HUY CẬN:CÁC VỊ LA HÁN CHÙA TÂY PHƯƠNG (phần cuối) – TMCS dịch

Dịch:
TMCS:  Anh  và Hán
Trịnh Phúc Nguyên : Pháp
Phan Hoàng Mạnh  : Pháp
Hoàng hôn thế kỷ phủ bao la 
Sờ soạng, cha ông tìm lối ra 
Có phải thế mà trên mặt tượng 
Nửa như khói ám, nửa sương tà. 

Các vị La Hán chùa Tây Phương! 
Hôm nay xã hội đã lên đường 
Tôi nhìn mặt tượng dường tươi lại 
Xua bóng hoàng hôn, tản khói sương.

Cha ông yêu mến thời xưa cũ
Trần trụi đau thương bỗng hoá gần! 
Những bước mất đi trong thớ gỗ 
Về đây, tươi vạn dặm đường xuân.
 
Anh: TMCS
 
The world was covered by the immense century sunset
Our ancestors have scrabbled for the outlet.
Therefore, half of the face of every statue was smoky
And the other half – foggy.

Oh! Arhats of the Tây Phương  Buddhist temple,
Today the mankind society takes the departure.
 I see the rejuvenation on each statue’s face
Without smoke and sunset shadow on their figure.

Our beloved ancestors 
Having experienced too much sufferings since ancient days
Become so close to us nowadays!
The steps lost in the wooden fibres return here
Make the long Spring Road radiant and clear.
 
Hán- phiên âm. dịch nghĩa: TMCS
 
Hoàng hôn trường mạn mãn thiên địa Hoàng hôn lê thê kín trời đất
Mạc sách tổ tiên  tầm xuất đồ           Tổ tiên quờ quạng tìm lối ra
Do thử tượng tiền, nhân khả kiến    Do đó đứng trước tượng ta thấy:
Dung nhan yên yểm, sương mô hồ.  Mặt tượng  :khói che, sương mơ hồ.

Tây phương tự lí chư La Hán    Các vi La Hán trong chùa Tây Phương !
Xã hôi kim thiên dĩ xuất hành     Xã hôi hôm nay dã khởi hành
Ngã kiến tượng dung như khởi sắc  Tôi thấy nét mặt tượng khởi sắc
Yên sương dĩ tản, thiên quang thanh Khói sương đã tan, trời trong sáng .

Kính ái tổ tiên tự quá khứ      Tổ tiên kính mến từ quá khứ
Bi thương xích xích hốt thâm tình   Trần trụi đau thương bỗng thân tình
Mộc trung cước bộ vị hành tẩu  Những bước chân trong gỗ chưa cất bước 
Hưng phấn xuân đồ vạn lí trình. Đi vạn dặm trên đường xuân hưng phấn.
 
Chữ Hán: TMCS
黃昏長慢滿天地
摸索祖先尋出途
由此像前人可見
容顏霜掩煙模糊
西方寺裡諸羅漢
社會今天已出行
我見像容如起色
煙霜已散天光青
敬愛祖先自過去
悲傷赤赤忽深情
木中腳步未行走
興奮春途萬里程
Pháp: Trịnh Phúc Nguyên
Le crépuscule séculaire couvre l’espace immense,
Nos ancêtres ont tâtonné pour chercher l’issue,
Est-il vrai que c’est pour cela que les visages des statues
sont à moitié noircis par la fumée,à moitié embrumés de l’ombre du soir,

Ô arhants de la pagode Tay phuong,
Aujourd’hui,la société est déjà au point de départ sur la piste,
Je contemple les visages des statues,
Il semble que vous vous raffraichissiez,
que vous avez chassé l’ombre crépusculaire
et dissipé la brume et la fumée.

Nos ancêtres d’antan respectés,bien-aimés,
Contorsionnés de douleurs,semblent nous approcher,
Les pas disparus des fibres du bois sculpté
retournent ici, tout rafraichis,
sur le chemin éternel du Printemps.
 
Pháp : Phan Hoàng Mạnh.
 
(Kèm  hai khổ kì trước, trong đó PHM có đính chính một chỗ do lỗi dánh máy)
Nos pères, qui avaient supporté le grand fardeau du 
                                                                          Temps,
Les amis contemporains de Nguyen Du, 
Avec du feu dans les entrailles et des lourds soucis sur
                                                                          le front,
Avaient tant souffert pour la vie mais n’avaient pu
                                                         sauver le monde.
 
Nos ancêtres avaient eu les entrailles déchirées
Dans l’époque où la vie piétinait toujours sur place.
Tous les espoirs les poussaient sur les côtes.
Ils restaient desséchés comme des bourgeons 
                                                     manquant de soleil.

Le crépuscule séculaire avait recouvert toute l’humanité.
Tout en tâtonnant, nos pères recherchaient la sortie.
Est-ce la raison que sur tous les visages des statues,
C’est blafard comme enveloppés de fumée ou de
                                                                           brume.

O Arhants de la Pagode Tay Phuong!
Aujourd’hui, toute la société est en route.
Il me semble que vos physionomies sont quelque peu
                                                                rafraichies,
L’ombre crépusculaire est refoulée et la brume s’est
                                                                      dissipée.

Nos ancêtres estimés des époques d’antan,
Qui avaient tant souffert, deviennent bien proches.
Les pas, qui se sont perdus dans les fibres du bois,
Parviennent maintenant tout frais sur mille lieues de
                                                                  Printemps.
 

 
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s