Archive | Tháng Sáu 2017

Đỗ Anh Thơ : Nhớ ai … hở thầy

 

Dưới lầu : tiếng máy … ê …a…

Tụng kinh gõ mõ . Phật bà …nằm nghe .

Trên lầu : Thầy cửi trần ra ,

Tìm Phây (*) tán gẫu , gật gà khen hay.

Con Cu rụt cổ gáy dài …

Chích chòe quen nịnh : “  Nhớ ai …hở thầy ?

Mở lồng …em gọi về ngay !”

 

Tại Bình Thanh – SG

26/6/2017

ĐAT

(*) : Facebook

Advertisements

Quang Dũng :ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY ( do TMCS…dịch)

  (Thơ Quang Dũng)
Dịch:
TMCS: Anh, Hán
Trịnh Phúc Nguyên: Pháp
Phan Hoàng Mạnh : Pháp
ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY
Tác giả: Quang Dũng

Em ở thành Sơn chạy giặc về, 
Tôi từ chinh chiến cũng ra đi 
Cách biệt bao lần quê Bất Bạt, 
Chiều xanh không thấy bónĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂYg Ba Vì 

Vừng trán em vương trời quê hương, 
Mắt em dìu dịu buồn Tây phương. 
Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm, 
Em có bao giờ em nhớ thương. 
 
Anh: TMCS
 
THE SƠN TÂY LADY’S  EYEYS
(Poem by Quang Dũng-Translation by TMCS)

You evacuate from Son Tây city
To take my part in the war, I also leave…
More than once, we’ve been far from Bất bạt, our homeland.
So many sunsets
We couldn’t see the Ba vì mountain’s silhouette !

Your forehead reminds me of our homeland sky 
Your eyes are saddened  with the Western ladies’ s sorrow.
For me, our West land’s clouds are always so white,
Of which do you think  at time ? 
 
Hán- phiên âm- dịch nghĩa: TMCS
 
SƠN TÂY NHÂN SONG NHÃN      ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY

(Quang Dũng thi-TMCS dịch)               (Thơ Quang Dũng-TMCS dịch)

Tiểu muội tự Sơn Tây* tị địch         Em gái chạy giặc từ Sơn Tây        
Ngã vi chinh chiến diệc đăng trình Tôi cũng lên đường vì chiến tranh.
Gia hương Bất bạt* kỉ li biệt            Đã mấy lần xa quê Bất Bạt”
 Thanh vãn Tản viên bất kiến hình  Chiều xanh không thấy hình bóng Ba vì

Tịch quán thiên không triền muội ngạch Bàu  trời quê hương vương vầng trán em
Nhãn tình sầu tứ tự Tây nương       Ý buồn đôi mắt giống thiếu nữ phương Tây
Thiên vân Tây xứ phi thường bạch Mây trời ở xứ Đoài vô cùng trắng
Vấn muội hà thì hoài cảm thương    Hỏi em lúc nào thấy nhớ thương
Chữ Hán:
 
山西人雙眼 
(光勇詩-相梅居士譯)
 
小妹自山西避敵
我為征戰亦登程
家鄉不坺幾離別
青晚傘圓不見形
 
籍貫天空纏妹額
眼睛愁思似西娘 
天雲西處非常白
問妹何時懷感傷 
Pháp: Trịnh Phúc Nguyên
 
LES YEUX DE LA SONTAIENNE
De SonTay,tu t’es  enfuie des ennemis,
Engagé pour la guerre,je suis aussi parti.
Ayant quitté BatBat natal bien de jours passés,
Je ne vois plus la silhouette de BaVi les soirs azurés.

Le ciel du sol natal se projette sur ton front,
Tes doux yeux regardent tristement vers l’Ouest,
Je vois affluer de là-bas des nuages très blancs,
Y as-tu jamais pensé,le coeur plein d’affection?
 
