TMCS : PHỤ TRƯƠNG TTTB@ No97 ( tiếp)

TRUYỆN DÍ DỎM

MY MOM CAN DO THAT

(Gleaned by TMCS)

Teacher was giving her her class a little weekly talk on painting, illustrated by reproductions of famous pictures.

” Sir Joshua Reynolds,” she said, “was able to change a smiling face into a frowning one with a single troke of the brush.”

“Huh” little Johnnie was heard to mutter,  ” My mom can do that !”

 TMCS’s comment:

Someone has just spoke about something, right away,

Every one can understand in his own way.

MẸ EM CŨNG LÀM THẾ ĐƯỢC

(TMCS lượm lặt và dịch)

Cô giáo kể câu chuyện ngắn  hàng tuần cho lớp mình về hội hoạ, có minh họa bằng những bản sao của các bức tranh nổi tiếng:

Chỉ bằng một nhát cọ duy nhất,-cô giáo nói,- Ngài danh họa Joshua Reynolds có thể biến một khuôn mặt tươi cười  thành một gương mặt nhăn nhó.

-Xì,- cô giáo nghe tiếng bé Johnnie lầm bầm,- Mẹ em cũng làm thế được!

Nhời bình của TMCS:

Thật là trăm sắc muôn màu

Bao nhiêu cách hiểu, một câu nói thường !

ĐỐ VUI

Kì trước:

Qu’est-ce qu’un cochon qui rit ?

Rép. :   un porc tout gai

Kì này:

Quels soldats sont aussi forts sur la terre, sur les mers que dans les 

airs ?

VÈ và ẢNH 

 TMCS

Tuần trước TMCS đã hân hạnh giới thiệu quý vị tấm ảnh chụp nụ sen đầu mùa của xứ Chuột túi kèm theo mấy bài vè đề ảnh. Thấm thoắt đã bảy ngày trôi qua, cái nụ ấy lớn nhanh như thổi. Giờ đây, nó đã có sắc hồng thiếu nữ, vừa phổng phao vừa thanh mảnh…Tính ra bình quân mỗi ngày nó cao thêm hơn 3cm. Ngắm nó duyên dáng chao mình trong gió sớm, hớn hở đu đưa trong nắng bình minh như mời lão chủ nhân đến cùng chia sẻ niềm vui tựa mầm non vừa nhú…, TMCS liền lấy iphone nháy vội pose ảnh và mau chóng tức cảnh sinh tình bật ra mấy câu vè sau, gọi là có chút quà phương xa gửi tặng quý vị khắp muôn phương trên hành tinh này . 

Một giọt vui nhỏ xíu rơi vào biển KHỔ mênh mông đành rằng chả thấm thía gì, nhưng nếu được san sẻ với đông đảo bạn đọc TTTB@ thì chắc hẳn   biển kia cũng phải khô cạn đáng kể…TMCS thầm nghĩ và tin tưởng sắt đá như vậy.

VÈ NỤ SEN (IV)

 

       Nụ sen bé bé xinh xinh,

Vươn cao chào ánh bình minh vườn nhà.

       Ta mừng đón một nụ hoa,

Một già một trẻ chan hoà niềm vui

          Inline image

Nguyễn Bính:HOA VỚI RƯỢU (khổ 13-14) (tiếp) : TMCS, Nguyễn Chân…dịch sangAnh-Pháp- Nga- Hoa

 

 

TMCS: Anh, Hán

Nguyễn Chân: Pháp, Nga

Trịnh Phúc Nguyên: Pháp

Phan Hoàng Mạnh: Pháp

 

Xa lắm rồi Nhi! Muộn lắm rồi,

Bẽ bàng lắm lắm nữa Nhi ơi!

Từ ngày Nhi bỏ nơi làng cũ,

Mộng ngát duyên lành cũng bỏ tôi .

 

Chắc ở nơi nào dưới mái tranh,

Chị em Nhi vẫn sống yên lành .

Chị Nhi cất rượu cho Nhi bán,

Hồn vẫn trong và mộng vẫn trinh .

 

Anh: TMCS

 

It’s too far and too late, dear Nhi !

Oh, my dear ! How it awkward is for me !

Since Nhi has left our village

Sweet dream and wonderful love also  left me like Nhi.

 

Somewhere in a cottage, maybe Nhi and her sister

Are leading a peaceful life like in the past.

