Archive | Tháng Hai 2017

Nguyễn Bính : Hoa với Rượu ( tiếp theo và hết)

Thơ : Nguyễn Bính

 Dịch :

Anh, Hán : TMCS

Nga Pháp : Nguyễn Chân

Pháp        : Trịnh Phúc Nguyên

Pháp        : Phan Hoàng Mạnh.

HOA VỚI RƯỢU ( Tiếp theo và Hết)

Rượu cất kỳ ngon men ủ khéo,

Say người thiên hạ lại say nhau .

Chiều chiều hai đứa sang thăm chị ,

Chồng hái hoa cho vợ giắt đầu .

Chao ôi! Là mộng hay là thực ?

Là thực hay là mộng bấy lâu ?

Hai đứa sống bằng hoa với rượu,

Sống vào trời đất, sống cho nhau .

Nhưng mộng mà thôi, mộng mất thôi,

Hoa thừa rượu ế, ấy tình tôi .

Xa rồi vườn cũ hoa cam rụng ,

Gặp lại nhau chi muộn lắm rồi .

Anh: TMCS

Our liquor is distilled well with good fermentation

It makes people tipsy and we are in drink too.

Every sunset we both go to visit our sister.

My wife sticks in her hair some flowers 

That I picked up for her.

Alas! Is it in reality or in dream only?

For so long we have been  in dream or in reality ?

We both live on flowers and liquor

We live for universe and for each other.

But it’s only my dream, my dream only !

Oh, my love! It’s just like the remnant flowers 

And unsaleable liquor!  

It’s so far from old garden with falling  flowers.

It’s too late to see each other…

Hán- phiên âm, dịch nghĩa : TMCS

Tửu nhưỡng chính kì, tửu diếu hảo  Rượu cất đúng kì, men rượu ngon,

Cha môn tùng tuý dữ nhân gian   Hai đứa cùng say với nhân gian

Hoàng hôn cha lưỡng khán Nhi tỉ  Chiều chiều hai đứa sang thăm chị

Phu triết cam hoa  thê điếm trang.    Chồng hái hoa cam cho vợ trang điểm.

Y ô ! vi mộng hoàn vi thực  Chao ôi ! là mộng hay là thực

Vi thực hoặc mê đáo thử thì. Là thực hay mê đến bây giờ

Cha lưỡng sinh ư hoa dữ tửu,   Hai đứa sống nơi hoa với rượu

Sinh ư thiên địa, diệc tương y. Sống vào giời đất, cũng là sống dựa vào nhau.

Giá vi huyễn mộng,vi mê mộng  Đây là ảo mộng, là mê mộng,

Dư tửu thặng hoa cha lưỡng tình   Tình đôi ta như rượu ế, hoa thừa .

Hoa lạc cựu viên dĩ thái viễn      Hoa rụng vườn xưa xa lắm rồi

Tương phùng  hà dụng, ngộ kim sinh Gặp nhau ích chi, đã lỡ  kiếp này

Chữ Hán: TMCS

酒釀正期酒酵好

咱們從醉與人間

黃昏咱倆看兒姊

夫折柑花婦點裝

噫嗚為夢還為實

為實或迷到此時 

咱倆生於花與酒 

生於天地亦相依

這為幻夢為迷夢

餘酒剩花咱倆情

花落舊園已太遠

相逢何用誤今生

Pháp: Nguyễn Chân. 

L’acool distillé est bon grâce au ferment bien couvert

Nous passionnons le monde et nous étichons nous même

Chaque soir nous víisitons notre sœur

Je cueulle des fléurs pour qu’elle garnisse la tête

 

Hélas! C’est l’illusion ou la vérité?

Depuis longtemps, c’est la vérirté ou l’isullion?

Nous nous vivons avec des fleurs et de l’alcool

Vivons sur la terre et sous le ciel, l’un pour l’autre

 

Mais c’est perdu de tout, tout est illusoire

Mon amour ressemble à la fleur superflue, à l’’alcôl mévent

C’est déjà trop loin, le jardin aux ffleurs tombées

À quoi bon, se rencontrer de nouveau, c’est trop tard!

Nga: Nguyễn Chân.

Водка очень вкусна благодаря ферменту

Опьянают людей и опьяняем друг друга

Каждый вечер вместе посещаем сестру

Муж рвёт цветы и их жене прикаливает к волосам

 

Увы! Это  мечта или действенность?

Дейсственность или Мечта долгого времени?

Мы живём благодаря цветам и водке

Живём взаимно под небом и на земле

 

Но это только нрёза! Только иллюзия!

Лишние цветы, залежная водка-это моя любовь

Слишком далёк старый сад, где падали флёрдоранжи

Зачем вновь встречаться, уже слишком поздно!

Pháp: Trịnh Phúc Nguyên

Notre alcool,bien fermenté,est très délicieux,

Il enivre le monde et nous nous enivrons.

Chaque soir,nous rendons visite à notre soeur,

L’époux cueille des fleurs que l’épouse tresse aux cheveux.

Ô Ciel!Est-ce  rêverie ou réalité?

Depuis lors,est-ce réalité ou rêverie?

Nous deux vivons avec des fleurs et de l’alcool,

Nous vivons dans le monde et vivons pour nous-mêmes.

Hélas!Certes, c’est un rêve. Oh!.Ce n’est que rêve!

Fleurs de trop,alcool sans débit,c’est mon amour!

Déjà loin,fleurs d’oranger tombées dans l’ancien jardin,

Déjà trop tard…notre rencontre de retour!…

Pháp : Phan Hoàng Mạnh.

L’alcool bien fermenté par une main adroite

Qui avait enivré tant de monde, maintenant nous enivrerait 

                                                                            tous les deux/

Chaque soir, les deux rendriont visite à la soeur,

Le mari cueillerait des fleurs d’orange et les agrafferait

                                                  sur la chevelure de sa femme.

Hélas! C’est le rêve ou la réalité?

C’est la vérité ou ce n’est qu’un rêve qui dure jusqu’à 

                                                                              maintenant?

Les deux, nous vivrions de fleurs et d’alcool,

Et aurions vécu ainsi dans la nature, vécu l’un pour

                                                                          l’autre ainsi!

Mais, ce n’est qu’un rêve, un bien beau rêve!

Mon amour, c’est de la fleur flétrie et de l’alcool invendable.

C’est déjà bien lointain l’ancien jardin et les fleurs d’oranger,

Pourquoi encore se rencontrer? C’est déjà déjà trop tard.

Advertisements

TMCS:DẠO ĐẦU TTTB@ No102

THƯ GIÃN – LẠI CON SỐ VÀ CON SÔ…

Sau bài lan man về 8000 lễ hội/năm của người Việt, TTB@ không ngờ nhận được quá nhiêu phản hổi. Xin báo cáo ngay, để quý bạn đọc trong ngoài nước khỏi sốt ruột :

Đây là trường hợp nhất trí cao hiếm hoi, chưa từng có về một v/đ nêu ra trên TTTB@. 

100% bạn đọc  trong ngoài nước và cả bạn đọc nước ngoài  đã từng  hoặc chưa từng một lần chứng kiến  lễ hội  ở VN đều nhận định rằng TTTB@ đã đề cập chuyện này rất đúng đắn nhưng  chỉ có điều không kịp thời! Tại sao bao nhiêu năm nay đã “tiêu cực, lộn xộn, phản cảm…” đến mức ngoài sức tưởng tượng như vậy mà bây giờ mới nêu ra… Nhiều bạn nước ngoài và cả các bạn trẻ VN hải ngoại cứ tưởng đâu Lễ và Hội ở VN vẫn ít nhiều Thơ và Mộng như trong bài Chùa Hương của Nguyễn Nhược Pháp mà TTTB@ đã hân hạnh giới thiệu hầu quý vị…

TMCS xin thay mặt TTTB@ ” vụng cả chèo lẫn chống “ biện bạch như sau :

Muộn còn hơn không ! ( Các bạn Tây  hay nói với TMCS :  Better late than never ).

Có còn hơn không ! tương đương : Something better than nothing. ( Có chút gì đó, tốt hơn chẳng có gì )

Các bạn Tây còn hay nói:

If you cannot have the best, make the best of what you have. 

Nghĩa là: Nếu bạn không thể có điều tốt nhất thì hãy làm tốt nhất điều mà bạn có thể  !

