Archive | Tháng Tám 2017

Đỗ Anh Thơ : Thương nhớ mãi chú có Capi ( kỳ 3)

Một thời gian sau, đứa con gái Docago đi lao động ở Đức, chắt bóp gửi về cho lão hai chiếc xe Honda . Lão bán đi , mua đất xây nhà bên bờ sông Tô Lịch rồi chuyển lên Hà Nội  . Con cả lão vào nam, bán nhà ở Nam Định . Do đó  Capi cũng được  về thủ đô . Trừ lão có hộ khẩu tập thể, còn cả nhà còn phải sống chui . Mấy tuần sau, Docago và đứa con út đi xe máy về đón Capi lên thủ đô . Ngày đưa chú đi cũng là ngày giao nhà . Hình như chú cũng quyến luyến căn nhà cũ,  Lúc r a xe, chú được bế lên , đặt vào dỏ trước tay lái. Chú buồn rười rưỡi, nằm im thin thít . Mắt chú  liếc nhìn căn nhà , rồi liếc trôm Docago nhiều lượt, hình như chú có ý nghi ngờ bị đem bán  . Tới khi thấy lão rồ máy, phóng xe ra khỏi nhà, thì chú mới yên tâm . Chú nằm trước dỏ xe , quay mặt nhìn lão. Cái đuôi chú ve vẩy, mắt bắt đầu ngơ ngác nhìn người và xe cộ trên đường .  Lần đầu tiên chú được  ngồi xe và đi xa . Chắc chắn chú suy nghĩ lung lắm. Nòi giống becgie  nhà chú chưa từng bị lên dao thớt, làm bạn với riềng mẻ nên trong đầu chú chưa hề có  thông tin này.

Chú nhởn nhơ vẫy đuôi hòai . Tới thị xã Phủ Lý , chú được xuống xe, đi vệ sinh. Xong lại ngoan ngoãn tới nằm dưới chân Docago . Vốn bản tính hay khoe khoang, Docago chỉ ăn có nửa tô phở, rồi cầm nửa còn lai, đứng dậy. Thấy sẵn có cái bát nhôm bẩn của nhà hàng, lão mượn và ra hiệu cho Capi .Lão thử diễn tro xiếc chó , giữa đông người như cụ Vitalis . Capi hiểu ý, đến ngoặm lấy mang bát đến dưới chân cho lão trút phở thừa vào . Đôi mắt Capi  hau háu , nằm chờ lệnh chủ . Chú chó lông xù nhà hàng, to gấp đôi Capi, định xông vào . Nhưng chú chỉ mới nhăn răng, gầm gừ, nó đã vội cong đuôi, biến mất . Ra tới gốc bàng trước quán, nó không quên ghếch cẳng đái, rồi lấy hai chân cào… rồi sủa vang như tuyên bố chủ quyền lãnh thổ của mình. Các thực khách nhìn trầm trồ và khen chú chó khôn  . Capi thưởng thức gần nửa tô phở đó. Có lẽ chú cảm thấy ngon nhất trên đời. Còn Docago thì tự hào về chó, xuýt nữa quên cả trả tiền. Cái mũi lão phập phồng, nở to , chỉ thiếu được bôi đỏ của thằng hề là lão có thể trở thành chủ gánh xiếc, kiếm ra tiền.

Ăn xong, con lão lái xe thay lão. Capi được ngồi vào lòng chủ , tiếp tục lên đưỡng .

( Còn nữa)                                                                       Tại Bình Thạnh SG

30/8/2017

ĐAT

 

Advertisements

Đỗ Anh Thơ : Tiếng ếch kêu ngoài tường rào nhà Docago ( tiếp theo)

Docago mê chích chòe lửa đó đến quên ăn, quên ngủ. Ngoài gốc sung ra, lào còn thường treo nó canh bờ rào sắt , gần với một chú cu gáy .

Ông già câu cá khuyên láo :

: Tui để ý thấy , đã có một hai thanh niên cầm sào , lảng vảng quanh nhà bác đó.

-Bác cứ yên tâm đi.  Tui đã có bầy béc giê rất thính tai, cảnh giới từ xa rồi . Gần thì có camera. Sợ gì !

Khác với chích chòe lủa hay làm dáng, cu gáy thì đạo mạo như một triết gia . Khi thấy mặt lão  lấy ngón tay ra hiệu , nó lại rụt cái cổ cườm rồi cố gắng rướn lên gù mấy tiếng như muốn đàm đạo với lão về thuyết này, thuyết nọ, như muốn chê bai chích chòe lửa , chỉ được cái đẹp mã , nhưng cái đầu thì rộng tuyếch. Lão ngồi trên ghế đá, ngắm những ông phỗng , rối thác lời chúng cật vấn nhau…  để vơi đi nỗi đau nhân tình …

