Archive | Tháng Ba 2018

Đỗ Anh Thơ : Con chim chiền chiện gãy cánh (4)

Ông hoe Lý nhà cuối xóm vốn là một  nhạc sĩ chân đất , chuyên kéo đàn nhị. Ông rất mê giọng con chiền chiện cua Thinh. Ông bỏ ra mấy buổi trưa, vót nan làm cho lũ trẻ một cái lồng cực lớn . Đáy lồng rộng bằng một cái sàng gạo . Lồng cao hơn đỉnh đầu của cậu . Nó có ba cọc ,đóng ba miếng gỗ tròn rộng gần bằng miệng chén, cao thấp khác nhau. Lũ trẻ đem chim thả vào đó . Thinh bận học bài và chăm sóc cha ốm, nên cậu thường bảo Lộc và Vinh lấy đọt tre câu con cống dưới lỗ ngoài sân đất nện để cho chim ăn .Có khi  Lộc còn  tìm lỗ con cun cút quanh đường trước ngõ có rất nhiều. Tìm được lỗ rồi, cậu liền nằm xuống đừơng, thổi mạnh cho cát bay đi . Cun cun cút lộ ra, cậu liền bắt về bỏ lẫn với mối cánh . Nhưng hầu như chiền chiện chê mà bỏ lại. Trưa gió lào thổi mạnh, nóng như rang. Ông hoe Lý trải chiếu ngồi ngoài thềm, kéo đàn cho cha của Thinh nghe. Vốn là một danh y nổi tiếng , tính tình kiên nghị của xứ Trung kỳ, cụ Liên Xá đã từng không chịu đi khám bệnh cho quan huyện nhà khi chúng sai lính lệ đến gọi. Nay cụ đang ốm rất nặng, bụng đã trương rất to nhưng vẫn không một tiếng rên, vẫn đang tìm sách đọc , thay toa thuốc cho minh …Lúc này, chú chim gãy cánh đang vùi mình dưới cát, nghe tiếng đàn, bay  lên đậu trên cọc gỗ cao nhất và lại cất tiếng hót . Nó luyến đi luyến lại một điệu như đang dạy cho hai con, đậu ở hai cọc thấp …Chim con chỉ líu ríu trong hong, còn ông hoe Lý thì đã nhập tâm , phỏng theo làn điệu chim , sáng tác một bài ca mới . Cụ Liên Xá đựoc nghe tiếng nhac của bạn, được thằng con là Thinh một tay bóp chân , tay kia phe phẩy quat đã thiêm thiếp đi vào giấc ngủ giữa trưa hè .

Quyển sách thuốc bằng giấy gió, gáy bồi , với những trang chữ nho đầy dấu son ,đang theo gió quat lật từng trang . Thinh buồn ngủ ríu mắt , có lúc bỏ rơi cả quat. Cậu ta mơ tới những cánh diều, được phết bằng giấy bản với nhưa sắn thuyền ….

 

(còn nữa)

 

29/3/2018

 

Tại Bình Thạnh

 

 

 

Advertisements

Đỗ Anh Thơ : Con chiền chiện gãy cánh (3)

Hai ba tuần sau, một buổi chiều Thinh đang học bài thì nghe thấy một tiếng nổ to . Cậu chui vào gầm giường nấp và ngó nhìn ra: Một chiếc máy bay Nhật bốc lửa rồi rơi xuống Đồng Thoi , sau nhà cậu không xa. Cậu lao ra sân và thấy một đám lính Nhật kêu  ý ới chạy đến chiếc máy bay bị nạn . Quên cả sợ máy bay Mỹ, Thinh rủ thằng Lộc, thằng Vinh đi  xem.  Lính Nhật hô nhau dập tắt lửa và kéo ra một tên phi công đã cháy đen thui. Mùi thịt cháy khét lẹt. Chúng bỏ tên phi công xấu số lên cáng rồi khiêng về trang trại trong sân bạy. Thấy lũ trẻ chạy bám theo , chúng xì xồ quát , hăm dọa và xua đuổi. Thinh sợ xanh mắt , bèn kéo Lộc đi xem tổ chim chiền chiện mà cậu đã dấu ban.Nó chỉ cách đó mấy chục bước chân. Bụi cỏ đã bị sức nóng của lửa táp, héo rũ . Nhưng thật may , con chiền chiện gãy cánh vẫn đang ấp và hai chú chim non đã nở. Chim bố cánh chưa liền hẳn bị ba đứa trẻ vồ đươc. Chúng mang hai chú chim non,cái tổ và chim bố về nhà. Con chim mái không biết từ nãy đến giờ nấp ở đâu, bay lên trời kêu khóc, nỗi khổ mất chồng , mất con ….

