Archive | Tháng Hai 2018

Nguyễn đức Thanh (Đỗ Anh Thơ) : Ngã gãy cổ tay

lấy vần đầu thơ bà huyên Thanh Quan)

Bước hụt cầu thang gãy cổ tay

Cố đeo đai  biết hết bao ngày .

Lom khom đi đái ngày hai bân

Lác đác trong quần mấy giọt khai .

Nhớ bạn đau lòng con cún nhỏ

Thương em  mỏi miệng cái chim bay .

Dừng chân đứng lại chỗ trượt ấy

Một chút ghê ghê Đồ  có hay?

 

24/2/2018

ĐAT

 

                                                         ( tại SG)

Advertisements

Nguyễn Đức Thanh (Đỗ Anh Thơ) : Truyện cực ngắn : Hòa thượng Thích Thịt Chó hoc làm thơ Đường

Được ban là thầy Toan Kính khuyên : Sư muốn làm thơ Đường hay , phải tìm học cho thuộc những bài  khuôn vàng thước ngọc của bà huyên Thanh Quan .  Bởi vậy , mặc dầu đang hoa mắt đi không vững, sư vẫn ngồi lẩm nhẩm đọc :

Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà

Cỏ cây chen đá , lá chen hoa

Lom khom dưới núi tiều vài chú

Lác đác bên sông chợ mấy nhà .

Sư cẩn thân lấy bút đỏ ghi lại thành  công thức ;

T T B B T T B

T B B T T B B

B B T T B B T

T T B B T T B

Sau khi đã thuôc lòng , Sư hí hửng lẩm nhẩm trong bụng bài mới dich  Tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng của Lý Bach rồi chạy sang nhà thầy Toan Kính , ê a đọc ….  Bỗng mũi Sư ngửi thấy mùi măm tôm rựa mận dưới bếp bay lên thơm lừng .  Sư nuốt nước bọt . Thế là công thức bằng trắc lai bay đi đâu mất . Lại sai luật . Tuy nhiên Toan Kính vẫn cho Sư điểm 9 ¼  và hai người liền ngồi vào chiếu, vừa vỗ đùi vùa ngâm 2 bản dịch nói trên rồi ‘’ meo” ngay vào  SG cho Docago . Chưa  đầy mấy phút sau , hai bản dịch đó đã lang thang trên google cloud  cùng bản dịch cụ Ngô Tất Tố và Nguyễn Chân (*).

…Và như gặp thuốc tiên, thịt chó hay là thơ Đường , mà chứng chóng mặt của Sư mất hẳn. Sư lại đi bơi ./.

 

                              (*) . Độc giả có thể tìm bản dich đó đã đăng trên doanhtho.blogspot.com ( ngày 21 /2/2018)                                 

Tại SG 23/2/2018

ĐAT

Đỗ Anh Thơ : Bàn về cái tai ( 耳)

  

Bài hôm trước ta nói về cái mắt. Mắt giúp người ta nhìn nhận sự vật xung quanh, truyền thong tin  cho bộ não xử lý. Người có trí tuệ , thông qua mắt nhìn, sách vở, trải nghiệm, phản tư …để tìm ra quy luật. Những cái đầu thiểu năng. bã đậu tuy có mắt nhìn , có óc  đó nhưng không bao giờ  xử lý được vì  đã lú lẫn từ lâu. Họ chỉ khư khư một mớ lý thuyết cũ rich , như rác thải trên sông,  trở thành vật cản.  Trong đời sống xã hội , không có lề phải lề trái. Thuận dong thì ít cản, ngược dòng thì nhiều cản. Trên dòng sông trí tuệ đang cuồn cuộn chảy không ngừng ấy của nhân loại, những vật cản đó trước sau rồi nó cũng bị cuốn phăng đi, bị muôn đời xỉ vả.

Vì vậy, bBài luyện nhớ hôm nay xin bàn về cái tai.

Tai dùng để ghi nhận âm thanh.

Chữ  耳  (er -> nhĩ -> tai) của Tầu rõ rang có hình tượng  cái vành tai .Tiếng Anh là  : ear , Pháp là Oreille.

Với chữ nhĩ , nó đã thành một bộ lớn, kết hợp với rất nhiều chữ  cho ta tới ba bốn chục từ khác nhau.

Sau đây là một vài kết hợp thường gặp

 

耶  ( ye) âm Hán Việt đọc là da là trợ từ nghĩa là vậy ru

耻, ( chi ) : sỉ, nhục

耿  (geng ). Cảnh như cảnh giới ( 耿 介 )

圣 ( sheng): thánh , thánh nhân

闻 ( wen) : Văn là nghe

联 (lian) : lien kết, nối liền

聪 (cong) : thông như thông minh

声 ( sheng) : Thanh. Âm thanh,  Tiếng

职 ( zhi)  : chức, chức tước….

Chuyện con mắt, cái tai…nói không bao giờ hết. Trong phạm vi một giờ nhàn đàm để làm chậm lão hóa cái tai, con  mắt,  cái đầu …nó cũng lien mien vô kể. Người ta ai cũng muốn có cái nhìn thuận mắt, nghe thuận tai, cho nên luôn luôn có nguy cơ trở thành kẻ ưa nịnh. Bọn nịnh hót xung quanh thừa dịp hoành hành. Docago cũng không là ngoại lệ. Tuy nhiên gặp  trường hợp nịnh quá lố  đã không thể   không thốt lên :

                        Nịnh hót xưa nay vốn thói đời

                        Nhưng ông ưa nịnh quá ông ơi.

                        Có kẻ ví ông ngang thần thánh,

                        Răng giả ông cười sút nữa rơi.

ĐAT

Ngày nay, đáng buồn hơn, nhiêu người có mắt nhưng như đã mù, có tai như đã điếc…Đi khắp nước này nước nọ ma cái đầu óc bã đậu vẫn không còn có thể nhận ra xu hướng của thời đại nữa.

Tai (耳)  họ đã mặc nhiên kết hợp với chữ quý (贵), phú quý để  trở thành hội ( 瞆  聩 ) tức là điếc﹐ mù  từ nhỏ mất rồi./.

TMCS :NHÀN ĐÀM : XIN CHỮ ÔNG ĐỒ TÂN THỜI.

 Đỗ Anh Thơ : Khai bút đầu xuân Mậu Tuất      

     Chó dữ xưa nay ai muốn nuôi ?

    Trông nhà- nịnh chủ. Hết !cong đuôi.

    Chi bằng làm bạn cùng cún nhỏ

    Sống, dắt đi chơi. Chết , chung đồi (*).

                                         ĐAT

                  1 Tết Mậu Tuất ( 16/2/2018) tại SG

 (*) Cạnh lăng nhà chí sĩ Phan Bội Châu ở Bến Ngự ( Huế) , có một ngôi “nghĩa cẩu”( mồ con chó trung thành) , chắc cụ đã đắp cho nó trong những ngày cuối đời đơn bạc của mình./. 

Đỗ Anh Thơ : Não nùng nhớ quê  ( Hai chín tết , nghe tiếng chim cu)

               Xưa nghe cu gáy gọi dồn

         Bốn ngày tàu chợ , núi non…vẫn về.

                Nay còn tiếng gọi đồng quê,

         Vắng cha , khuất mẹ : lấy nê …tuổi già

               Ôi!

                           … Tiếng chim

                                   …xát muối

                                              …Lòng ta !

                                           Sáng 29 tết Mậu Tuất

                                                     14/2/2018

                                                          ĐAT