Quang Dũng :ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY ( do TMCS…dịch)

  (Thơ Quang Dũng)
Dịch:
TMCS: Anh, Hán
Trịnh Phúc Nguyên: Pháp
Phan Hoàng Mạnh : Pháp
ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY
Tác giả: Quang Dũng

Em ở thành Sơn chạy giặc về, 
Tôi từ chinh chiến cũng ra đi 
Cách biệt bao lần quê Bất Bạt, 
Chiều xanh không thấy bónĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂYg Ba Vì 

Vừng trán em vương trời quê hương, 
Mắt em dìu dịu buồn Tây phương. 
Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm, 
Em có bao giờ em nhớ thương. 
 
Anh: TMCS
 
THE SƠN TÂY LADY’S  EYEYS
(Poem by Quang Dũng-Translation by TMCS)

You evacuate from Son Tây city
To take my part in the war, I also leave…
More than once, we’ve been far from Bất bạt, our homeland.
So many sunsets
We couldn’t see the Ba vì mountain’s silhouette !

Your forehead reminds me of our homeland sky 
Your eyes are saddened  with the Western ladies’ s sorrow.
For me, our West land’s clouds are always so white,
Of which do you think  at time ? 
 
Hán- phiên âm- dịch nghĩa: TMCS
 
SƠN TÂY NHÂN SONG NHÃN      ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY

(Quang Dũng thi-TMCS dịch)               (Thơ Quang Dũng-TMCS dịch)

Tiểu muội tự Sơn Tây* tị địch         Em gái chạy giặc từ Sơn Tây        
Ngã vi chinh chiến diệc đăng trình Tôi cũng lên đường vì chiến tranh.
Gia hương Bất bạt* kỉ li biệt            Đã mấy lần xa quê Bất Bạt”
 Thanh vãn Tản viên bất kiến hình  Chiều xanh không thấy hình bóng Ba vì

Tịch quán thiên không triền muội ngạch Bàu  trời quê hương vương vầng trán em
Nhãn tình sầu tứ tự Tây nương       Ý buồn đôi mắt giống thiếu nữ phương Tây
Thiên vân Tây xứ phi thường bạch Mây trời ở xứ Đoài vô cùng trắng
Vấn muội hà thì hoài cảm thương    Hỏi em lúc nào thấy nhớ thương
Chữ Hán:
 
山西人雙眼 
(光勇詩-相梅居士譯)
 
小妹自山西避敵
我為征戰亦登程
家鄉不坺幾離別
青晚傘圓不見形
 
籍貫天空纏妹額
眼睛愁思似西娘 
天雲西處非常白
問妹何時懷感傷 
Pháp: Trịnh Phúc Nguyên
 
LES YEUX DE LA SONTAIENNE
De SonTay,tu t’es  enfuie des ennemis,
Engagé pour la guerre,je suis aussi parti.
Ayant quitté BatBat natal bien de jours passés,
Je ne vois plus la silhouette de BaVi les soirs azurés.

Le ciel du sol natal se projette sur ton front,
Tes doux yeux regardent tristement vers l’Ouest,
Je vois affluer de là-bas des nuages très blancs,
Y as-tu jamais pensé,le coeur plein d’affection?
 
Pháp: Phan Hoàng Mạnh
 
  LES YEUX  DES GENS DE SƠN TÂY
(LES YEUX DE LA JEUNE FILLE DE SƠN TÂY)
                  Tôi không biết chọn đề nào là đúng ý tác giả (PHM)
    


Tu t’es enfuie de la cité Sơn devant les troupes ennemies,
Et moi, partant en guerre, suis aussi en route.
Tant de fois, on a quitté la terre natale de Bất Bạt,
Où dans le soir vert, on  n’a pu apercevoir le pic de Ba Vi.

Ton front est empêtré de quelque chose du ciel natal.
Tes yeux ont la douce mélancolie de la terre d’Ouest. (*)
Je constate que les nuages de l’ouest sont très blancs.
Et toi, quand donc te sens- tu serrée de nostalgie d’amour?
 
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s