(Đại ý :      Nếu không có gì tốt hơn,

              Làm điều tốt nhất bạn còn khả thi ! )

Tất cả những gì TMCS đã làm là đúng như ba câu danh ngôn đông tây kim cổ trên đã dạy !

Cũng có một số ý kiến “lục vấn” rằng:

Viết như TMCS đã viết, liệu có được những “NHÀ” có trách nhiệm và chức quyền ngó đến không?

Sao không DÁM trực tiếp gửi đến những địa chỉ cụ thể, BIẾT CHẮC là thừa THẨM QUYỀN và KHẢ NĂNG g/q vấn đề ?

Xin thưa:

Cũng như trên phố xá và trong ngõ xóm, nhà có nhà to nhà nhỏ, nhà cao nhà thấp… Nhà CAO  và TO quá  khó trông xuống. nhưng NHÀ NHỎ và THẤP thì dù sao cũng gần “thảo dân” hơn. Họ sẽ nghe được ít ra là văng vẳng từ thẳm sâu đáy giếng  mấy tiếng “ì ộp” của “cụ nhái bén “ U90” này mà truyền tai nhau  tới mấy nhà NHÀ TO, NHÀ CAO… 

TMCS “bụng bảo dạ” hay là chờ sang năm, nhờ  cánh mấy danh hài cỡ Xuân Bắc, Công LÝ, Chí Trung, Quang Thắng, Quốc Khánh…đưa vào cái tiết mục “Gặp gỡ cuối năm”, trong đêm Giao thừa vừa “cù”cho khán giả cười vui vừa “nửa nạc nửa mỡ” đưa cái chuyện này  đặt vào miêng TÁO Văn Hoá  và Ngọc Hoàng để nhẹ nhàng “lăng xê” ý tưởng này lên Thiên Đình và hàng triệu khán giả VTV …

Nói vui thế chứ, hôm trước , TMCS xem VTV buổi Thời sự 19h đã thấy ông Bộ trưởng VPCP phát biểu : “Nếu Bộ trưởng bộ Văn hoá “khó” nói thì cứ b/c thẳng thắn để Thủ tướng nói… “. 

Té ra là chả biết từ nguồn nào, chắc na ná như TTTB@, Thiên đình đã được “đánh động” dù là còn có phần hơi khẽ khàng…

Tuy vậy TMCS vẫn ngẩn tò te, nghĩ mãi chưa ra : tại sao Bộ trưởng VH lại KHÓ NÓI nhỉ, thảo dân TMCS văn võ song “tồi” mà kí cách kì cạch còn GÕ được ngần ấy trang , post đi khắp năm châu bốn biển, lại được các cháu s/v tình nguyên hải ngoại dịch ra Ăng-lê ít nhiều có tiếng vang xa muôn vạn dặm, trong vài ba ngày có cả ngàn phản hồi, có khi còn được BIẾT ĐẾN nhiều hơn câu ông Bộ trưởng VPCP nói trên sóng VTV 1, VTV 3 hôm ấy, mà  khoảng cách từ Bộ trường VH đến TT lại “ Xa xôi” hơn cả câu thơ NB:

      “Nhà Em xa cách quá chừng,

EM van  ANH đấy  ANh ĐỪNG …yêu EM…” 

Cũng có tí vênh nhau trong các phản hồi:

Ấy là thiên hạ “sắc mắc” sao TMCS chỉ nói định tính giảm đi loại lễ hội này, tổ chức luân phiên loại lễ hội kia, bỏ hẳn đi vĩnh viễn loại lể hội vô nghĩa mà không đưa ra  định lượng  và lên danh sách từng loại ở từng địa phương… theo kiểu  “chỉ tận tay, day tận trán” !

ÔI, các ngành các ban…lại cả các NHÀ to đùng to đoàng, cao ngất  cao ngưởng, học hàm học vị, chức sắc  danh hiệu,… tùm lum, tá lả…  còn chả làm nổi lại bảo cái “xó lều” TTTB@ với lão TMCS lụ khụ lẩm cẩm thì hơi đâu mà gánh “đặng” ! Trong từ ngữ Vn có cụm “một túp lều tranh , hai trái tim vàng”, đấy là cái lều mới toanh cơ, đây ọp ẹp ngót thế kỉ rồi – nó trống rỗng huếch hoác, rệu rã lắm rồi…Chỉ một cơn gió nhẹ là… “THÔI RỒI, LƯỢM ƠI…”…sao mà KHAM nổi việc tày dình  !

Giờ phút này thì TMCS tin rằng, câu nói của Ông Bộ trưởng ( nói theo xã giao quốc tế thông dụng : Sir Minister – NGÀI Bộ trưởng, kiều “nội bộ phe ta” : Com. Minister – Đ/c Bộ trưởng) bộ VPCP đã đến tai Tứ trụ rồi. G/q ra sao thì có lẽ … “Hãy đợi đấy “! ( Посмотрим : tên một cuốn phim hoạ hình của LX cũ châm biếm một con cáo   tinh quái nhưng hay bị “hố” chiếu nhiều năm cùng thời Bông Hoa nhỏ buổi đầu của Ti vi đen trắng VN ). Mong chư vị hãy cùng TMCS kiên nhẫn chờ đợi và đợi chờ…Chả lẽ chuyện này khống có hồi kết hậu hĩnh sao ! Nhưng có thể đoan chắc là một số dân chúng và quan chức địa phương, nơi sở tại của những lễ hội có nội dung “nhếch nhác”, phản cảm” sẽ VÙNG LÊN phản ứng quyết liệt nếu bị “ĐỤNG CHẠM”, chưa  biết chừng còn xảy ra “khiếu kiện tập thể” cù nhầy, có thế mới làm SIR Bộ Trưởng VH phải đắn đo , chưa trình bày với TT CP ! Còn nhắc nhở nhẹ nhàng kiểu PHỦI BỤI (phất trần) thì 100% vẫn cứ  là 100% i xì như cũ !!! Quý vị nào còn  bán tín bán nghi, xin chờ hạ hồi phân giải sẽ rõ tức thì… Các thế lực THỦ CỰU, bàn lùi… sẽ cố thủ bằng  CHIÊU TRÒ : Chyện lễ hội không vội được đâu !!!

Có nhiều ý kiến nêu rõ là 8000 lễ hội năm là TO QUÁ, giảm đi cả trăm lần cũng còn nhiều. Giả dụ từ 8000 xuống 80, tức là rút gọn 100 lần, tính ra mỗi tỉnh vẫn còn hơn một lễ hội/năm ! Nước ta kể cả khi giàu cũng vẫn phải làm ăn chăm chỉ, chưa chi đã vung tay quá “cả đỉnh đầu” thì sao mà không tụt hậu thảm hại được ! Rứt khoát phải xoá bỏ kiểu tư duy thuần nông “tháng giêng là tháng ăn chơi”. 

(Ngớ ngẩn nhất là chiêu trò “Phát ấn đền Trần “: Đã có giám định khoa học nào về chiêc ấn ấy, thật ? giả ? niên đại ? nơi sản xuất? thời gian đã sử dụng trong cung vua…Rất có thể đây chỉ là một phiên bản chưa rõ nguồn gốc xuất xứ…Cho dù đã đúng 100% sao không đưa vào bảo tàng lịch sử để cả nước và khách quốc tế chiêm ngưỡng v.v… PHÚC LỚN sao không để cả nước, toàn dân và bè bạn quốc tế, nhân loại tiến bộ đã sát cánh nhau ủng hộ các cuộc đấu tranh của dân tộc ta cùng hưởng lại chỉ bo bo cho mấy vị thức thâu đêm xô đẩy, chen chúc nhau mà xin xỏ hưởng với nhau! Ở cõi linh thiêng, vua Trần  chứng kiến sự việc này chắc cũng thở dài ngán ngẩm, Tám thế kỉ trôi qua rồi mà sao con cháu các Ngài vẫn …?…thế !)

Thôi, xin quý bạn đọc vui lòng rộng lượng cho TMCS đánh lảng sang chuyện khác… (Chớ nên cùng nhau, tay trong tay tiến vào…ngõ CỤT! ) 

                                                           X

Kì trước TMCS định bụng sau nội dung “Tám ngàn cái lễ hội” sẽ đến “ Ba tỉ tám cái lít Bia”, nhưng nay vỡ mộng rồi ! Té ra v/đề liên miên lan man lắm:

Số liệu thống kê này lạc hậu rồi, có thể nhiều hơn thế nhiều ! Lại còn lắm thứ : bia lon, bia chai, bia nội, bia ngoại, bia chui, bia lậu, cả bia hơi “xăng mác” (ko rõ thương hiệu…)…

Đi đôi với Bia không thể không nói đến Rượu.

