TMCS: PHỤ TRƯƠNG TTTB@ No97

THƯ GIÃN
                                               Inline image
QUÊ HƯƠNG là chùm khế ngọt…(thơ Đỗ Trung Quân).

                                                     X

…Trong hoàn cảnh TMCS đang sống ở nơi xa xôi, QUÊ HƯƠNG là tất cả những gì gợi lên hình ảnh và hương vị VN : khóm tre bụi chuối đầu nhà- bồn sen cây mận góc vườn- cây đại nhành hồng, hiên trước – rặng  lê, giò lan. mái sau- chậu quỳnh, cụm ớt- gần cổng… từ lá cây ngọn cỏ cho đến  hòn sỏi viên cuội… rải rác trên đường đi lối lại quanh vườn… dù dưới trăng đêm dịu dàng hay trong nắng chiều gay gắt,  tất thảy đều là QUÊ HƯƠNG VIỆT NAM YÊU DẤU cả….

…Với TMCS, QUÊ HƯƠNG đặc biệt gắn với BỮA TỐI của  gia đình vì cả ngày con cháu bận đi làm, đi học . Tất cả mọi thành viên gia đình, vào ban ngày đều phải “ăn và nói”, “ứng và xử” theo cung cách nước ngoài để “hội nhập” và “tồn tại” được ở đất nước xứ xở tổ chức theo kiểu Hợp chúng quốc đa sắc tộc, đa văn hoá này, chỉ có buổi tối quây quần quanh bữa cơm  có món ăn VN và nghe – nói tiếng mẹ đẻ với nhau, lúc đó từng thành viên  mới ý thức rõ rệt mình đang “về” với quê hương, đất Mẹ …

Nói tóm lại ở đây, lái xe hoặc bước chân ra khỏi cổng – coi như “xuất ngoại”, lái xe hoặc bước chân vào qua cổng  – coi như về NƯỚC  – chứ không chỉ là về NHÀ !

 Bởi vậy, bữa ăn tối và các món ăn gia đình  có ý nghĩa rất đặc biệt:
 
Đĩa rau muống xào độn thịt bò với tỏi,ớt , vắt thêm tí chanh (độn thịt bò để tiết kiệm vì tiền rau đắt  hơn tiền thịt, thêm tỏi và ớt, chanh cho đủ vị quê nhà). Cá kho giềng đến mềm cả xương, đậu phụ rán rắc tí  hành mỡ thơm lừng, muối vừng-lạc rang đậm và bùi, cà pháo muối ròn và ngon, canh rau đay mướp ngọt và mát, nước mắm xì dầu, quả bầu, quả bí    v.v… không thể thiếu trong menu các bữa  tối của gia đình TMCS, dù chúng rất đắt so với các thực phẩm sở tại.. Tất nhiên vì thế ở bên này, TMCS phải kết hợp thêm cả bơ, sữa, bánh mì, thịt, cá, pa-tê, xúc-xích…thực phẩm địa phương cho hợp với khả năng kinh tế gia đình…nhưng vẫn không quên kì cạch làm món bún riêu, bún chả, bún thang, bún mọc, đi chợ mua xương, bánh phở để hì hục làm phở bò, phở gà…cho con cháu hàng tuần  được …về QUÊ HƯƠNG bản quán ! Cách thức chế biến…TMCS cứ bác Gu Vn (Google) mà hỏi. Đặc biệt về nước phở, bác ấy hướng dẫn rất chu đáp, vả chăng xương bên này họ lọc dối, quanh khúc xương có đến >50 % trọng lượng là thịt. Thời tiết ở đây lạnh, mỡ đóng váng hớt đi hết, nước phở trong và ngọt cực kì, chả cần mì chính, gia vị gì gì hết( củ  hành tây nướng thơm, tí quế hương ,chút thảo quả v.v…cho thêm vào chẳng qua để nồi nước dùng đượm thêm vị phở mà thôi)…TMCS lại “thân chinh” chuẩn bị từ lâu lọ ớt chỉ thiên nhà trồng ngâm với măng tươi trong lọ dấm,  măng cay như ớt tươi, trời se lạnh, xuỵt xoạt  bát phở THA HƯƠNG nóng với chút măng ớt, ngon ơi là ngon, vừa ấm người, vừa ấm lòng… “Măm” vào khoẻ người, tràn trề sinh lực, tha hồ dịch thơ, làm vườn không thấy mệt… mà không lo “tăng trọng” ngoài ý muốn, vẫn “bảo tồn” được mấy cái múi cơ bụng, không uổng công phu tập tành, làm lụng chân tay… liên tục từ hồi còn rất trẻ…
 