Lũ trẻ lấy một cái đó rách thả chúng vào và không quên đổ cát xuống đáy đó cho chim bố nằm. Ba đứa phân công nhau , ngày ngày đi bắt cào cào, tìm mối cánh cho chim ăn . Chim non lớn lên nhanh trông thấy. Mấy tháng sau, Thinh có sáng kiến chắp thêm một cái đó nữa cho chúng bay nhaỷ. Con chim bố cánh đã liền , bay lên đỗ gần sát miệng đó và hót. Giọng nó thanh trong và đúng như tên chữ của nó là sơn ca, nó lánh lót, như tiếng suối ngàn, ngân vang, kiêu sa mà cao thượng , như khuyên ta đừng quen đánh giá ai đó từ vẻ ngoài, bằng bộ lông cái cánh.Mà thật vậy. Nhìn nó bé nhỏ , mốc xám, xấu xí , mà sao nó lại có cái giong hay đến vậy . Phải chăng nó là hiện thân cho cái bình dị , không phấn son  của những cô gái quê lam lũ nơi đồng cát đất nghèo ?

 

(còn nữa)

 

28/3/2018

 

Tại Bình Thạnh SG

ĐAT

 

 

Đỗ Anh Thơ : Con chim chiền chiện gãy cánh (2)

Chiền chiện trống đau đớn, sệ cái cánh gãy, lủi vào cỏ rậm. Ngày hôm sau nó thay chim mái ấp trứng để cho vợ đi tìm giun , con kiến càng…để ăn và nuôi chồng. Chim mái vốn bay không được cao nên chỉ quẩn quanh cạnh gò đất khiến cho thằng Thinh để ý. Bởi hôm đó cậu ta vừa được anh làm cho một cái sung cao su và đang đi tìm bắn giẽ giun . Thinh đã nhiều lần bắt gặp chiền chiên trống bên những mảnh đất  mới cày. Chiền chiện trống thương tìm giun cùng chim giẽ. Nhưng nhác thấy cậu từ xa, nó đã bay vút lên cao mà hót. Lần này, cậu gặp con mái . Nó chỉ bay đươc một quãng gần rồi sà xuống thửa ruộng bên cạnh . Bởi thế cậu mới phát hiện ra cái tổ và con chiền chiên trống đang ấp , ở dưới bụi cỏ um tùm đó. Con chim bị thương sợ hãi rời tổ lết đi  sang bui khác và giương đôi mắt tròn như van lơn cậu hãy tha cho con nó sắp chào đời. Thinh sờ vào mấy quả trứng nóng rồi nhẹ nhàng vuốt lai những cọng cỏ, rồi bỏ đi. Hình như cậu nhớ lại bài  thuộc lòng “Không nên phá tổ chim” trong sách quốc văn giáo khoa thư  mà cậu vừa mới học . Hay là cậu muốn chờ để bắt chim non ?.

(còn nữa)

25/3/2018

Tại Bình Thạnh

 

 

Đỗ Anh Thơ : Truyện ngắn : Con chim chiền chiện gãy cánh

Dưới một bụi cỏ rậm trên mô đất cạnh cánh Đồng Thoi khô cằn với mấy thưở ruộng đã gặt chỉ còn trơ gốc rạ lẫn với rau muối , có hai vợ chồng con chim chiền chiện . Con mái vừa đẻ xong hai quả trứng ,màu xanh lơ, lấm chấm nâu và đang ấp. Bụi cỏ rậm xanh tốt nhờ có  mấy bãi phân trâu , che nắng và gió lào  cho nó . Còn con trống thì đang tha hồ  vùi lông  trong cát ở bên canh .

\bỗng như một mũi tên, nó bay vút lên , tận trời cao rồi cất tiếng hót vang, ca ngợi bầu không xanh thẳm, mây trắng nhởn nhơ và cuộc sống tự do và chung thủy của hai vợ chồng chúng nó . Đang bay lượn, nó chợt thấy một đàn mối cánh bay lên. Nó vẫy cánh chao liêng, bắt ăn…No bụng rồi, nó ngậm vào mỏ một con mối thật to và đáp xuống đát . Nó có ngờ đâu, chiều qua lính Nhật đã di chuyển dây thép về phía đồng này cho máy bay bay vòng, hạ độ cao đáp xuống sân bay Yên Đại. Thế là nó vướng dây thép ,gãy cánh, rơi xuống ngay canh tổ .  Chim mái hoảng hốt rời ổ trứng  nhảy ra cạnh chồng, định gào lên kêu cấu, nhưng rồi nó im bặt khi nhìn thấy góc trời xa xa , trên rùng Bà Hớn một con diều hâu,đang dang cánh, ngó nghiêng nhìn đàn vịt thằng Thinh vừa thả    .