Đâu chỉ có rượu của các doanh nghiệp chính thức được cấp phép s/x, hoặc các loại rượu ngoại nhập khẩu chính quy tử tế. Có tài Thánh cũng không nắm hết được có bao nhiêu thứ rượu lậu ; Rượu nhập lậu và s/x lậu trong nước. Đã nhập lậu , s/x lậu ắt là có tiêu thụ lậu. Tiêu thụ lậu thì thiên biến vạn hoá : từ các cửa hàng lớn nhỏ, đôi khi chui cả vào siêu thị. Còn chợ búa, hàng quán trong phố xá, hang cùng ngõ hẻm, vỉa hè quán cóc thì có giăng thiên la địa vọng cũng chịu…khi mà cả người bán và kẻ mua đều dám chơi ú tim với c/b quản lí thị trường, cũng các cỡ chi cục chi mịch, phòng phành thuế má phường, quận, thôn . xóm…

Rượu lậu thì không ai biết đâu là thật, dỏm, nó lẫn lộn giữa rượu dân tự nấu để  “tự sản tự tiêu”, theo kiểu chưng cất truyền thống như hai chị em NHi (trong Hoa với rượu của NB) với các loại rượu kết hợp lậu với gian, pha tạp lộn xộn với cồn công nghiệp và vô số chất độc hại gọi là rượu bổ ngâm tẩm rắn rết, rễ cây, thuốc bắc, thuốc nam,…  hạ thổ, ngâm ao , ngâm giếng…Số người ngộ độc, cứu được hoặc không cứu được chắc là vô phương thống kê đầy đủ…

Ấy là chưa kể các thứ bệnh tật liên quan đến thứ đồ uống có men này …tàn phá sức khoẻ, gây tổn thất bao nhiêu cho xã hội và gia đình…

Có Rượu có Bia ắt liên quan đến đồ nhắm, món nhậu, đến đặc sản từ gia súc, gia cầm, đến thú rừng,  cá biển, sơn hào hải vị…

Chỉ riêng món “Tờ cây” (Cầy tơ) bảy món và món Tiểu hổ đã làm khốn khổ bao nhiêu nạn nhân ! Từ đây lại làm phát sinh ra Cẩu tặc và Miêu tặc chuyên đi bắt trộm Chó và Mèo với đủ mọi phương tiện mưu  và mẹo từ đánh bả, đặt bẫy, đến dùi cui điện cao thế, phi xe máy quăng thòng lọng bách phát bách trúng, lôi xềnh xệch con vật giãy giụa, chết đau chết đớn trên cả quãng đường dài…Ước chi có nhà Đài nào phục kính quay cảnh dã man này đưa lên TV để rúng động dư luận, lên án làm chùn tay bọn “sát cẩu” bất nhân cũng là góp phần thức tỉnh các bợm nhậu vô tư và vô tình … Bọn tặc này gây náo loạn và nhiều tên bị dân chúng đánh đến chết mà xem ra bọn còn lại đâu có sợ, cá biệt có nơi, có lúc chúng còn dám chống trả gây tử vong cho người muốn bảo về chó , mèo…  Các chủ lò giết mổ  Chó và Mèo thì chỉ cần lợi nhuận ! Quán  nhậu chỉ cần đủ hàng “phục vụ” khách nhậu ! Không ai cần biết nguồn gốc chó mèo được cung cấp từ đâu…

Trời không dung, đất không tha…tất tần tật… Quả là MỘT DÂY CHUYỀN TỘI ÁC !!!

Ai lui tới, ai là Thượng đế của các quán Cầy tơ, Tiểu hổ ?

Đủ mọi thứ : cán bộ, viên chức, công nhân viên, nhà kinh doanh, cả dân đề đóm, cờ bạc, anh chị xã hội đen…cứ cuối tháng là rủ nhau đi giải ĐEN…  Bọn này chả cần lên chùa DÂNG SAO Giải Hạn, cúng bái, kinh kệ lôi thôi, vào quán nhậu giải hạn say sưa khoái khẩu lại có cơ may thoát khỏi vận ĐEN , vào CẦU, trúng QUẢ…hết cầu này đến cầu khác, xong quả này tới quả kia… Đây là một kiểu LUÂN HỒI hiện đại chăng???

TMCS sực nhớ đến TAM LANG (1900-1986 tên thật Vũ Đình Chí), nhà văn chuyên về phóng sự nổi tiếng thời Pháp thuộc. Ông này viết phóng sự vào loại No 1 (nơm bờ oăn) thời đó ! Còn nhớ, TL viết phóng sự Tôi kéo xe ( 1932), ông ta làm phu xe thực sự, rạp lưng kéo từng cuốc xe, nghe đủ lời chửi bới, chèo kéo khách, tranh khách, cơm hàng cháo chợ thực sự như một cu li xe thứ thiệt…để mô tả hết sức đẩy đủ, trung thực về kiếp cu-li xe kéo !

Bây giờ chúng ta có Khoa báo chí, có cử nhân Tiến sĩ , Gs về ngành này , sao chả thấy ai làm phóng sự giỏi về bia, rượu, chó, mèo ? Ước gì có Nhà nào đó, quên mình là NHÀ, tạm bỏ đi làm phóng sự về Rượu và Bia vạch trần mọi thủ đoạn, mánh lới, tác hại rượu bia và các khâu nhậu nhẹt liên quan… thì ích quốc lợi dân biết mấy ! 

Chắc có ai đó sẽ lên tiếng :

Này TMCS, chớ quên người Nga nổi tiếng với Vodka, người Tiệp – Bia đen, người Pháp – vang Boọc đô (Bordeaux). người Đức -…Thôi, thôi…

Xin thưa: 

Ta học là học cái hay, chứ ko phải cái gì cũng học…Vodka, uống văn minh khác( mà chưa chắc đã hợp với đ/k mọi nước ) , uống say xỉn ôm gốc cây, cột điện nôn thốc nôn tháo để cảnh sát dìu cả hai vợ chồng lên xe cũi (xe có song sắt) chở về đồn , lập biên bản phạt…lại là chuyện khác ! (TMCS chứng kiến cảnh bi đát này ở Nga  không chỉ một lần). Ở Tiệp, ở Đức, ở Tàu , ở Nhật …đâu đâu cũng có hai mặt : thưởng thức bia, rượu văn minh, lịch sự và nốc vô tội vạ, bạo hành gia đình, tan cửa nát nhà, khuynh gia bại sản…lại là chuyện khác, đáng buồn là ngày càng lây lan…

Tai hoạ là ở chỗ  RANH GIỚI giữa chừng mức, văn minh với quá khẩu , bê tha chỉ lơ tơ mơ, lờ tờ mờ, nhỏ hơn cả sợi tóc. quá đà mãi  mà chưa tỉnh…thoát nạn lần này, còn VÔ Số lần khác…

Báo chí bên Tàu cũng phê phán cái tệ nạn Rượu và lễ hội Thịt chó, trong đó có câu: Hàng chục triệu, trăm triệu người say xỉn quanh năm mà bao nhiêu thế kỉ nay có thấy xuất hiện thêm được một Lý Bạch nào nữa đâu. 

Hỡi các bợm rượu hãy mau tỉnh ngộ, đừng nguỵ biện về “thánh tửu”, “tiên tửu” với “thi tửu”…nữa ! Kiểu giải trình này cũ hơn Trái đất rồi ! Chả thấy Thánh với Tiên đâu, nhưng Tục tửu thì nhan nhản…

Còn tai nạn giao thông: phân nửa là có liên quan đến bia và rượu !

ÔI ! ba tỉ tám lít bia, cộng với rượu nữa thì trên 5 tỉ là cái chắc và theo ước tính chưa có  cơ sở từ thủ đô Thịt chó – một thời Nhật tân còn được gọi là PHỐ 37 (HN có 36 phố phường , nên Nhật Tân được coi là Phố No 37) – tụ điểm của những ai cần giải ĐEN mỗi cuối tháng âm lịch, số Chó hiến tế cho các kì giải Đen  theo thống kê chưa đầy đủ trên các trang mạng là khoảng vài triệu con/ năm ! 