Nhi sells the liquor distilled by her sister.

Her soul is still pure and her dream is always chaste.

 

Hán- Phiên âm HV , dịch nghĩa: TMCS

 

Thái viễn liễu, Nhi, thái vãn liễu. Xa quá rồi, nhi, xa quá rồi

Hại tu ngã cảm  bội phần tu       Tôi thấy bẽ bàng và,  hổ thẹn thêm nhiều

Tự tùng Nhi biệt cố hương nhật  Từ ngày Nhi từ biệt làng cũ

Biệt ngã lương duyên, kiều mộng từ. Duyên lành, mộng đẹp bỏ tôi đi…

 

Tại mỗ  nhất phương, ư thảo ốc  Ở một nơi nào đó, trong nhà tranh,

Thiên thiên tỉ muội bình an cư     Ngày ngày chị em sống bình yên

Nhi thư nhưỡng tửu vị Nhi mại  Chị ủ rượu cho Nhi bán

Trinh mộng khiết hồn muội dữ thư Em và chị mộng trinh hồn thuần khiết

 

Chữ Hán: TMCS

 

太远了儿太晚了

害羞我感倍分羞

自从儿别故乡日

别我良缘娇梦辞

 

在某一方于草屋

天天姐妹平安居

儿姐酿酒为儿卖

贞梦洁魂妹与姐

 

 

Pháp: Nguyễn Chân.

 

C’est déjà trop loin et trop tard, mon aimée Nhi

Et encore très, très honteux. Oh, ma chérie

Depuis que tu quitta notre village

Me délaissent aussi mon agréable rêve er ma chance

 

53.Peut être à un endroit quelconque, sous la paillote

Ta sœur et toi mènent une vie paisible

Ta sœur distille de l’alcool pour tu le vends

Ton âme reste pure et ton  rêve-vierge

 

Nga: Nguyễn Chân

 

Слишком далёко, слишкком поздно уже, Ньи

Очень смущаюсь, aх моя закадычная!

С тех пор, когда ты покинула нашу деревню

Добрая мечта счастливое обаяние

меня бросили также

 

53.Может быть, где-нибудь с простой хижиной

Живёте благоприятно ты с сестрой

Сестра перегоняет водку и ты её продаёшь

Душа твоя отстаётся доброй и мечта-девственной

 

Pháp: Trịnh Phúc Nguyên

 

Ô Nhi!C’est déjà très loin et déjà trop tard,

Ô honte!Je me suis tellement tourmenté!

Depuis que tu as quitté ton ancien village,

Beaux rêves et heureux destin m’ont aussi quitté.

 

Certes,dans quelqu’endroit,sous un toit de chaume,

Ta soeur et toi vivez encore toujours en paix,

Ta soeur distille de l’alcool que tu vas vendre,

Ton âme est si pure et tes rêves si beaux!

 

Pháp: Phan Hoàng Mạnh

 

O chère Nhi, c’était déjà bien lointain et aussi bien

tardif,

Avec combien de confusion, ô ma mie!

Depuis que tu avais quitté l’ancien village,

Le rêve d’un bel amour m’avait aussi abandonné.

 

Peut-être, quelque part sous une certaine chaumière,

Les deux soeurs continuaient à vivre paisiblement.

La soeur préparait de l’alcool que Nhi allait vendre au

marché,

L’âme restait bien limpide et le rêve bien immaculé.

 

Đỗ Anh Thơ : Mự (*) tôi sinh năm Đinh Dậu

      

 

 

Ngày cận kề Tết năm con gà, Docago ngồi một mình trong phòng rất buồn nên đã gửi thư điện tử cho các bạn là Hòa thương Thích Thịt Chó, cụ Cử Toan Kính, Nghệ sĩ Bình Hiếu Nguyên, Qua Thanh Huế … một mẩu truyên tự thuật như sau :

 

Không biết những nhà Tử Vi học căn cứ vào đâu mà có câu đoán số con người :

            Trai sinh Đinh Dậu: có tài,

         Gái sinh Đinh Dậu : phải hai lần đò .

Mà xã hội hiện nay, lấy chồng, chết chồng sớm, phải đi bước nữa… xẩy ra nhiều lắm, có riêng gì con gái sinh năm Đinh Dậu đâu ?  

Thế nhưng, tôi cứ bị ám ảnh mãi bởi câu nói đó về số phận của Mự tôi các bạn ạ..