             ‘ Ngài mặc chiếc quần ống chẽn đỏ
Vai khoắc áo đuôi tôm tuyền đen .
Xứng danh hiệp sĩ chích chòe lửa ,.
Kiếm đâu” không bênh vực khuyên hèn ?
Ta già , nằm yên là một lẽ
Ngài sao còn trẻ , sức thanh niên.
Hay cám trứng, lồng son, mãn nguyện
Chỉ hót huyên thiên để kiếm tiền
 ! “

( còn nữa)

22/8/2017

Tại Bình Thạnh- SG

ĐAT

Đỗ Anh Thơ : Truyện ngắn : Tiếng ếch kêu ngoài tường rào nhà Docago

Một hôm, ngồi chơi xem ông Ba câu cá ngoài sông Rạch Chiếc, Docago thấy ông vừa móc  trùn vào lưỡi câu , vừa nhìn lão chậm rãi nói :

– Phía tường ngòai gốc sung nhà bác có một con ếch to lắm!

– Sao bác biết ?

–  Nhiều hôm động trời, tui nghe nó kêu. Chiều nay hết mồi , ra đó đào trùn, tui đã phát hiện ra hang của nó, nhưng tui sợ…gặp rắn. Tui thấy không xa đó , dưới đống đá bác bỏ lại, còn có một cái hang nữa . Có lẽ là hang rắn, vì có lần tui đã thấy dưới ánh trăng hình như có một con hổ mun bơi từ dưới sông lên , trườn vào đó thì phải. Bác phải bảo các cháu cẩn thận , đừng chơi gần .

Docago nghe, biết thế, nhưng rồi không để ý đến lời ông bạn già dặn .

Mấy tuần sau, lão mua được một con chích choè lửa . Nó vừa đoạt giải trong một cuộc thi, nên giá lên tới 4 triệu, kể cả cái lồng Huế gác bếp lâu năm. Lão hý hửng treo dưới gốc sung, rồi lên phòng nằm nghe nó hót líu lo . Về sau, cứ vài hôm một lần, lão lại đặt nước, áp cáí lồng sắt cho nó tắm. Tắm xong, nó đứng trau chuốt, rỉa bộ lông đỏ, đen, trắng và cái đuôi kiêu sa … mà dân sành chim cứ ước lượng chiều dài để trả giá.  Khi nó dưới nước, đang ướt nhảy lên cầu, nhìn nó gầy nhom, như một cô gái nhịn ăn, để chờ đi thi hoa hậu vậy.

Lão lại thương hại , mở hộp sâu tươi cho đầy một coóng .

Còn nữa

( ĐAT)

21/8/2017

( tại Bình Thạnh SG)

_

Nguyễn Xuân Thiệu : Những bến phà để thương để nhớ của lũ Dê già

Nguyễn Xuân Thiệu : Những bến phà để thương để nhơ của lũ Dê già

Đỗ Anh Thơ : 

   Qua bến phà Rạch Miễu 

Để em đau khổ một mình

Rồi anh lại chở mối tình sang sông

Thuyền anh qua bến mênh mông

Gặp bao khuôn mặt mà không gặp lòng :

Một trời mấy chốn nhớ mong,

Một đời gặp mấy tấm lòng hở em ?

……………………..

Trần Văn Kinh

Chuyến phà Bãi Cháy

Đã lâu rồi anh không về Bãi Cháy

Còn nhớ chăng chuyến phà mộng năm xưa

Cầu cao đã nối đôi bờ

Mênh mang sóng nước,thấy đâu con phà

Một thời trai trẻ đi qua

Bây giờ về già,nhớ chuyến phà xưa .

Nguyễn Xuân Thiệu

Phà Tân Đệ

Sông Hồng mãi chảy xuôi giòng

Mùa này nước lớn mênh mông đôi bờ

Bến xưa tôi đứng ngẩn ngơ

Ngày tàn,nắng tắt,tôi chờ….chờ ai?

Trần Trọng Chiêm :

“Mối tình đầu” chẳng bến phà

Một đời nhung nhớ mặn mà yêu thương

Tóc xanh bạc trắng vấn vương

“Sten” còn đó vết thương chưa lành

TTCh

Chợ Chùa

Trở về giỗ mẹ vào mùa

Nhớ tương, bánh đúc chợ Chùa ấu thơ

Mẹ ơi con vẫn bơ vơ

Thánh hiền cha dạy bạc phơ mái đầu

Vẫn thơ dại, vẫn dãi dầu

Bãi sông bên  nước một mầu hoang sơ

Bao giờ trở lại tuổi thơ

Cho con trả hết dại khờ tháng nắm.

TTCh

Attachments area

Đỗ Anh Thơ : Thương nhớ mãi chú chó Capi ( tiếp theo)

Trong đầu Docago có lúc thoáng hiện ra cụ già Vitalis  làm xiếc chó trong truyện “Không gia đình” của nhà văn Hertor Malot. Cảnh cụ thổi kèn , còn chú cho Capi thì ngoạm chiếc mũ, đi bằng hai chân sau, một vòng quanh đám đông để xin tiền. Bời vì cuộc sống của Docago lúc đó cũng nghèo khó, bấp bênh có khác gì Vitalis ?