Với số người chết vì tai nạn GT khoảng trên chín nghìn người/năm thì chí ít liên quan đến bia rượu cũng khoảng bốn, năm nghìn mạng người /năm !

Gần đây, nạn  ngộ độc rượu đang tăng nhanh đột biến. Chỉ riêng một đám hiếu ở Lai châu đã có hàng chục người ngộ độc rượu (pha cồn công nghiệp) trong đó đã có 7 ca tử vong ! Có những vụ khủng bố, chết khoảng mươi người, người ta đã treo cờ rũ quốc tang, chả lẽ …để đến mức phải cờ rũ  vì…ngộ độc rượu sao ! SOS !!!

ÔI! Bia với Rượu, chả có nước nào Cấm  mà chả lẽ VN mình lại Cấm, lí do: uống  “vừa phải” lại có khi có lợi  ! Khó xác định “mức vừa phải” lắm…Vả lại  các bợm RTC (Rượu + thịt chó) còn có lá bùa : Nam vô tửu như kì vô phong !…

Tốt nhất là mỗi người tự giác hạn chế đến mức tối đa và các nhà đài nhà báo nên từ chối quảng cáo các loại bia tuy chưa có lệnh cấm như với thuốc lá, rượu ! (Chỉ cần không tiếc rẻ món thu nhập “ĐÁNG KỂ” của khoản quảng cáo này là thực hiện dễ ợt, còn xã giao với Nhà Bia, Nhà Rượu ư ? Nhà đài, nhà báo thiếu gì cách từ chối lịch sự và khéo léo, đâu cần thuê tư vấn về kĩ thuật Giao tiếp và Ứng xử mới từ chối chuyện QC được…Làm gì có chuyện  cả nể trong thời kinh tế thị trường có định hướng @ này  !). 

TMCS vẫn cứ ước ao GIÁ MÀ  lượng tiêu thụ bia và rượu, số chó và mèo phải chết vì các cuộc nhậu ở nước ta cứ mỗi ngày mỗi giảm, càng sớm, càng nhanh, càng tốt. Và nếu ta có bị xếp hàng đội sổ, đứng thứ BÉT trên hành tinh này về khoản tiêu thụ Bia, Rượu, Thịt chó, Thịt mèo thì có sao đâu? càng đáng mừng là đằng khác  ! 

NÓI THẬT LÒNG:

TMCS không giận ai đó đã và sẽ bảo rằng TMCS viết cứ như Lễ hội và có thể sau bài này là gồm cả Rượu Bia, “Tờ cây” , Tiểu hổ là  những thứ QUỐC NẠN.

Nói sòng phẳng thì hiện trạng trên đang là những v/đ RẤT NHỨC NHỐI đáng báo động ! QUỐC NẠN hay không là do cách thức tiến hành : Lễ hội dẹp hết các tiêu cực thương mại hoá, mê tín dị đoan, chém giết súc vật, tranh cướp tài lộc… Bia rượu có mức độ, vào những dịp xuân thu nhị kì không có tác dụng, a/h gì đến xã hội, đến người khác và bản thân …thì chả có gì phải bàn cả ! 

 Không biết ngoài các vị chân tu ra, còn mấy người cùng ý nghĩ trên như TMCS ??? Lạc hậu và Lạc lõng quá chăng ?

Thôi , gõ nữa sẽ đi vào gõ CỤT ! Xin dừng tại đây cho….”VỪA PHẢI”…kẻo TMCS mang tội  lắm điều ! Chưa biết chừng bị KẺ XẤU lợi dụng để phản “tuyên chuyền” !…

 VỀ VŨ ĐÌNH LIÊN-ĐÔI NÉT BỔ SUNG.

Đáp ứng y/c của một sô bạn đọc muốn có tư liệu chính thức về Vũ Đình Liên, TMCS xin trích đoạn từ BKTT mở như sau :

Vũ Đình Liên (12 tháng 11 năm 1913– 18 tháng 1 năm 1996), là một nhà thơnhà giáo nhân dân Việt Nam. Bài thơ Ông Đồ của ông được một nhà phê bình văn học xem là một trong mười bài thơ tiêu biểu cho phong trào Thơ Mới.

Tiểu sử

Vũ Đình Liên sinh tại Hà Nội, nhưng quê gốc ở thôn Châu Khê, xã Thúc Kháng, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương.

Ông đỗ tú tài năm 1932, từng dạy học ở các trường: Trường tư thục Thăng Long, Trường Gia Long, Trường nữ sinh Hoài Đức để kiếm sống. Ông học thêm trường Luật đỗ bằng cử nhân, về sau vào làm công chức ở Nha Thương chính (còn gọi là sở “Đoan”- Douane) Hà Nội.

Năm 1936, ông được biết đến với bài thơ “Ông đồ” đăng trên báo Tinh Hoa

Sau Cách mạng tháng Tám, ông tham gia giảng dạy nhiều năm và từng là chủ nhiệm khoa tiếng Pháp của Đại học Quốc gia Hà Nội .Vũ Đình Liên còn là một trong những nhà thơ lớp đầu tiên của phong trào Thơ mới.

Ngoài thơ ông còn hoạt động trong lĩnh vực lý luận, phê bình văn học và dịch thuật. Ông là hội viên sáng lập Hội Nhà văn Việt Nam

Tác phẩm

Một số bài thơ nổi tiếng: Ông đồ, Lòng ta là những hàng thành quách cũ, Luỹ tre xanh, Người đàn bà điên ga Lưu xá…

Sơ thảo lịch sử văn học Việt Nam (cùng Nhóm Lê Quý Đôn-1957) 

Thơ Baudelaire (dịch-1995)

Là một nhà thơ, một “ông đồ hiện đại” – Nhà giáo Nhân dân rất trung thực và khiêm tốn, ông thường nói với bè bạn thân quen: “Cái nghịch lý trong bài thơ Người đàn bà điên ga Lưu Xá của tôi gần với cảm hứng của Baudelaire khi ông ta viết bài thơ Những bà già còm cõi (Les petites vieilles)”.

“…

Hãy yêu họ vì dưới những manh quần rách tả

TMCS: TRUYỆN DÍ DỦM

THE CHILD AND HIS MOTHER

(Gleaned by TMCS)

A curious child asked his mother: “Mommy, why are some of your hairs turning grey?”

The mother tried to use this occasion to teach her child: “It is because of you, dear. Every bad action of yours will turn one of my hairs grey!”

The child replied innocently: “Now I know why grandmother has only grey hairs on her head.”

 

Source: Author Unknown

TMCS’s comment:

 

Think today , speak tomorrow.

(Người Anh dạy nhau :” Nghĩ 

 hôm nay, mai hãy nói” )

ĐƯA BÉ  VÀ BÀ MẸ

(TMCS lượm lặt, dịch và kể)

Một đứa bé tò mò hỏi mẹ nó: “Mẹ ơi, tại sao mấy sợi tóc trên đầu mẹ lại bạc hở mẹ?”

Bà mẹ muốn tranh thủ cơ hội này giáo dục con mình, nên trả lời :” Con yêu quý, tại con đó. Mỗi khi con hư thì một sợi tóc của mẹ sẽ biến thành tóc bạc đấy !”

Đứa bé ngây thơ đáp lại :” A, bây giờ thì con mới biết tại sao trên đầu bà chỉ có toàn tóc bạc”.

                                                                 Nguồn : Khuyết danh.

TMCS bình rằng:

Nói không suy trước tinh sau

Đến khi đã thấy thấm đau, muộn rồi !

ĐỐ VUI (TMCS)

– Kì trước.

Quel est le plat préféré des pompiers ?

Rép.: Le pot au feu

– Kì này:

Pourquoi est-ce qu’en Angleterre les maisons ne sont pas solides ?

VÈ VÀ ẢNH  Quà quê:   

TMCS bịa vè và nháy ảnh.

Quê  hương là núi là sông,

À ơi nhịp võng, cánh đồng cò bay…

Xa xưa, quà mẹ trao tay

Nay cùng ta những tháng ngày xa quê !

Ở xứ sở Chuột túi xa xôi, thời tiết khắc nghiệt, mùa hè nóng tới trên 40o, một năm có 365 đêm đông…Ở tuổi U90 TMCS vẫn xông pha tới tấp…, ấy là nhờ biết dưỡng sinh bằng QUÀ QUÊ…như mấy món bày trong ảnh dưới:

Inline image

Click here to ReplyReply to all, or Forward

7.76 GB (51%) of 15 GB used

Terms – Privacy

Last account activity: 59 minutes ago

Details

Nguyễn Đức Thanh ( Đỗ Anh Thơ) : Chọi gà

Chiều chiều ra phố chọi gà,

Ba bốn năm “xị” (*) là ta ưng liền.