Mự tôi sinh năm Đinh Dậu ( 1897), thuộc họ Lê Xuân . Dòng họ Lê gồm nhiều nhánh  như Lê Văn, Lê Huy, Lê Xuân …rất nổi tiếng (**) trong  nhiều làng ở Nghi Lộc với cái tên Kim ở đầu như : Kim Chi, Kim Cẩm, Kim Khê…            Thời con gái,  bà rất xinh,  có tiếng nhất làng Kim Chi .Kim Chi còn có tên là Quán Sen , ở cách Vinh 8 cây số về phía bắc. Nơi đó, quanh khu chợ Chùa, nhà ga xép và huyện lỵ ,có vô số đầm ao. Sen vươn từ bùn lên nhiều vô kể (***). Chúng mọc lên những chiếc lá to xanh , như đưa nón vẫy, như đưa  những bàn tay ra để hứng lấy  những giọt sương đêm . Sáng ra  những giọt sương long lanh đó ,trông như những ánh mắt  ngây thơ của những em bé tinh nghịch đang dơ cao những cái chong chóng để đón gió Lào nóng hầm hập sắp tới của  ngày hè . Rồi nắng lên , sương tan cùng làn gió tinh khiết khắp đầm. Nhưng đâu phải sương đã biến mất ? Chúng đang cùng mặt trời giúp cây tạo nên nụ, nên hoa, nên gương sen, hạt sen và hương thơm cho đời… cho con người .

 Thuở đó, mự tôi thực là  một búp sen đẹp đang nở như vậy . Rồi đến năm 21 tuổi, bà lấy chồng và sinh con. Nhưng chỉ mấy ngày sau thì chồng mất. Bà ở vậy trong sáu năm .

… Bỗng xóm Quán Sen xuất hiện một nhà nho hỏng tam trường. Ông tham gia phong trào Đông Du, bị can án tù hai năm. Lại vì có con là công sản đang bị đày chung thân ở Côn Đảo nên ông phải dời nhà từ Kim Cẩm vào gần  để đêm đêm trình diện với quan huyện khét tiếng Trần Mậu Trinh .

  Ở đây, ông làm thuốc và đã chữa khỏi bệnh cho một lý trưởng trong làng.

Rồi … người con gái thứ hai đã góa chồng trẻ của cụ Lý lọt vào con mắt đa tình của ông…

Cụ Lý chính là người theo dõi, nhưng đã cảm cái ơn ông và cũng là để có chỗ dựa thuốc men trong tuổi già sau này nên đã ra sức tác thành cho con gái với ông mặc dù hai người chênh nhau 17 tuổi.. và lúc này ông cũng đã góa vợ ….

 

 Thư điện tử của Docago gửi cho các bạn viết đến đây thì thấy bỏ dở. Phải chăng đêm đã khuya lão đã buồn ngủ hay là lão ta linh cảm thấy ở ngoài bắc , các bạn đang khúc khích cười .  Hòa thượng Thích Thịt Chó vỗ đùi đen đét cổ vũ : “ cứ viết nữa đi ” ,còn Qua Thanh Huế lại “gãy” những nốt trầm :

Tình …tình…khen ai …là ai …cái giống đa tình !!!

 

(*) Mợ ( tiếng Nghi Lộc) , cách xưng hô để gọi  mẹ đẻ của các con bà kế nhằm phân biệt với bà cả .

(**) Sát sân bay Vinh nay vẫn còn nhà thờ tổ họ Lê này.

(***) : Vì xưa có nhiều sen nên vùng này còn có tên là Kim Liên( sen vàng) nay đổi là Nghi Liên .

  

Tại Bình Thạnh SG

( trước Tết Đinh Dậu )

ĐAT

TMCS: PHỤ TRƯƠNG TTTB@ No97

THƯ GIÃN
                                               Inline image
QUÊ HƯƠNG là chùm khế ngọt…(thơ Đỗ Trung Quân).

                                                     X

…Trong hoàn cảnh TMCS đang sống ở nơi xa xôi, QUÊ HƯƠNG là tất cả những gì gợi lên hình ảnh và hương vị VN : khóm tre bụi chuối đầu nhà- bồn sen cây mận góc vườn- cây đại nhành hồng, hiên trước – rặng  lê, giò lan. mái sau- chậu quỳnh, cụm ớt- gần cổng… từ lá cây ngọn cỏ cho đến  hòn sỏi viên cuội… rải rác trên đường đi lối lại quanh vườn… dù dưới trăng đêm dịu dàng hay trong nắng chiều gay gắt,  tất thảy đều là QUÊ HƯƠNG VIỆT NAM YÊU DẤU cả….