Pháp: Phan Hoàng Mạnh
 
  LES YEUX  DES GENS DE SƠN TÂY
(LES YEUX DE LA JEUNE FILLE DE SƠN TÂY)
                  Tôi không biết chọn đề nào là đúng ý tác giả (PHM)
    


Tu t’es enfuie de la cité Sơn devant les troupes ennemies,
Et moi, partant en guerre, suis aussi en route.
Tant de fois, on a quitté la terre natale de Bất Bạt,
Où dans le soir vert, on  n’a pu apercevoir le pic de Ba Vi.

Ton front est empêtré de quelque chose du ciel natal.
Tes yeux ont la douce mélancolie de la terre d’Ouest. (*)
Je constate que les nuages de l’ouest sont très blancs.
Et toi, quand donc te sens- tu serrée de nostalgie d’amour?
 

Đỗ Anh Thơ : Thơ chiết tự chữ Nhân, Hưu và Tiên                

 

Hỏi cây: sao đứng mãi đây ?

Không, không , tôi đợi một ngày lên tiên.

Than ôi ! Gỗ sắp thành Hiền

Người ngừời …nhân nghĩã , xỏ xiên …cứ bàn !!!

05/6/2017

Tại Bình Thạnh -SG                                                                   ĐAT

(*) 人 ( nhân = người) ﹐

仁 ( nhân nghĩa), 休 ( hưu ) 仙 ( tiên )﹐ 賢 ( hiền)

Đỗ Anh Thơ : Truyện cực ngắn : Chiếc đồng hồ chuông treo tường

Năm 1990 , Docago ky cóp tiền mua được một mảnh đất nhỏ rộng 80 m2 ở làng Yên Hòa, Cầu Giấy, Hà Nội . Lúc làm xong nhà, lão  được một người cháu mừng  một chiếc đồng hồ treo tường của Nhật , lão quý lắm , đem treo ở trên đầu bàn làm việc . Lão bỏ chuông, chỉ để nó tích tắc …tích tắc nhẹ nhàng gõ nhịp … như đếm ngược thời gian, như nhắc nhở cho lão biết quãng đời còn lại của  mình . Vì thế lão mới không ngơi nghỉ, trăn trở phản tư , thai nghén được khá nhiều truyện , hồi ký và sách biên khảo cổ văn của Tầu

Tới khi chuyển nhà vào trong nam , vợ lão mang nó theo nhưng  lão đã quên , không còn chú ý tới nó nữa … vì trên mọi công cụ nghe nhìn , chỗ nào cũng hiển thị cho lão biết về giờ giấc …như đèn báo con tàu  sắp đến ga cuối cùng .

Dòng thời gian cứ trôi đi như thế…cho đến tối hôm qua , mưa gió, sấm chớp đầu mùa gào thét …ầm ầm khiến gốc dừa, cây khế trước nhà lão,  run rẩy… rũ rười  đang chắp tay vái lạy trời đất …thì điện phụt tắt , trời tối om om … . Lúc này lão mới sực nhớ đến chiếc đồng hồ cũ. Lão lấy đèn phin soi lên nhìn, thì thấy nó đã ngừng chạy tự bao giờ. Lão tìm cục pin mới đem thay, nhưng kim phút của nó chỉ giật cục mấy cái rồi lại ngừng . Đến lúc này lão mới cảm thấy như mình đã có lỗi với người bạn già chung thủy , đã cùng vui buồn với lão suốt gần 30 năm trời .

Sáng ra lão vội mang sang cho ông thợ điện què chữa bệnh cho nó. Ông tập tễnh đi khắp góc nhà, tìm trong đống phụ tùng nát, được một cum IC chính hãng . Ông đem thay tim cho nó. Lão móc túi trả tiền ,liền bị ông thợ điện gạt phắt đi .

Đưa về nhà, vợ lão khen :

– Trông lại như đồng hồ mới vậy.

…Rồi bà dem nó treo gần cửa bếp và chép miệng :

-Treo ở đây , cho nó đánh chuông để biết giờ … gọi ông xuống ăn cơm cho tiện !

Lão sực nhớ ra đã có mấy lần , lão không còn nhớ mình đã ăn cơm rồi hay chưa  . Nay được đồng hồ gõ chuông gọi …cũng hay !!!

02/6/2017

Tại Bình Thạnh SG

ĐAT