Cuộc đời bao cảnh đảo điên,

Thương thay một kiếp …đỏ đen .. thân gà ! (**)

ĐAT

Rằm tháng giêng Đinh Dậu (2017) tại Bình Thanh. SG

(*) tiếng lóng chỉ tiền đặt cược

(**) Gà được buộc kiếm ở chân, đấu tới chết .

Nguyễn Bính : Hoa với Rượu khổ 19-20

TMCS: dịch Anh, Hán.

Nguyễn Chân; dịch Pháp, Nga.

Trịnh Phúc Nguyên: dịch Pháp.

Phan Hoàng Mạnh: dịch Pháp.

Ngồi bên lò rượu đêm hôm đó,

Nhi rót đưa tôi nước rượu đầu .

Nhắc lại ngày xưa mà thẹn lại ,

Ngậm ngùi hai đứa uống chung nhau .

Tôi kể: “U tôi đã mất rồi,

Cửa nhà còn có một mình tôi …”

Nhi rằng: “Ngày trước u thường nói

Hai đứa mình trông đến đẹp đôi …”

Anh: TMCS

Sitting by the oven that night

Nhi pours for me the first cup of liquor.

Repeating the memory of the past, once again we both are shy

Being grieved, we drink this same cup together.

I tell her: “My Mom passed away.

At home I alone stay…”

Nhi says:” Mom said- in the past-

That we look like a good match…

Hán; TMCS phiên âm , dịch nghĩa.

Toạ tại tửu lô biên thử dạ       Ngồi cạnh lò rượu đêm hôm đó                  

Thủ bôi vị ngã Nhi thân châm  Nhi tự tay rót chén rượu đầu cho tôi

Vãng thời đề khởi đồng tu quý Nhắc đến ngày xưa cùng thẹn thùng

Cộng ẩm cha môn sầu mãn tâm.  Hai đứa cùng uống lòng buồn rầu.

Ngã giảng : Mẫu thân dĩ quá thế         Tôi kể: Mẹ đã mất rồi

Gia trung duy hữu ngã đơn thân.     Nhf tôi chỉ còn mình tôi

Nhi đàm: vãng nhật mẫu thường viết  Nhi bảo: Xưa mẹ hay nói

Cha lưỡng thành duyên vi tuyệt luân!   Hai đứa nên đôi đẹp tuyệt trần

Chữ Hán : TMCS

坐在酒炉邉此夜

首杯为我儿亲斟

往时提起同羞愧

共饮咱们愁满心

我讲母亲已过世

家中惟有我单身

儿谈往日母常曰

咱俩成缘为绝伦 

Pháp: Nguyễn Chân

À côté de l’alambic à cette soirée

Nhi m’a versé de l’alcool fraichement distillé

Remémorons aux jours passés,  nous sentant un peu honteux

Nous nous attendrissons et buvons ensemble

 

..Je lui raconte que ma mère a décédé

Moi. je reste à la maison solitairement

Nhi dit ”Auparavant Maman souvent se plaisantait

Nous nous formeront un couple bien assorti”

Nga: Nguyễn Chân

У перегонного аппарата в эту ночь

Она  наливает мне первый дистиллат

Намоминаем л прошлом и смущимся

С душевной болей мы вместе выпьём

 

77.Я ей расдазал, что мать моя умерла

У нас отстался один только я

Она ответила : Раньше она часто говорила

“Оба мы составимся очень прекрасную пару”

Pháp: Trịnh Phúc Nguyên

Cette soirée,assis auprès de l’alambic,

Nhi me versa la première prise d’alcool,

Confus,nous nous rappelions les jours d’antan,

Nos coeurs attendris,nous en sirotions ensemble.

Je lui racontai:”Ma mère est décédée,

Je reste l’unique de toute ma famille…”

“Autrefois,dit Nhi,souvent,Maman répétait:

Vous deux,vous faites un couple bien assorti!”

Pháp: Phan Hoàng Mạnh

Assis ensemble à côté du fourneau d’alcool dans cette

                                                                         nuit-là,

Nhi me verserait l’alcool de la première cru.

On se remémorerait le passé dans la confusion, 

Et avec amertume, nous deux boirions ensemble 

                                                    dans un même verre.

Je lui raconterais:” Ma mère est décédée.

De toute la famille, il ne reste plus que moi seul…”

Nhi remarquerait:”Ce temps-là, on parlait souvent

Que nous deux formerons un couple bien assorti…”

 

 

TMCS : THƯ GIÃN. LAN MAN về “TÌNH ĐẸP _ THƠ HAY “.

Chúng ta mấy ai chẳng từng mê mệt, say sưa trước những áng văn thơ vào hàng tuỵệt tác với những đoạn, những câu tả tình, tả cảnh vô giá   mà bao thế hệ người Việt cảm phục, nâng niu gìn giữ như trong Kiều, Chinh Phụ ngâm, … và cả trong kho tàng ca dao quý báu của văn học dân gian nước nhà…Đến nửa đầu thế kỉ 20, ở VN bỗng xuất hiện một thi nhân  viết về một thôn xóm nhỏ,  bình dị như trăm ngàn thôn xóm  khác của vùng đồng bằng Bắc bộ , mà đẹp đến ngỡ ngàng bằng những câu lục bát thoạt tiên cứ  tưởng là đơn sơ, hoá ra đã trau chuốt đến độ cực kì tinh xảo, mới đọc thầm bằng mắt mà đã thấy lung linh, du dương như khi vừa thưởng thức một bức danh hoạ trăm hồng ngàn tía vừa chìm vào giai điệu trầm bổng với sáu thanh kì diệu trong tiếng Việt của một   khúc nhạc theo cung điệu sáu tám mê li tuyệt đỉnh: 

Thôn Vân có biếc, có hồng 

Hồng trong nắng sớm, biếc trong vườn chiều. 

Đê cao có đất thả diều 

Trời cao lắm lắm có nhiều chim bay. 

Quả lành nặng trĩu từng cây 

Sen đầy ao cá, cá đầy ao sen. 

Hiu hiu gió quạt, trăng đèn 

Với dăm trẻ nhỏ thả thuyền ta chơi. 

Ăn gỏi cá, đánh cờ người 

Thần tiên riêng một góc trời thôn Vân

(Trích Anh về quê cũ của Nguyễn Bính)

Đấy quả là một bức tranh “sơn thuỷ hữu Tình” đẹp tuyệt vời được vẽ bằng hơn hai chục chữ cái a,b,c theo thể loại lục bát dân gian.  Đúng là một bức tranh vừa có  “Thần” vừa giàu “Tình”, rất xứng đáng được đánh giá là “Thần tình  Thi – Hoạ – Nhạc phẩm ” ba trong một, một gồm ba ! Chẳng cần có trình độ thẩm mỹ cao siêu, ai ai cũng cảm nhận rõ mồn một nét đẹp thuần Việt ở nơi được coi là cái nôi của nền văn minh sông Hồng, có nền văn hoá lúa nước rạng rỡ mấy ngàn năm lịch sử…

Giang sơn gấm vóc của nước Việt ta đâu chỉ nức danh thiên hạ nhờ những kì công của Tạo hoá như Vịnh Hạ long…mà còn nhờ vô số những xóm làng thân yêu như thôn Vân, mà bài thơ trên của NB là một bức chân dung chân thực vừa bình dị vừa thần kì, hoàn hảo !

TMCS thường tự hỏi: tại sao trước cùng một cảnh ngộ, một tình huống, một phong cảnh, một cảm xúc… lại có những nhà thơ  diễn đạt Tài và Tình vượt trội lên, hơn hẳn bao nhiêu người khác thế nhỉ ? Gọi là tuyệt kĩ , lời vàng ý ngọc… nhưng soi vào từng câu, từng chữ thì quá thân thuộc, toàn những từ ngữ đơn giản quá chừng mà sao họ sắp xếp thế nào mà rung động lòng người, xao động tâm hồn đến thế ! Câu thơ của họ viết chưa cần ngâm nga thành tiếng, cứ đảo mắt xem qua đã thấy ngọt lịm tựa như nhìn thấy quả mơ, quả mận lả ứa nước miếng, tuy đầu lưõi mình chưa hề tiếp xúc với trái cây hàm chứa vị chua còn ở đâu đó,  khá xa kia vậy !