…Với TMCS, QUÊ HƯƠNG đặc biệt gắn với BỮA TỐI của  gia đình vì cả ngày con cháu bận đi làm, đi học . Tất cả mọi thành viên gia đình, vào ban ngày đều phải “ăn và nói”, “ứng và xử” theo cung cách nước ngoài để “hội nhập” và “tồn tại” được ở đất nước xứ xở tổ chức theo kiểu Hợp chúng quốc đa sắc tộc, đa văn hoá này, chỉ có buổi tối quây quần quanh bữa cơm  có món ăn VN và nghe – nói tiếng mẹ đẻ với nhau, lúc đó từng thành viên  mới ý thức rõ rệt mình đang “về” với quê hương, đất Mẹ …

Nói tóm lại ở đây, lái xe hoặc bước chân ra khỏi cổng – coi như “xuất ngoại”, lái xe hoặc bước chân vào qua cổng  – coi như về NƯỚC  – chứ không chỉ là về NHÀ !

 Bởi vậy, bữa ăn tối và các món ăn gia đình  có ý nghĩa rất đặc biệt:
 
Đĩa rau muống xào độn thịt bò với tỏi,ớt , vắt thêm tí chanh (độn thịt bò để tiết kiệm vì tiền rau đắt  hơn tiền thịt, thêm tỏi và ớt, chanh cho đủ vị quê nhà). Cá kho giềng đến mềm cả xương, đậu phụ rán rắc tí  hành mỡ thơm lừng, muối vừng-lạc rang đậm và bùi, cà pháo muối ròn và ngon, canh rau đay mướp ngọt và mát, nước mắm xì dầu, quả bầu, quả bí    v.v… không thể thiếu trong menu các bữa  tối của gia đình TMCS, dù chúng rất đắt so với các thực phẩm sở tại.. Tất nhiên vì thế ở bên này, TMCS phải kết hợp thêm cả bơ, sữa, bánh mì, thịt, cá, pa-tê, xúc-xích…thực phẩm địa phương cho hợp với khả năng kinh tế gia đình…nhưng vẫn không quên kì cạch làm món bún riêu, bún chả, bún thang, bún mọc, đi chợ mua xương, bánh phở để hì hục làm phở bò, phở gà…cho con cháu hàng tuần  được …về QUÊ HƯƠNG bản quán ! Cách thức chế biến…TMCS cứ bác Gu Vn (Google) mà hỏi. Đặc biệt về nước phở, bác ấy hướng dẫn rất chu đáp, vả chăng xương bên này họ lọc dối, quanh khúc xương có đến >50 % trọng lượng là thịt. Thời tiết ở đây lạnh, mỡ đóng váng hớt đi hết, nước phở trong và ngọt cực kì, chả cần mì chính, gia vị gì gì hết( củ  hành tây nướng thơm, tí quế hương ,chút thảo quả v.v…cho thêm vào chẳng qua để nồi nước dùng đượm thêm vị phở mà thôi)…TMCS lại “thân chinh” chuẩn bị từ lâu lọ ớt chỉ thiên nhà trồng ngâm với măng tươi trong lọ dấm,  măng cay như ớt tươi, trời se lạnh, xuỵt xoạt  bát phở THA HƯƠNG nóng với chút măng ớt, ngon ơi là ngon, vừa ấm người, vừa ấm lòng… “Măm” vào khoẻ người, tràn trề sinh lực, tha hồ dịch thơ, làm vườn không thấy mệt… mà không lo “tăng trọng” ngoài ý muốn, vẫn “bảo tồn” được mấy cái múi cơ bụng, không uổng công phu tập tành, làm lụng chân tay… liên tục từ hồi còn rất trẻ…
 