Lại bỗng dưng, chợt nhớ đến có lần TMCS hỏi bác Nguyễn Tuân: bác viết về Phở, về Rau muống  hay thế, được ‘thượng cấp” của bác “savonner” (Xát xá phòng: “cạo”,  mắng mỏ…)  mấy trận, thế bác có biết chế biến nấu nướng không? Bác ấy cười khà khà: Tớ chỉ biết tán ” thôi”, vì tớ quan niệm đấy cũng  chính là Văn hoá dân tộc … Ôi! bác không còn đến ngày nay để TMCS hầu bác tất cả các thứ Phở gà, bò, tái , chín, nạm, xào tim gan..cùng các thứ rau muống xào, luộc, nấu canh, chẻ ăn sống…chỉ cần bác dạy cho cách viết được lấy một phần ti tỉ cái vốn của bác…Tiếc rằng thời gian không trôi ngược được… TMCS đã ngộ ra : Văn thơ – bao gồm Thơ dịch- và ẩm thực đều là văn hoá, văn minh cả, phải cố học để vừa biết viết  lách vừa biết đứng bếp mới gọi là SONG TOÀN ! Việc khó, cố mà làm thôi…

Có ông bạn hàng xóm nặng 95 kí-lô tình cờ sang chơi hỏi: TMCS luyện đôi chân đi bộ đều đặn như lính tráng  tập hành quân, lại tập quyền, côn, kiếm, thường xuyên ăn uống tốn kém nhưng đạm bạc vậy liệu có đảm bảo dinh dưỡng không? Xin thưa: TMCS có tham vấn b/s dinh dưỡng và tra mạng in-tờ-nét để đảm  bào đủ số ca-lo-ri cho khối lượng vận động hàng ngày và tránh thừa cân, đề phòng hiện tượng “tiêu” mà không ”hoá” hết đường, mỡ sinh ra đường huyết, mỡ máu v.v…dẫn  đến nguy cơ mắc nhiều thứ bệnh…như quý vị nặng cả trăm kí-lô!
Nói chung bữa ăn của TMCS thiên về thanh đạm và vừa đủ về lượng và chất.
( Xin lạc đề cung cấp quý vị chút thông tin về hiểm hoạ của v/đ thừa trọng lượng cơ thể:
Điển hình là  trường hợp các võ sĩ Sumo Nhật bản : Họ có vị trí cao trong xã hội, được coi như đệ tử của thần linh, bao nhiêu người đẹp, người mẫu, diễn viên, ca sĩ… mơ ước có chồng là  võ sĩ Sumo. Nhưng than ôi ! Nghề nghiệp và danh tiếng đòi hỏi họ phải ăn uống rất kinh khủng, nạp trên 5000 ca-lo-ri/ngày, cân nặng 150 kg, mọi cử động của cơ thể đều rất khó khăn… và bi đát nhất: bốn căn bệnh gồm huyết áp cao, tiểu đường, nhồi máu cơ tim, vỡ mạch máu não đã giết chết họ ở độ tuổi 50 !  trong khi người Nhật đa số đều thọ trên 80 tuổi và nước Nhật có nhiều người trên trăm tuổi nhất thế giới !
 
Câu “Hoạ tòng khẩu xuất” : nhắc ta phải nói năng cẩn thận dể tránh tai hoạ vạ miệng,  bây giờ TMCS thấy cần thêm câu : Hoạ tòng khẩu nhập: răn mình ăn uống thận trọng để tránh bênh tật nhập vào qua khâu ẩm thực...)

Khoái khẩu nhất vẫn là các món dân tộc tự  TMCS “ra tay”  : khoai lang luộc chín, gạn khô nước, để lửa lom dom ít phút, rồi tắt bếp để nguội tanh, om trong nồi cho khoai ứa mật ra. Cũng có khi bỏ khoai vào lò quay thịt để khoảng 200o, thời gian tuỳ kích thước củ khoai…khi chín lấy ra “măm” rất thơm . Tuyệt chiêu là món bánh đa nướng 70 sec trong lò vi sóng. Bánh đa mua về, ở ta thường hay phì phạch quạt lò than rồi nướng. Bên này TMCS “đại lãn” mua bánh đa tráng nước dừa, có rắc vừng… bỏ lò vi sóng (micro-wave) 70-72 sec, nếu chạy xe nhà ra  Little Saigon mua kê về nữa thì chả khác gì ngồi ở quê nhà thưởng thức món quà quê: bánh đa kê rất ròn, ngọt và thơm ! Cũng có nhiều hôm, TMCS “diễn” bài ngô luộc / ngô nướng / ngô rang bơ “nở tung nở toé”, chỉ nhìn đã hấp dẫn cực kì…