Gặp những trường hợp quý hiếm này, ta hầu như cạn hết từ ngữ để ngợi khen mà chỉ còn biết bình rằng : Quả là vừa Tài vừa Tình, cũng là rất Thần, rất Tình…Cái Tình quá Đẹp làm cho Thơ cũng Đẹp như Tình vậy !

TMCS đã bao lần trăn trở, cuối cùng đành quay về luận cứ kinh điển : Văn thị nhân dã ( văn là người vậy !) – Thơ cũng tức là Người ! Những nhà thơ có tâm hồn Đẹp thì mới viết được những câu thơ Đẹp… Trong mấy câu trên ta thấy thôn Vân quá đẹp, ấy cũng chỉ vì cái Tình của tác giả với thôn Vân quá Đẹp !Muốn có được cái tình Đẹp đến như vậy , NB phải có một tâm hồn Đẹp tương xứng với mức Đẹp của Tình yêu thôn Vân … ! 

Và nhân đây , TMCS cũng xin mạnh dạn nêu một khía cạnh của cái Hay trong thơ :

Phải chăng một bài thơ được coi là Hay hoặc Không cũng còn tuỳ cảm nhận của người đọc. Chỉ những ai đồng cảm với tác giả mới thấy bài thơ HAY, những người cảm thụ theo hướng khác sẽ chẳng thấy chỗ HAY mà ngược lại còn cho là nhàm chán ! Thường thì những bài Thơ phù hợp với cảm nhận chung của công chúng thơ sẽ được CÔNG nhận là thơ Hay và được lưu truyền qua nhiều thế hệ…

Ở trình độ còn “lỗ mỗ”, chưa dám hạ một KL võ đoán, nhưng về cảm tính, TMCS  đã thấy: Thơ HAY chẳng những  phải có Lời thơ, Tứ thơ đẹp mà trước tiên phải có TÌNH ĐẸP, nhiều khi yếu tố  này q/đ tất cả.

Thí dụ: bài thơ Ông Đồ của Vũ Đình Liên, hình ảnh và con người Đẹp, câu kết cũng quá Đẹp – tạo ra Tình trong thơ rất ĐẸP, đã làm cho bài thơ trở nên Hay đến bất tử :

Những người muôn năm cũ 

Hồn ở đâu bây giờ !

Xin nêu một thí dụ cụ thể nữa – TMCS xin phép quý vị đánh bạo  võ đoán nhận định qua một thí dụ về một trường hợp rất, rất độc đáo- : có những bài trong đó lời thơ còn sơ sài, mộc mạc, vốn dĩ chỉ  là một bản sơ thảo, một bức “tốc” hoạ, thậm chí cá biệt có câu chữ còn chưa thực hoàn hảo, ấy thế mà nhờ Tình trong thơ Đẹp  khiến cho cả bài  vẫn đương nhiên lung linh Đẹp như một tuyệt tác đã hoàn chỉnh…Người đọc dễ dàng cho qua chỗ còn sơ xuất trong bài thơ để tiếp nhận cái ĐẸP bao trùm tất cả ! 

Có thể ai đó đọc đến đây sẽ tủm tỉm cười: – Ôi! TMCS, người lại muốn lập dị đưa ra ý kiến khác đời chăng? – Xin quý vị hãy bình tĩnh đọc tiếp đến cuối bài đặng thấy rõ tất cả…

 TMCS lại xin cố ý lạc đề lan man chút xíu trước khi đi vào trường hợp hi hữu đã dự kiến sẵn : 

Nhiều năm về trước, bước sang nửa sau của thế ki 20, một hôm TMCS ngắm bức ảnh chụp Ông đồ của Trần Văn Lưu, bức tranh vẽ Ông đồ của Bùi Xuân Phái  trong một số báo Xuân…rồi lẩm nhẩm ngâm bài : Mỗi năm hoa đào nở… (của VĐLiên ) chợt nảy hứng dịch bài này sang chữ Hán, lúc ấy thi hứng cuồn cuộn dâng lên, bèn lấy bút lông, mực Tàu chép ra giấy Xuyến chỉ ( còn gọi là  giấy Tuyên- loại giấy này quý lắm,  có lịch sử trên ngàn rưởi  năm) đem đến ông chú vốn là bạn học bảy năm Trường Bưởi với nhà thơ Vũ Đình Liên, để “vòi”  ông dẫn đến tư gia nhà thơ VĐL trao tận tay tác giả bài dịch chữ Hán . Hôm ấy, cụ Liên chỉ cho hai chú cháu xem bức ảnh lồng kính  cụ chụp chung với nhiếp ảnh gia Trần Văn Lưu, hoạ sĩ Bùi Xuân Phái – ba vị này đều chung một dòng cảm hứng về ÔNG ĐỒ: người thì chụp ảnh, người thì vẽ, người lại làm thơ cùng xoay quanh chủ đề Ông đồ  ! Cụ VĐL đọc xong bản dịch của TMCS, bảo thích những  câu dịch Lá vàng rơi trên giấy, Ngoài trời mưa bụi bay , và Bao nhiêu người thuê viết, Tấm tắc ngợi khen tài…Mấy hôm sau cụ nhờ ông chú chuyển cho TMCS bài thất ngôn bát cú để cám ơn trong đó có hai câu :

“Mang mang châm vũ” lời thơ đẹp

“Khẩu dị ngôn đồng” ý tứ sâu.

Ở cái tuổi “tam thập nhi lập” được cha chú, lại là một nhà thơ lớn cỡ VĐL khen thì còn gì sướng bằng. TMCS  vì hay có việc liên quan, nên được biết VĐL không chỉ nổi tiếng với người VN mà cả với các sứ quán  sử dụng tiếng Pháp nhờ bài Ông đồ được dịch sang thơ Pháp lưu truyền khá rộng rãi thời kì đó,  Mấy đời  ĐSứ và tuỳ viên sứ quán Pháp ở Vn đều biết đùa VĐ Liên là Bô-đờ- Liên* vì cánh cụ Tôn Thất Tùng , Nguyễn Tuân …trong các buổi SQ Pháp tiếp xúc riêng với trí thức , văn nghệ sĩ thời đó đã giới thiệu với đoàn  NGiao Pháp: VĐL là “Le fervent de Beaudelaire” gọi chệch là Bô-đờ-Liên ! TMCS chỉ nhờ “bẻm mép” văn nói  song ngữ nên kì nào cũng thường được “vời” đến làm tình nguyện viên tiếp tân trong các cuộc giao lưu văn hoá ( Thời đó tuyệt đối ko có thù lao “bồi dưỡng”, phong bì, phong bao  gì cả).

(*Charles Baudelaire (1821-1867) là nhà thơ lớn của văn học Pháp thế kỷ XIX thuộc trường phái tượng trưng chủ nghĩa. Ông sinh tại Paris, mồ côi cha lúc 6 tuổi, mẹ tái giá và đã gửi ông vào một ký túc xá. Ông theo gia đình sang Ấn Độ vào năm 1841, sau đó trở về Paris, sống cuộc đời kham khổ, thiếu thốn và bắt đầu sáng tác. Ông tham gia cuộc cách mạng tháng 2-1848 một thời gian ngắn. Thi sĩ đã gặp vài kiều nữ như Jeanne Duval, Marie Daubrun, Apollonie Sabatier, và chính những người phụ nữ đẹp này đã đem nhiều cảm xúc, cuồng nhiệt và thi hứng cho những dòng thơ chập chờn mộng ảo của ông. Năm 1867 ông bị bệnh ốm nặng, qua đời sau một thời gian bị bại liệt tàn phế. Thi phẩm Les fleurs du mal (Hoa khổ đau, 1857) là một thi phẩm nổi tiếng của ông).

 

Cả ba vị gồm nhiếp ảnh gia, hoạ sĩ và nhà thơ đều giống nhau ở tâm hồn rất Đẹp nên mới có được những tác phẩm Đẹp đến vậy !