Lại bỗng dưng, chợt nhớ đến có lần TMCS hỏi bác Nguyễn Tuân: bác viết về Phở, về Rau muống  hay thế, được ‘thượng cấp” của bác “savonner” (Xát xá phòng: “cạo”,  mắng mỏ…)  mấy trận, thế bác có biết chế biến nấu nướng không? Bác ấy cười khà khà: Tớ chỉ biết tán ” thôi”, vì tớ quan niệm đấy cũng  chính là Văn hoá dân tộc … Ôi! bác không còn đến ngày nay để TMCS hầu bác tất cả các thứ Phở gà, bò, tái , chín, nạm, xào tim gan..cùng các thứ rau muống xào, luộc, nấu canh, chẻ ăn sống…chỉ cần bác dạy cho cách viết được lấy một phần ti tỉ cái vốn của bác…Tiếc rằng thời gian không trôi ngược được… TMCS đã ngộ ra : Văn thơ – bao gồm Thơ dịch- và ẩm thực đều là văn hoá, văn minh cả, phải cố học để vừa biết viết  lách vừa biết đứng bếp mới gọi là SONG TOÀN ! Việc khó, cố mà làm thôi…

Có ông bạn hàng xóm nặng 95 kí-lô tình cờ sang chơi hỏi: TMCS luyện đôi chân đi bộ đều đặn như lính tráng  tập hành quân, lại tập quyền, côn, kiếm, thường xuyên ăn uống tốn kém nhưng đạm bạc vậy liệu có đảm bảo dinh dưỡng không? Xin thưa: TMCS có tham vấn b/s dinh dưỡng và tra mạng in-tờ-nét để đảm  bào đủ số ca-lo-ri cho khối lượng vận động hàng ngày và tránh thừa cân, đề phòng hiện tượng “tiêu” mà không ”hoá” hết đường, mỡ sinh ra đường huyết, mỡ máu v.v…dẫn  đến nguy cơ mắc nhiều thứ bệnh…như quý vị nặng cả trăm kí-lô!
Nói chung bữa ăn của TMCS thiên về thanh đạm và vừa đủ về lượng và chất.
( Xin lạc đề cung cấp quý vị chút thông tin về hiểm hoạ của v/đ thừa trọng lượng cơ thể:
Điển hình là  trường hợp các võ sĩ Sumo Nhật bản : Họ có vị trí cao trong xã hội, được coi như đệ tử của thần linh, bao nhiêu người đẹp, người mẫu, diễn viên, ca sĩ… mơ ước có chồng là  võ sĩ Sumo. Nhưng than ôi ! Nghề nghiệp và danh tiếng đòi hỏi họ phải ăn uống rất kinh khủng, nạp trên 5000 ca-lo-ri/ngày, cân nặng 150 kg, mọi cử động của cơ thể đều rất khó khăn… và bi đát nhất: bốn căn bệnh gồm huyết áp cao, tiểu đường, nhồi máu cơ tim, vỡ mạch máu não đã giết chết họ ở độ tuổi 50 !  trong khi người Nhật đa số đều thọ trên 80 tuổi và nước Nhật có nhiều người trên trăm tuổi nhất thế giới !
 
Câu “Hoạ tòng khẩu xuất” : nhắc ta phải nói năng cẩn thận dể tránh tai hoạ vạ miệng,  bây giờ TMCS thấy cần thêm câu : Hoạ tòng khẩu nhập: răn mình ăn uống thận trọng để tránh bênh tật nhập vào qua khâu ẩm thực...)

Khoái khẩu nhất vẫn là các món dân tộc tự  TMCS “ra tay”  : khoai lang luộc chín, gạn khô nước, để lửa lom dom ít phút, rồi tắt bếp để nguội tanh, om trong nồi cho khoai ứa mật ra. Cũng có khi bỏ khoai vào lò quay thịt để khoảng 200o, thời gian tuỳ kích thước củ khoai…khi chín lấy ra “măm” rất thơm . Tuyệt chiêu là món bánh đa nướng 70 sec trong lò vi sóng. Bánh đa mua về, ở ta thường hay phì phạch quạt lò than rồi nướng. Bên này TMCS “đại lãn” mua bánh đa tráng nước dừa, có rắc vừng… bỏ lò vi sóng (micro-wave) 70-72 sec, nếu chạy xe nhà ra  Little Saigon mua kê về nữa thì chả khác gì ngồi ở quê nhà thưởng thức món quà quê: bánh đa kê rất ròn, ngọt và thơm ! Cũng có nhiều hôm, TMCS “diễn” bài ngô luộc / ngô nướng / ngô rang bơ “nở tung nở toé”, chỉ nhìn đã hấp dẫn cực kì…

