis vào ngày 21 tháng 1 năm 1816 nhân dịp kỷ niệm ngày băng hà của vua Louis XV, người ta không thể tưởng tượng được rằng hơn hai thế kỷ về sau mọi người biết đến chỉ nhờ một bài hát bình dân lập đi lập lại 2 câu thơ : “…plaisir d’amour ne dure qu’un moment,Chagrin d’amour dure toute la vie…” như một khúc đồng dao Pháp. Bài thơ đó nguyên văn như sau :

PLAISIR D’AMOUR

Plaisir d’amour ne dure qu’un moment,
Chagrin d’amour dure toute la vie.

J’ai tout quitté pour l’ingrate Sylvie.
Elle me quitte et prend un autre amant.

Plaisir d’amour ne dure qu’un moment,
Chagrin d’amour dure toute la vie.

Tant que cette eau coulera doucement
Vers ce ruisseau qui borde la prairie,
Je t’aimerai, me répétait Sylvie,
L’eau coule encore, elle a changé pourtant.

Plaisir d’amour ne dure qu’un moment,
Chagrin d’amour dure toute la vie.

 

 

Nguyễn Gia Thiều : Cung oán( tiếp theo)- Nguyễn Chân dịch sang Pháp-Nga

249.Aujourd’hui, tout a changé dans son cœur, il me délaisse

Comme  l’herbe déjà flétrie, soie-effilochée

Seigneur d’Orient, que vous êtes sans pitié

Comme une fleur sous la  lune en déclin, je pleure ma jeunesse

 

249.Теперь ни в грош он уже не ставил меня

Я как трава выцветшая и шёлк распавшийся

Cеньор Востока! Как Вы такой бессердечный

Как цеток на ущербе луны, жалела мою  весну

 

253.Nào lúc tựa lầu Tần hôm nọ

Cành liễu mành, bẻ thuở đương tơ

Khi trướng ngoc, lúc rèm ngà

Mảnh xuân y hãy sờ sờ dấu phong

 

253.Où est le moment sur le Palais Tân l’autre jour

Il m’a cueuilli une branche de saule-signe de ma verdeur

Aux rideaux d’ivoire et aux tentures de jade

Ma robe de printemps garde encore des traces

 

253.Мне помнилось, тогда вместе опирились на дворец

Он мне сломал молoдую ветку ивы

То пред нефритовым обоим, то пред занавесом

На платье моём остались отпечатки

 

257.Bây giờ đã ra lòng ruồng rẫy

Để thân này nước chảy hoa trôi

Hóa công sao khéo trêu ngươi

Bòng đèn tà nguyệt dử mùi kí sinh

 

257.À présent, il semble qu’il a changé et m’a délaissée

Et livrée au courant comme une fleur à la dérive

Le Créateur, pourquoi s’amuse-t-il à me taquiner

Me changeant en lampe-lune en déclin, vouée aux parasites

 

257.Теперь он уже открыто меня покинул

Как бросил цветок на отклонение от курса

Ах!Творец, почему Вы так раздражили меня

Превращая меня на лампу на ущербе

Чтобы собланить паразитов

 

261.Cánh hoa lạc, nguyệt minh nhường ấy

Lửa hoàng hôn như cháy tấm son

Hoàng hôn thôi lại hoàng hôn

Nguyệt hoa thôi lại thêm buồn nguyệt hoa

 

261.Comme la fleur qui tombe sous la lune blafarde

Les feux du crépuscule semblent brûler ma constance

Succèdent crépuscules aux crépuscules

Lune et fleur d’aujoutd’hui évoquent tristement celles d’antan

 

261.Как отброшенный цветок и тусклая луна

Огонь в сумерках как мне прожёг верное сердце

Сумерки да сумерки меняют одними за другими

Цветок и луна навезли мне грусти всегда

 

265.Buồn một nỗi : nguyệt là, ai trọng

Buồn vì điều : hoa rụng , ai nhìn

Tình buồn, cảnh lai vô duyên

Tình trong cảnh ấy, cảnh bên tình này

 

265.Comme la lune en déchin, qui irait m’adorer

Telle fleur tombée, qui serait son admirateur

Mon cœur est trste, le paysage n’attire personne

Mon âme est dans l’ambiance et celle-ci dans mon âme

 

265.Печально! Кто любовается луной в ущербе

Печально! Кто расматривает цветы на земле

Скучала по любви, пейзаж тоже неинтересен

Душа моя в пейзаже, а пейзаж в моей душе

 

269.Khi trận gió lung lay cành bích

Nghe rì rầm tiếng mách ngoài xa

Mơ hồ nghĩ tiếng xe ra

Đốt phong hương hả mà hơ áo tàn

 

269.Quand agite les branches vertes un coup de vent

J’entends susurer de loin quelques voix confuses

Vaguement je crois que c’est le char du Roi qui arrive

Je brûle un paquet d’encens éventé embaumanr ma robe surannée

 

269.Когда шкавал сотрясает зелённые ветви

Как шёпотом подказывая с дальности

Неясно думую что, его коляска привлижится

Жигаю  старый ладан чтоб благоухать отжившое