Lại còn trà Thái- không phải Thái  lan- mà là trà Tân cương – Thái nguyên ( nổi tiếng trong thành ngữ : chè Thái, gái Tuyên –>Tuyên Quang), cà phê chồn, cà phê Gờ bảy – G7, cà phê Ban- mê… vừa nhâm nhi vừa cảm thấy  chất QUÊ  như đang ngấm vào từng tế bào của cơ thể khiến gân cốt vững vàng, đầu óc minh mẫn  bội phần…

 Đấy, QUÊ HƯƠNG đối với kẻ tha hương đơn giản  là như vậy, mà phong phú cũng là như vậy  ! Đắt  tiền hơn ăn thực phẩm địa phương  của ông tây bà đầm, nhưng rẻ hơn mua vé máy bay khứ hồi về VN…

Thương thay thi sĩ Tàu nức tiếng – Lí Bạch , chỉ biết: Gục (cúi) đầu nhớ quê cũ như trong bài Tĩnh dạ tứ:

Tĩnh dạ tứ

Nguyên tác: Lý Bạch
 
 
Tranh: LB  với Trăng.(Cử đầu vọng minh nguỵệt…)

 



静夜思 

李白 

床前明月光,疑是地上霜。 
举头望明月,低头思故乡。 

Tĩnh dạ tứ 

Sàng tiền minh nguyệt quang, 
Nghi thị địa thượng sương. 
Cử đầu vọng minh nguyệt, 
Đê đầu tư cố hương. 

–Dịch Nghĩa– 

Đầu giường*, ánh trăng rọi sáng, 
Tưởng là sương trên mặt đất 
Ngẩng đầu ngắm trăng sáng 
Cúi đầu nhớ quê cũ 

*Theo  Lương Bạch Tuyền giám đốc  Bảo tàng N bên Tàu thì chữ Sàng là  vật che miệng giếng, chứ không phải là giường. Chuyện này có lẽ chỉ nên nhường người Tàu tranh cãi với nhau, TMCS xin miễn bàn.

TMCS đã vè hoá, rút gọn tứ thơ Lí Bạch như sau:

Trăng soi vằng vặc trước giường
Gục đầu tưởng nhớ quê hương xa vời!
                                                            TMCS

mà không biết “về quê” như cách TMCS ! Ông ấy buồn nhớ cố hương chỉ biết “nhậu” và “làm thơ”, còn TMCS thì “ra vườn” lao động và “vào bếp” nấu nướng để tìm hình bóng và hương vị quê hương ! Còn chút tàn lực nào thì dốc cả vào việc dịch thơ của các danh nhân Việt tung lên mạng mà khoe với năm châu bốn biển…cho thoả chí “tang bồng hồ thỉ nam nhi trái”. Già không có điều kiện “tang bồng” nữa thì nhờ câu thơ dịch “tang bồng” hộ ! ( Cũng có ý kiến: đúng ra phải nói là Tang hồ bồng thỉ mới đúng, xin để có dịp khác sẽ quay lại cụm từ này!)

Tư duy và cảm xúc đời Đường và thời “a còng” @ rõ là khác nhau một Giời một Vực !!!
 
Điều thú vị với tuổi U90 là tự mình làm lấy mà thưởng thức, vừa chiêu đãi vừa truyền dạy cho con cháu. Nhiều cụ ngại, thường dựa vào cụ bà hoặc con cháu hoặc Ô-xin,( Ô-xin ở đây : 15 – 20$ / giờ ! bằng một lần cắt tóc nam, không cạo mặt, cạo râu, gội đầu ), nhưng TMCS lại rất thích chơi “sang” (chịu tốn kém và mất thời giờ hơn sài bơ sữa…kiểu tây) được kì cạch rang vừng, rang lạc, rồi ngồi cầm chày giã thình thịch trên cối đá, để nguội cho vào lọ ăn dần, hoặc đem đi picnic. Cơm gạo dẻo thơm, nấu vừa phải không khô, không nhão quá, lấy khăn ươn ướt, tự tay nắm thật nhuyễn, thật mịn đến mức không nhìn thấy rõ những hạt cơm…đem theo làm món ăn trưa chấm vừng lạc ở ven rừng, bên suối hoặc trên sườn núi  cao khi cắm lều dựng trại, rồi chọn cảnh bày giá vẽ vời… thì còn gì thú vị, sảng khoái hơn! Ít nhất, trong những giờ phút đó, cũng lâng lâng thấy mình hao hao vẻ “tiên phong, đạo cốt” pha chút nghệ sĩ “tòng tọc” trong nhà của bà xã và các con các cháu…

