Huy Cận : Các vị La Hán chùa Tây Phương ( khổ 11-22) – TMCS (dịch)

Thơ HUY CẬN
 
Dịch:
TMCS: Anh – Hán
Trịnh Phúc Nguyên :  Pháp
Phan Hoàng Mạnh  :  Pháp
Cha ông năm tháng đè lưng nặng 
Những bạn đương thời của Nguyễn Du 
Nung nấu tâm can vò võ trán 
Đau đời có cứu được đời đâu. 

Đứt ruột cha ông trong cái thuở 
Cuộc sống giậm chân hoài một chỗ 
Bao nhiêu hi vọng thúc bên sườn 
Héo tựa mầm non thiếu ánh dương. 
 
Anh: TMCS
 
Our ancestors – the contemporary friends of Nguyễn Du-
With the heavy burden of time on their backs,
Have whole-heartedly searched out the way
To rescue the mankind from sombre days.
Although their hearts have been always filled with pity,
But it is in vain till  nowadays! 

The hearts of our ancestors were broken that time
When in their life
There was not any change and  improvement.
Because all hopes closed to their life
Were as withered as the tender buds lacking of sunlight. 
 
Hán- Phiên âm- Dịch nghĩa : TMCS
 
Tuế nguyệt tổ tiên phụ bối thượng  Tổ tiên cõng năm tháng nặng trên lưng
Nguyễn Du chi hữu tự na thì        Là bạn Nguyễn Du từ thuở ấy
Tâm can hoả nhiệt, ngach đa trứu  Tâm can thiêu đốt, trán nhăn nheo.
Độ thế cứu nhân bất khả thi      Không  làm được việc cứu nhân độ thế.

Tiên tổ đoạn trường tự cổ đại        Tổ tiên đứt ruột từ đời xưa
Nhân sinh vĩnh viễn bất năng di   Cuộc sống con người mãi chẳng đổi thay được
Hảo đa tâm nguyện tằng hoài bão Từng hoài bão rất nhiều tâm nguyện,
Khô kiệt nộn nha bất cập thì          Như các mầm non khô héo , không gặp thời
 
Chữ Hán: TMCS
 
歲月祖先負背上
阮攸之友自那時 
心肝火熱額多皺 
渡世救人不可施
 
先祖斷腸自古代
人生永遠不能移
好多心願曾懷抱
枯竭嫩芽不及時
 
Pháp: Trịnh Phúc Nguyên
 
Nos ancêtres ont le dos chargé du poids des mois et des années,
Les amis contemporains de Nguyen Du,
Le coeur chauffé,le front froncé,
Compatissant à la vie humaine,pourtant ne pouvant la sauver

Nos ancêtres,les entrailles déchirées pendant la période
ou piétine la vie  en vain sur place,
Beaucoup d’espérances nées en leur coeur,
Sont pourtant flétries comme des jeunes germes
manquant de lumière solaire.
 
Pháp: Phan Hoàng Mạnh
 
Nos pères, qui avaient supporté le grand fardeau du 
                                                                          Temps,
Les amis contemporains de Nguyen Du, 
Avec du feu dans les entrailles et des lourds soucis sur
                                                                          le front,
Avaient tant souffert de la vie mais n’avaient pu
                                                         sauver le monde.

Nos ancêtres avaient eu les entrailles déchirées
Dans l’époque où la vie piétinait toujours sur place.
Tous les espoirs les poussaient sur les côtes.
Ils restaient desséchés comme des bourgeons 
                                                     manquant de soleil.
 
 
 
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s