Có hôm nhà có cậu em vợ lên chơi, cô con gái lão phải đổ mấy bò gạo mậu dịch đầy thóc, đang chờ đi xát lại, cố vét ra cho được một ít , nấu cơm để mời khách.

Mấy tháng sau đó thì Docago cũng hết chế độ ưu tiên cơm không  bo bo, thưc ăn cũng chỉ là rau muống, như mọi thành viên trong nhà. Nhưng tội nghiệp nhất có lẽ là Capi. Chú đang độ lớn. Thế mà bát cơm chỉ rau muống già với vỏ khoai mà thôi. Chú xọc mõm vào bát hai lần là hết sạch, sau đó, nằm nhìn lão đang bưng bát cơm trên tay, với đôi mắt hau háu , thèm thuồng .

Nhưng rồi những ngày cơ cực nhất cũng phải qua đi . Trong lần đổi tiền thứ 2, vợ lão bán nốt hai con ngan đẻ , mấy chục mét vải, màn tuyn, chăn con công … được thưởng, rồi tiền vay mượn thêm, đưa cho lão mua  một cái tủ lạnh cũ điện 110 V của người hàng xóm đi thăm bà con trong nam vừa vượt qua được con mắt bọn quản lý thị trường, đưa ra . Lão phải mua một cái biến áp tự ngẫu để chạy tủ lạnh, lâý đá hàng ngày bán cho quán nước ngoài bến ô tô .

Vì thế, bữa cơm đã no hơn . Trên mâm thường ngày, lão thấy đã có thịt hoặc đầu cá thu nướng. Cậu con út đang học cấp 3 chuyên toán ở Hà Nội đã được tiếp tế tôm he kho ngọt, hàng tuần. Chú Capi thì béo ra trông thấy, bộ lông xám  mượt và thông minh lên nhanh chóng. Vợ lão chẻ củi ngoài đường, dạy cho chú tha vào bếp. Mỗi lần như vậy , chú lại được lão thưởng cho một cái kẹo Hải Châu , nên chú làm việc rất cần cù, không qua loa , bỏ củi lại dọc đường …

( còn tiếp)

Tại Bình Thạnh SG

9/8/2017

ĐAT

.

 Đỗ Anh Thơ :  Thương nhớ mãi chú chó Capi ( truyện ngắn nhiều kỳ )                  Kỳ I .-    Tuổi ấu thơ

 

Cuối những năm 80 , cái thời ăn bo bo đó , Docago tích góp mãi mới có được mấy chỉ vàng, lão liền mua vật liệu rồi thuê thợ , đổ mái bằng 6 m2 gian bếp , lên tầng hai nhà tập thể , trông như một cái chuồng cu , để chuẩn bị cưới vợ cho đứa con cả. Làm xong thì lão hết sạch tiền  nên cửa chính , cửa số phải che tạm bằng phên nứa . Ngay hôm sau, con  lão được bạn cho một con chó becgiê nòi Nga, vừa cai sữa mẹ. Chân sau của nó có hai cái huyền đề xoăn tít . Vạch miệng chó ra, lão thấy lưỡi nó có một đốm đen to. Lão biết chắc rằng nó sẽ là một con chó rất khôn . Lão đặt tên cho chú là Capi . Thường ngày, chú Capi nắm dưới gầm bàn làm việc của lão, liếm chân lão như để làm quen, âu yếm chủ. Thỉnh thoảng mới  nghe chú rên lên nho nhỏ, đòi lão đưa đi vệ sinh . Capi không dám đái bậy bao giờ.  Bởi vì, có một lần, một lần duy nhất , khi mới về nhà lão, chú đã tè ra nhà . Chú bị lão dúi mõm xuống bãi nước đái rồi đánh hai roi rất đau  .

Cầu thang lên lầu cu rất dốc, chú rướn chân leo, rồi dần dần quen, leo lên thoăn thoắt . Nhưng khi xuống thì nhiều lần ngã lăn quay lộn nhào tới mấy bậc. Những lần như thế, chú được lão bế lên , vuốt ve rồi thưởng cho một cái kẹo chanh. Chú  nhai ngon lành, nhìn lão như cảm ơn. Đến bữa ăn, cơm của chú được lão san từ bát cơm với thức ăn ưu tiên của mình , nghĩa là cơm có ít bo bo hơn, có vài ba con tép, tôm đồng rang mặn.  Chú lớn rất nhanh. Một tháng sau, chú đựơc vợ lão dạy vài hôm là biết ngoặm bát đến trước mặt lão để xin  cơm . Chú nằm dài, chân duỗi ra , cái bát tráng men nằm giữa hai chân trước,  mở đôi mắt tròn xoe nhìn lão, cái đuôi ve vẩy liên lục. Rồi lão tập cho chú trườn vài hôm là thành thạo. Chú vừa trườn vừa lấy lấy mõm đẩy chiếc bát đi theo …

 

( còn nữa )

Tại Bình Thạnh SG

9/8/2017

ĐAT