Ngoài ra muối cà, muối dưa, muối kiệu, muối trứng, gói bánh chưng Tết…. cũng đã là những hoạt động xa quê không thể thiếu trong gia đình TMCS

Xin mời quý vị thưởng thức ảnh “Đôi củ khoai lang” do chính tay TMCS đi chợ, luộc, om , bày lên đĩa  và…chụp ảnh ! Mật nó ứa ra bóng nhẫy, ôi… mề lí… mê li… như hồi trực tiếp nghe ca sĩ Ánh Tuyết hát Thiên Thai của Văn Cao !!!
( TMCS chả được học bài chụp ảnh nào, cứ “chớp” như cung cách của một hoạ “sãi’ nghiệp dư tay chiêu thôi, quý vị cố châm chước, hạ cố mà xem- 
Cái ảnh minh hoạ bài thơ Lí Bạch với Trăng cũng “tái” xử lí cọc cạch một giuộc kiểu “hoạ sãi” tay chiêu đấy !

Toà báo “độc đinh” không có nhân viên chuyên trách tranh ảnh thì TMCS kiêm “tạm” lâu dài vậy- còn hơn từ đầu đến cuối  bài viết chỉ chi chít toàn chữ là chữ làm nhức mắt độc giả, ảnh “ xí một tí” còn hơn không !).

Ngoài món ảnh “ba bị”, còn món vè “chín quai”, quý vị chịu khó đọc thư giãn xen kẽ vào chuỗi văn xuôi “dây cả dây muống” lê thê tưởng chừng không bao giờ rứt của TMCS  cho đỡ ngán ngẩm và mệt mỏi !

                   Tuổi già còn thú gì hơn
         Tự tay chuẩn bị món ngon cho mình.
               Non non, nước nước, tình tình
      Thanh nhàn, mạnh khoẻ nên mình vui tươi.
               Chắc xưa mình ở trên Giời,
        Giáng trần sống kiếp nửa Người nửa Tiên.
               Nên chi thân phận dân đen,
       Mà bao Vua Chúa phát ghen với mình !
                               
                                                                  TMCS


TRỞ LẠI TÌNH NGUYỄN BÍNH – TÚ UYÊN.

Kì trước TMCS đã nhắc nhiều đến tiếng rền rĩ khóc phấn than son của NB, và hôm nay chợt liên tưởng đến mấy câu thơ sau trong Bài ca  xuân 61 của bác Lành (T. H) :

Trải qua một cuộc bể dâu 
Câu thơ còn đọng nỗi đau chân tình 
Nổi chìm kiếp sống lênh đênh 
Tố Như ơi, lệ chảy quanh thân Kiều. 
                                                        T.H

TMCS đã lảy thành:

Trải qua một cuộc bể dâu
Câu thơ Nguyễn Bính, nỗi đau tận cùng,
Trang thơ suối lệ tuôn ròng
Tố Uyên, Nàng  đẫm ướt dòng lệ ai !
                                                     TMCS

NB có nhiều mối tình buồn , nhưng so với những cuộc yêu đơn phương thì tình với Tú Uyên là tình đẫm nước mắt nhất. Vì sao ư ?

Đơn giản là NB đã được đền đáp từ Nàng Tú  Uyên một tình yêu nồng thắm đến tận cùng, xin hãy đọc trong Nguyện cầu của NB :

Hắn đã yêu con đến tận cùng
Thế mà tròn thủy chẳng tròn chung
Hôm qua hắn bước lên xe cưới
Khóc lả người đi Chúa biết không ?
                        (Nguyện Cầu)     NB
 
Trong cuộc sống hôn nhân, cứ theo như Nguyễn Bính, Tú Uyên khổ lắm vì suốt sẽ đời phải chung sống với người mà nàng chẳng yêu thương! Và Nguyễn Bính cũng thương cho số phận hẩm hiu, chua xót của người mình yêu:
 
Hai đứa hai nơi khóc một giờ
Bên chồng mà hắn vẫn bơ vơ
Chúa ơi ! Cứu rỗi linh hồn hắn!
Nước mắt con nhòa hết tập thơ!
                        (Nguyện Cầu)   NB