Xin kính mời quý vị xem bức ảnh treo ở nhà cụ VĐL năm TMCS đến tặng cụ bản dịch chữ Hán bài thơ Ông Đồ  mà báo chí sau này đã giới thiệu bức ảnh đó do con trai cụ VĐL cung cấp:

Con trai danh hoa Bui Xuan Phai cong bo anh quy ve Vu Dinh Lien ben 'ong do gia' - Anh 3

Từ trái qua: Nhiếp ảnh gia Trần Văn Lưu – Vũ Đình Liên – Bùi Xuân Phái. Ảnh tư liệu gia đình họa sĩ Bùi Thanh Phương.

Bây giờ xin mời quý vị coi cái thí dụ mà TMCS muốn thuật hầu quý vị :

Tuần này, TMCS xin giới thiệu hầu quý vị một nét đẹp về thi nhân Vũ Đình Liên qua  bài thơ “Người đàn bà điên ở ga Lưu xá” để chứng minh rằng:

TÌNH ĐẸP trong Thơ mới là yếu tố hàng đầu khiến một bài thơ trở nên HAY , mặc dù lời thơ đơn sơ như lời kể chuyện, tứ thơ không có gì đặc sắc lắm. Thậm chí theo TMCS, cá biệt có câu chữ còn chưa “ổn” , thế mà toàn bài vẫn cứ Hay và có thể là Rât Hay !!!

… … Số là năm ấy cụ Liên đi du Xuân bằng tàu hoả lên Thái Nguyên, cụ mang theo bánh chưng và mứt tết. Trên tàu cụ thấy một bà điên dáng vẻ  xinh đẹp, ăn mặc rất tiều tuỵ, hôi hám- ai hình như cũng muốn tránh xa… Đến ga Lưu xá, cụ Liên lấy bánh chưng và mứt sen ra  làm quà Tết trao cho bà điên rồi tranh thủ hí hoáy  viết một bài thơ, sau đó cũng chẳng  mấy để ý sửa sang hoàn chỉnh. … Nhà thơ và bà điên chia tay nhau , không ai ngỏ một lời hẹn hò tái ngộ với ai…Khoảng mươi năm sau, VĐL gặp lại bà điên ấy vẫn ở ga Lưu xá, nhưng lần này bà ta đã đỡ tiều tuỵ, tỉnh táo  hơn và hình như đã lờ mờ nhớ ra chút gì đó và biết “ dăm câu ba điều” trước lúc chào từ biệt VĐL …

Khoảng mười lăm  năm sau tính từ cuộc gặp lần đầu, một hôm có một thiếu phụ xinh đẹp, ăn mặc lich sự gõ cửa tìm gặp VĐL tại nhà riêng ở HN , đó là bà điên năm nào ở ga Lưu Xá  nay đã hoàn toàn bình phục…

Người ngoài cuộc khó mà mường tượng được niềm vui tột độ của họ : Bà điên năm xưa mừng mừng tủi tủi gặp được người coi như ân nhân đã quan tâm đến thân phận rồ dại của mình. Cụ Liên  thì rào rạt niềm vui trong trái tim đầy lòng nhân ái trước  một phận hồng nhan đã thoát khỏi những năm tháng khốn khổ, tưởng chừng bênh tật đã huỷ hoại tan nát một ĐỜI HOA !

Vũ Đình Liên đã viết về người thiếu phụ trong cuộc tái ngộ đó:

      Thịt da trầm tỏa hương bay

 Như hồi đôi tám thơ ngây má hồng. 

Đọc được hai câu này, TMCS vô cùng cảm động mà rằng :

       Người điên trở lại Nàng Tiên,

TÌNH trang thơ Vũ Đình Liên sáng ngời !

       Xét cho cùng ở trên đời,

Có chi sánh kịp Tình Người nặng sâu.

       Muôn sau sông núi dài lâu

Vang lời thơ Đẹp, thắm câu Nghĩa Tình…

Cũng để bớt gánh nặng cho các cháu  sinh viên VN hải ngoại, tinh nguyện viên thân thiết của TTTB@, TMCS xin tạm dịch ra Ăng-lê luôn bài thơ dưới đây và có đôi lời giới thiệu tóm tắt về bánh chưng để bạn đọc nước ngoài chưa đến VN biết được sơ sơ thế nào là bánh chưng.

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐIÊN GA LƯU XÁ 

 

Thơ Vũ Đình Liên

Người đàn bà điên ga Lưu Xá

 Ngồi ngay trước mặt dưới chân tôi

 Ai vẽ được thiên tài hội họa

 Chân dung kia kinh tởm tuyệt vời

 Công chúa điên rồ và rách rưới

 Hình ảnh lạ lùng chửa có hai

 Cả tưởng tượng Đông Tây cộng lại

 Khôn dựng nên dù một phần mười

Bao tải xơ ni lông nát vụn

 Sợi dây thừng buộc mũ rách bông

… Tôi ngồi ngắm mắt không hề mỏi

 Đống rác kia xưa đã là hoa…

 Ai run rủi và ai sắp đặt

Một nhà thơ với một người điên

 Tôi bắt gặp ba lần cặp mắt

 Nhẹ căm thù như muốn làm duyên

 

Nhà thơ Vũ Đình Liên kể tiếp chuyện gặp người đàn bà điên ở ga Lưu Xá cho mọi người nghe, ông viết : khi trong toa xe mọi người đã xuống hết, không còn ai nữa. Ông lấy trong túi xách ra một gói bánh chưng và mứt  sen,  hai tay nâng gói quà Tết trao cho người đàn bà điên:

 

Người nhận quà đưa tay đón tay

 Chẳng rằng chẳng nói mặt như ngây

 Chia tay không một lời hò hẹn

 Hai mặt ảnh hình bốn mắt ghi…

 Tôi đi tìm đến những người thân

 Bè bạn cháu con xa với gần

 Ngày Tết cổ truyền vui thiếu đủ

 Nhìn mặt người như ngắm hoa xuân

 Còn tôi biết cuộc đời đã trút

Lên hoa kia sương tuyết nặng dày

 Đời độc ác lòng người bội bạc

 Làm hoa kia thành đống rác này

 Đời sẽ đổi lòng người sẽ đổi

Sẽ trở về tình xót nghĩa thương

 Hãy trút hết áo quần hôi thối

 Cho thịt da lại toả hương thơm

 Người em Lưu Xá ở đâu đây

Có thấy ấm lòng xuân nắng hây

Một đóa hoa tàn nay nở lại

 Thắm hồng trong buổi mới xuân nay”.

THE MAD WOMAN AT LƯU XÁ RAILWAY STATION

(Poem by Vũ Đình Liên – Translation by TMCS)

At Lưu Xá railway station,

That mad woman is sitting 

In front of me, near my legs. 

Only a  genius painter coming here

Can make a terrible and. wonderful portrait

Of  that mad and ragged princess.

This weird image is incomparable,

Even with the combine

Of the Eastern and Western imagination,

They cannot portray 

Even  a very small  part of that piece of life!

She is in a big ragged plastic bag

And an old cotton hat roped on her head. 

I untiringly contemplate her

That heap of garbage in the past was a flower !

By someone’s preparation or by the arrangement of fate,

So that  a mad woman can meet with a poet.

More than once, I see in these two eyes

The hatefulness is already lessening

And the discreet charms are revealing.

…. At Lưu Xá railway station, after  all passengers get off from the coach, Vũ Đình Liên  takes from his  bag  “bánh chưng”* and “mứt sen” (sugar preserved lotus seeds)  in a very friendly manner  gives it to   this mad lady as his gift of Lunar New Year day : 

The receiver extends her hands to the donor’s hands.

She doesn’t speak any  word,

The stupidity seems to appear on her face at the moment.

At their separation, not any appointment is given.

In the eyes of each of them is the figure of the other.

On the Lunar New Year Day,

When I visit my relatives  and my friends,

All of them are as brilliant as the spring flowers,

Despite being rich or poor men.

I know well that this woman

Was also like a flower

But upon which heavy mist and snow 

From this world fell down  !

This cruel world and people with unfaithful hearts

Have transformed this flower into a heap of garbage. 

This world and people must be changed

The pity will return to them in the end.

All fetid clothes of hers will be rejected one day

So that from her  the fragrance  will spread away.

Oh! dear Lady of Lưu Xá station

Do you feel the sunny spring in your mind?

A withered flower blooms again, It’s so nice,

And so pink in this dawn of spring and of life!