Lại còn trà Thái- không phải Thái  lan- mà là trà Tân cương – Thái nguyên ( nổi tiếng trong thành ngữ : chè Thái, gái Tuyên –>Tuyên Quang), cà phê chồn, cà phê Gờ bảy – G7, cà phê Ban- mê… vừa nhâm nhi vừa cảm thấy  chất QUÊ  như đang ngấm vào từng tế bào của cơ thể khiến gân cốt vững vàng, đầu óc minh mẫn  bội phần…

 Đấy, QUÊ HƯƠNG đối với kẻ tha hương đơn giản  là như vậy, mà phong phú cũng là như vậy  ! Đắt  tiền hơn ăn thực phẩm địa phương  của ông tây bà đầm, nhưng rẻ hơn mua vé máy bay khứ hồi về VN…

Thương thay thi sĩ Tàu nức tiếng – Lí Bạch , chỉ biết: Gục (cúi) đầu nhớ quê cũ như trong bài Tĩnh dạ tứ:

Tĩnh dạ tứ

Nguyên tác: Lý Bạch
 
 
Tranh: LB  với Trăng.(Cử đầu vọng minh nguỵệt…)

 



静夜思 

李白 

床前明月光,疑是地上霜。 
举头望明月,低头思故乡。 

Tĩnh dạ tứ 

Sàng tiền minh nguyệt quang, 
Nghi thị địa thượng sương. 
Cử đầu vọng minh nguyệt, 
Đê đầu tư cố hương. 

–Dịch Nghĩa– 

Đầu giường*, ánh trăng rọi sáng, 
Tưởng là sương trên mặt đất 
Ngẩng đầu ngắm trăng sáng 
Cúi đầu nhớ quê cũ 

*Theo  Lương Bạch Tuyền giám đốc  Bảo tàng N bên Tàu thì chữ Sàng là  vật che miệng giếng, chứ không phải là giường. Chuyện này có lẽ chỉ nên nhường người Tàu tranh cãi với nhau, TMCS xin miễn bàn.

TMCS đã vè hoá, rút gọn tứ thơ Lí Bạch như sau:

Trăng soi vằng vặc trước giường
Gục đầu tưởng nhớ quê hương xa vời!
                                                            TMCS

mà không biết “về quê” như cách TMCS ! Ông ấy buồn nhớ cố hương chỉ biết “nhậu” và “làm thơ”, còn TMCS thì “ra vườn” lao động và “vào bếp” nấu nướng để tìm hình bóng và hương vị quê hương ! Còn chút tàn lực nào thì dốc cả vào việc dịch thơ của các danh nhân Việt tung lên mạng mà khoe với năm châu bốn biển…cho thoả chí “tang bồng hồ thỉ nam nhi trái”. Già không có điều kiện “tang bồng” nữa thì nhờ câu thơ dịch “tang bồng” hộ ! ( Cũng có ý kiến: đúng ra phải nói là Tang hồ bồng thỉ mới đúng, xin để có dịp khác sẽ quay lại cụm từ này!)

Tư duy và cảm xúc đời Đường và thời “a còng” @ rõ là khác nhau một Giời một Vực !!!
 
Điều thú vị với tuổi U90 là tự mình làm lấy mà thưởng thức, vừa chiêu đãi vừa truyền dạy cho con cháu. Nhiều cụ ngại, thường dựa vào cụ bà hoặc con cháu hoặc Ô-xin,( Ô-xin ở đây : 15 – 20$ / giờ ! bằng một lần cắt tóc nam, không cạo mặt, cạo râu, gội đầu ), nhưng TMCS lại rất thích chơi “sang” (chịu tốn kém và mất thời giờ hơn sài bơ sữa…kiểu tây) được kì cạch rang vừng, rang lạc, rồi ngồi cầm chày giã thình thịch trên cối đá, để nguội cho vào lọ ăn dần, hoặc đem đi picnic. Cơm gạo dẻo thơm, nấu vừa phải không khô, không nhão quá, lấy khăn ươn ướt, tự tay nắm thật nhuyễn, thật mịn đến mức không nhìn thấy rõ những hạt cơm…đem theo làm món ăn trưa chấm vừng lạc ở ven rừng, bên suối hoặc trên sườn núi  cao khi cắm lều dựng trại, rồi chọn cảnh bày giá vẽ vời… thì còn gì thú vị, sảng khoái hơn! Ít nhất, trong những giờ phút đó, cũng lâng lâng thấy mình hao hao vẻ “tiên phong, đạo cốt” pha chút nghệ sĩ “tòng tọc” trong nhà của bà xã và các con các cháu…