(còn nữa)

23/3/2018

Tại Bình Thạnh

Phan Khuyên: Thơ tặng cậu Thanh và Tự vịnh(*)

(*) Ông Phan Khuyên – Nguyên chánh văn phòng UBND tỉnh Nghệ An, anh rể Docago, vừa từ trần 10h sáng nay 13?3?2018 tại Vinh – Nghệ An hưởng thọ 90 tuổi . Để tưởng nhớ , và chia buồn với các cháu,   Docago xin đăng lại 2 bài thơ của anh mình 

Phan Khuyên: Thơ tặng cậu Thanh và Tự vịnh(*)

1.-Tặng cậu Thanh,

Tuổi tám mươi

     Thức giả, thuyền neo bến đậu

xa quê

   đau đáu thế nhân.

     Một thời gạn đục khơi trong

             Vẫn chưa tĩnh lặng thong dong

                     Nỗi niềm,

   tâm sự

                                             tơ lòng đêm đông!

Xuân Nhâm Thìn – 2012

——-

2.-Tự vịnh tuổi Thìn (của tôi)

Cha mẹ cho ta được tuổi rồng

Tám lăm năm ấy có thong dong?

Tiền dư trong túi không cần đếm

Việc thiện ngoài đời có góp công

Bầu bạn, vợ con luôn nhắc nhở

Anh em, cháu chắt mãi chờ mong

Như rồng, còn sức còn bay lượn

Tiếp đất, nằm dài việc mới xong.

Xuân Nhâm Thìn, 2012.

Đỗ Anh Thơ : Truyện cực ngắn : Thày Đồ đeo đai (4)

 

Thày Đồ giải nghĩa câu nói của Khổng Tử xong, liền mở tủ lanh mini Elextrolux sản xuất tại Tầu mà thày mới mua, lấy ra một lon bia để tự thưởng. Uống cạn, say, thày lên giường nằm. Mấy phút sau thày đã ngáy vang. Nhưng rồi có tiếng gõ cửa. Thày tỉnh dậy ra mở. Một ông khách lạ áo rông thùng thình đứng trước mặt, nói như quát :

– Ngươi không nhận ra ta sao ?

Thầy Đồ ấp úng :

– Dạ…

Lại mùi cóc chết xông lên mũi, khiến đầu óc thày như được giải mê, thầy sực nhớ ra Khổng Tử đã đến trong mộng , dạy mình năm  nào.

Thày Đồ vội quỳ xuống. “Van thế sư biểu’’ liền xoa đầu thày :

– Ngươi đã lẫn , nhớ câu sau ra câu trước rồi giải nghĩa ,tuy chưa thông , nhưng có lẽ cũng không sai . Ta chỉ trách ngươi đã quên mất câu cuối là “Nhân bất tri nhi bất uẩn , bất diệc quân tử hồ !”(*)

Đó mới là nỗi đau và lời tự an ủi của ta . Mà  hình như…

Nói đến đó, Khổng Tử im lăng rồi bỏ đi ./.

 

Tại Bình Thạnh Sài Gòn

12/3/2018

ĐAT

(*)   人 不 知 而不慍 不 亦君 子 呼!

Nghĩa là : Người đời không biết đến cái tài của ta mà ta không oán giân , như thế không là quân tử lắm hay sao ?

 Đỗ Anh Thơ : Truyện cực ngắn: Thầy Đồ đeo đai (3)

 

Đeo đai được 3 tuần, không biết xương đã liền chưa, nhưng do ngứa ngáy khó chịu , thày Đồ cương quyết bỏ đai. Thầy lại mở máy tính xem cảnh dân chúng Đà Nẵng náo nức đón chào thủy thủ trên hàng không mẫu hãm Carl Vinson của Mỹ đến thăm, giao lưu văn hóa, cùng cất cao giong hát bài Nối vòng tay lơn của Trịnh Công Sơn .

Xem chán, thày Đồ lại đưa sách của Khổng tử ra nghiền ngẫm . Nhưng ngay  câu đầu thày đã nhớ lộn câu sau thành câu trước và dịch như sau :

Có bạn từ phương xa đến không vui lắm hay sao, để học họ, thì tập lại tới (*).

Như vậy ngoài nhớ trước ra sau, thầy còn giải nghĩa sai chữ “ chi ” ở đây là đi đến và “tập” từ động từ trở thành đại từ  . Thầy Đồ đã thật sự lú lẫn rồi phải không các ban?

Tại Bình Thạnh SG

12/03/2018

ĐAT

(*)  Nguyên văn câu nói của Khổng Tư nhu sau

学 而时习之不亦悦呼?

有朋自远方来不亦乐乎?