Note:

* Bánh chưng is a traditional Vietnamese rice cake which is made from glutinous rice, green bean, pork and other ingredients. Its origin is told by the legend of Lang Liêu, a prince of the  king of the Sixth Hùng Dynasty, who became the successor thanks to his creation of bánh chưng and bánh dầy, which symbolised, respectively, the Earth and the Sky. Considered an essential element of the family altar on the occasion of tết, the making and eating of bánh chưng during this time is a well-preserved tradition of Vietnamese people.

Bài thơ này rất ít người biết. TMCS đã đọc được ở nhà ông chú mình và ghi lại, còn tình tiết lai lịch bài thơ thì đã lãng đãng nhớ nhớ quên quên…,nay chủ yếu xin giới thiệu hầu  quý vị  nội dung bài thơ để thấy rằng tuy lời lẽ chưa kịp trau chuốt kĩ càng, câu ba về cấu trúc còn tối nghĩa (tuy rằng đọc lên ai cũng nhận ra tác giả nói gì) và mấy câu tiếp sau thậm chí còn hơi “ thô, vụng” nhưng tâm hồn Đẹp của nhà thơ tác giả Ông đồ vẫn làm cho bài   “Người đàn bà điên ở ga Lưu xá”  trở thành một tuyệt tác hiếm hoi, lấp lánh sáng đẹp  tựa như một viên ngọc quý chưa hề tốn nhiều công sức mài giũa ! Đó là một vẻ Đẹp tự nhiên, rất tinh khiết, gặp người đọc đa cảm và đồng cảm sẽ có khi sức lôi cuốn, cảm thụ vượt xa những bài dày công tỉa tót, trau chuốt mượt mà quá mức, nhiều khi gây cảm giác gượng gạo, có chút gì đó gọi “nôm na” là phóng đại, tô màu… bởi lẽ khi mài giũa quá tay, tác giả  đã vô tình “gọt” đi mất một phần tính chân thực để đổi lấy vẻ  ‘bóng lộn” cho bài thơ khi mới hình thành…

Rất có thể, trong số quý vị – ấy là TMCS đoán già đoán non  – đọc xong phần thơ trên sẽ tặc lưỡi : Chưa đến nỗi dở thôi, có gì “lấp lánh” như TMCS nhận xét đâu  ! Cho dẫu sự thể có như vậy, TMCS cũng chẳng thấy bất ngờ ! Sở dĩ vị nào có lỡ nhận xét như vậy, cũng là điều dễ hiểu : Quý vị chưa có dịp tiếp xúc trực tiếp với “Bô-đờ- Liên”. Chỉ qua việc chút ưu ái cho một người điên trên tàu đã là nét đẹp nhân văn đáng làm gương tốt vè tính nhân văn nhân ái rồi. Còn nếu ta biết được hàng ngày, những sự việc lặt vặt như “ bà con lối xóm” người nọ kể cho người kia, còn truyền khẩu mãi… thì càng dễ cảm nhận chất thơ VĐL.

Có hôm cụ Liên đi đâu về gần đến nhà , thấy một người đàn ông đang thượng cẳng tay, hạ  cẳng chân đánh đập túi bụi một cháu bé, cụ đã động lòng thương trẻ, dừng bước năn nỉ, can ngăn bằng được người cha đang cơn nóng giận…Tối đến, vào giờ cơm nước xong, người đàn ông nọ đã mang gói trà Ba đình sang tạ ơn cụ Liên và hứa từ nay sẽ không nóng nảy như vậy. Họ uống trà với nhau tối hôm đó và sau này trở thành thân thiết như chỗ a/e họ mạc, sớm lửa tối đèn có nhau… Còn cháu bé vì trốn học đi chơi bị trận đòn mê tơi kia lần nào gặp cụ Liên cũng khoanh tay “Chào ông ạ”! 

Lại có lần, trời vừa mưa xong đường còn lầy lội, cụ Liên gặp một  ông cụ đi qua gần nhà  chẳng may trượt chân ngã, lấm be bét cả. Cụ Liên chẳng những dừng lại đỡ cụ già dậy, mà còn dìu ra vòi nước máy công cộng, mở vòi nước  giúp  ông cụ rửa những chỗ lấm láp. Thấy  ông cụ  rét run  lấy bẩy, cụ Liên tặng luôn ông cụ  chiếc mũ be-rê đang đội trên đầu…

Những chuyện tưởng chừng “nhỏ như con thỏ” ( Ngôn ngữ đường phố trong cuốn sách của NXB Nhã Nam “Sát thủ đầu nung mủ” từng bị ăn đòn, ném đá tơi bời) thường xuyên xảy ra một cách tự nhiên đối với một cử nhân luật trước 1945, dạy Pháp văn ở hai trường ĐH ở thủ đô HN, từng kinh qua Trưởng khoa Pháp, hơn nữa lại là một thi nhân Tiền chiến  từng lọt vào “mắt xanh” của hai nhà bình Thơ nổi tiếng HT và HC, có hai bài bất hủ “ông Đồ” và “Lòng ta là những hàng thành quách cũ” được giới thiệu trong Thi nhân VN ngay sau Tản Đà và Thế Lữ, với  4000 bài nữa chưa công bố rộng rãi

TMCS : PHỤ TRƯƠNG TTTB@ No99

TRUYỆN DÍ DỎM

THE CONTAINER AND THE CONTENT

(Gleaned and narrated by TMCS)

One day, a journalist asked Sir Ajahn Brahm – a very famous eminent bonze being the Abbot of Bodhinyana in Western Australia- : 

“What would you do, if some one took a Buddhist Holy book and flushed it down your toilet ?”

Without hesitation, Sir Ajahn Brahm answered:

“Sir, if some one did so, the first thing I would do is to call a plumber”.

When the journalist finished laughing, Sir Ajahn Brahm  explained that someone may blow up many statues of the Buddha, burn down Buddhist temples or kill Buddhist monks and nuns, but I ‘ll never allow them to destroy Buddhism

We can print more books, build more temples an statues, and even train more monks and nuns, but when we loss our love and respect for others and ourselves and replace it with violence, then the whole religion has gone down toilet.

This is the difference between the container and the contents, then we ‘ll preserve the contents  even when the container is being destroyed. 

TMCS’s comment:

Everywhere in the world,

This true believer’s few words

Dispel all mists of ignorance. 

VỎ CHỨA VÀ NỘI DUNG

(TMCS lượm lặt và kể lại)

Một hôm, một phóng viên hỏi Ngài Ajahn Brahm- một vị cao tăng rất nổi tiếng, Viện trưởng Tu Viện Phật giáo Bodhinyana ở miền Tây Australia:

“Thưa Ngài, nếu ai đó cầm một cuốn kinh Phật liệng nó vào bồn cầu thì liệu Ngài sẽ làm gì?”.

Không chút do dự, Ngài Ajahn Brahm trả lời:

“Thưa Ngài, nếu có ai làm vậy thì việc đầu tiên tôi làm là gọi thợ đường ống bồn cầu”.

Khi người phóng viên cười xong, Ngài Ajahn Brahn giải thích rằng có thể có ai đó  đập phá các pho tượng Phật, thiêu cháy các chùa chiền, hoặc tàn sát các tăng  ni, nhưng tôi sẽ không bao giờ để cho họ huỷ diệt đạo Phật.

Chúng ta có thể in thêm nhiều kinh , xây thêm nhiều chùa, tạc thêm nhiều tượng, đào tạo thêm nhiều tăng ni, nhưng một khi chúng ta để mất tình yêu, sự kính trọng người khác và lòng tự trọng mình thì bản thân toàn bộ tôn giáo của chúng ta sẽ tự đi xuống bồn cầu.

Đó là điều khác biệt giữa vỏ chứa và nội dung, chúng ta phải giữ lấy nội dung ngay cả trong khi vỏ chứa đang bị huỷ hoại.

TMCS bình:

Mấy lời của vị chân tu

Đã xua tan hết mây mù nhân gian.

ĐỐ VUI (TMCS)

Kì trước:

Qu’elle est le fruit préféré des militaires?

Rép.:  La grenade

Kì này:

On m’entend mais on ne me voit pas.

ẢNH  VÀ VÈ HOA SEN:  (TMCS)

VÈ HOA SEN (Lảy ca dao)

Trong bồn gì đẹp bằng sen

Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng

Sen ơi! sen đẹp ngỡ ngàng,                           

Sen yêu đời lắm , đời càng yêu sen!

                                                    TMCS

ẢNH HOA SEN TRONG BỒN: TMCS chụp.

                                                  Inline image