Trong mối tình với Ngọc Lan lúc 14 tuổi, NB chỉ chao đảo, hẫng hụt vì khi đó nhận thức, cảm thụ về tình yêu của NB vẫn còn quá non nớt…chẳng khác chi thoáng gặp một cơn mưa bóng mây lướt qua tuổi niên thiếu bồng bột, hồn nhiên. Khi yêu Oanh, thì tình  đơn phương của NB cũng chỉ đem lại nỗi buồn thoang thoảng, chưa đến mức xé ruột xé gan…

Cả NB và Tú Uyên đều không phải con chiên của Chúa, tín ngưỡng chung của họ chỉ là YÊU, TÌNH YÊU lứa đôi là  kinh  nhật tụng của họ:

Lạy Chúa con xin Chúa thế thôi
Một giờ yêu quý nhất trên đời
Chúng con ngoại đạo tuy ngoại đạo
Cũng lạy mà tin có Chúa Trời !
                        (Nguyện Cầu)   NB

Tội nghiệp thay đôi trẻ, họ rơi vào nỗi đau cùng cực, họ xin Chúa điều gi? – Bên nhau, ôi, đau đớn thay ! Chẳng phải một đời mà chỉ dám xin Chúa “Một giờ yêu quý nhất trên đời” ! người ngoại cuộc chỉ có quả tim hoá đá mới không cảm thấy bùi ngùi chua xót !
 
Lại một lần nữa, Nguyễn Bính cố quên đi mối tình tuyệt vọng nhưng mà làm sao quên được :
 
Đêm nay ngồi khóc trong trăng lạnh
Trăng đắm chìm đi, gió thở dài
Tôi nhớ đến người – ôi diệu vợi
Ở lầu hoa ấy trong rừng mai
.   .   .   .   .   .
 
Tôi tưởng rồi tôi quên được người
Nhưng mà nản lắm, Tú Uyên ơi !
Tôi vào sâu quá và xa quá,
Đường lụt sương mờ lụt lá rơi . . .
                        (Diệu Vợi)  NB

…Nếu TMCS tiếp tục dẫn quý vị theo rõi  cuộc tình NB-Tú Uyên đến cùng, e  vẫn chỉ thấy nước mắt lã chã của thi nhân đa tình, thêm phần  “bi lụỵ”, dù là tác giả rất thực tâm chứ không hề gượng gạo……Theo TMCS mọi chuyện đều nên có điểm dừng…Cũng giống như hầu chuyện quý vị về tình Ngọc Lan, tình nàng Oanh của NB – cuộc tình NB-TU cũng vậy, tiếp tục mãi một điệu monotone e sẽ nhạt phèo khiến quý vị buồn ngủ, không đọc tiếp nổi. TMCS xin ngừng “dăm câu ba điều” về cuộc tình này để “bốn câu ba vần” mà “tứ tuyệt” rằng :

Mọi chuỵện đều nên có điểm rơi,
Cuộc tình Uyên-Bính đến đây thôi.
Sau này, còn kể chi chi nữa…
Xin hẹn cùng nhau đến hạ hồi…
                                                   TMCS

                                                           X

Có một vài bạn đọc phản hồi nhận định rằng : NB chỉ “hay” về chuỵện tình riêng tư, nhất là chuyện thất tình lại thường của chính mình..

Vâng, TMCS cũng thấy:
 
Rằng hay thì thật là hay
Xem xong ngậm đắng nuốt cay cho người
 
Nhưng không hẳn là NB  CHỈ hay về thơ TÌNH BUỒN. Khách quan mà nói: Thơ Tình buồn của NB không phải bài nào cũng hay. mà là nhiều bài hay. Nhìn rộng thêm thi thơ NB “phi tình buồn” có nhiều bài hay hơn cả thơ TÌNH BUỒN…Đơn cử một đoạn trong bài Anh về thôn cũ:
… …
Thôn Vân có biếc có hồng
Hồng trong nắng sớm, biếc trong vườn chiều
Ðê cao có đất thả diều
Trời cao lắm lắm có nhiều chim bay
Quả lành nặng trĩu từng cây
Sen đầy ao cá, cá đầy ao sen
Hiu hiu gió quạt trăng đèn
Với dăm trẻ nhỏ thả thuyền ta chơi
Ăn gỏi cá, đánh cờ người
Thần tiên riêng một góc trời thôn Vân
…. …
Và xin thưa tiếp, nói chung trong nhiều bộ môn nghệ thuật, tình yêu nam nữ chiếm một tỷ lệ khá lớn, trong đó mảng chuyện thất tình thường hấp dẫn hơn cả. Trong thơ ca, văn xuôi, truyện ngắn, truyện dài, kịch nói, tuồng chèo, phim xi-nê …đều vậy.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s