Ngoài ra muối cà, muối dưa, muối kiệu, muối trứng, gói bánh chưng Tết…. cũng đã là những hoạt động xa quê không thể thiếu trong gia đình TMCS

Xin mời quý vị thưởng thức ảnh “Đôi củ khoai lang” do chính tay TMCS đi chợ, luộc, om , bày lên đĩa  và…chụp ảnh ! Mật nó ứa ra bóng nhẫy, ôi… mề lí… mê li… như hồi trực tiếp nghe ca sĩ Ánh Tuyết hát Thiên Thai của Văn Cao !!!
( TMCS chả được học bài chụp ảnh nào, cứ “chớp” như cung cách của một hoạ “sãi’ nghiệp dư tay chiêu thôi, quý vị cố châm chước, hạ cố mà xem- 
Cái ảnh minh hoạ bài thơ Lí Bạch với Trăng cũng “tái” xử lí cọc cạch một giuộc kiểu “hoạ sãi” tay chiêu đấy !

Toà báo “độc đinh” không có nhân viên chuyên trách tranh ảnh thì TMCS kiêm “tạm” lâu dài vậy- còn hơn từ đầu đến cuối  bài viết chỉ chi chít toàn chữ là chữ làm nhức mắt độc giả, ảnh “ xí một tí” còn hơn không !).

Ngoài món ảnh “ba bị”, còn món vè “chín quai”, quý vị chịu khó đọc thư giãn xen kẽ vào chuỗi văn xuôi “dây cả dây muống” lê thê tưởng chừng không bao giờ rứt của TMCS  cho đỡ ngán ngẩm và mệt mỏi !

                   Tuổi già còn thú gì hơn
         Tự tay chuẩn bị món ngon cho mình.
               Non non, nước nước, tình tình
      Thanh nhàn, mạnh khoẻ nên mình vui tươi.
               Chắc xưa mình ở trên Giời,
        Giáng trần sống kiếp nửa Người nửa Tiên.
               Nên chi thân phận dân đen,
       Mà bao Vua Chúa phát ghen với mình !
                               
                                                                  TMCS


TRỞ LẠI TÌNH NGUYỄN BÍNH – TÚ UYÊN.

Kì trước TMCS đã nhắc nhiều đến tiếng rền rĩ khóc phấn than son của NB, và hôm nay chợt liên tưởng đến mấy câu thơ sau trong Bài ca  xuân 61 của bác Lành (T. H) :

Trải qua một cuộc bể dâu 
Câu thơ còn đọng nỗi đau chân tình 
Nổi chìm kiếp sống lênh đênh 
Tố Như ơi, lệ chảy quanh thân Kiều. 
                                                        T.H

TMCS đã lảy thành:

Trải qua một cuộc bể dâu
Câu thơ Nguyễn Bính, nỗi đau tận cùng,
Trang thơ suối lệ tuôn ròng
Tố Uyên, Nàng  đẫm ướt dòng lệ ai !
                                                     TMCS

NB có nhiều mối tình buồn , nhưng so với những cuộc yêu đơn phương thì tình với Tú Uyên là tình đẫm nước mắt nhất. Vì sao ư ?

Đơn giản là NB đã được đền đáp từ Nàng Tú  Uyên một tình yêu nồng thắm đến tận cùng, xin hãy đọc trong Nguyện cầu của NB :

Hắn đã yêu con đến tận cùng
Thế mà tròn thủy chẳng tròn chung
Hôm qua hắn bước lên xe cưới
Khóc lả người đi Chúa biết không ?
                        (Nguyện Cầu)     NB
 
Trong cuộc sống hôn nhân, cứ theo như Nguyễn Bính, Tú Uyên khổ lắm vì suốt sẽ đời phải chung sống với người mà nàng chẳng yêu thương! Và Nguyễn Bính cũng thương cho số phận hẩm hiu, chua xót của người mình yêu:
 
Hai đứa hai nơi khóc một giờ
Bên chồng mà hắn vẫn bơ vơ
Chúa ơi ! Cứu rỗi linh hồn hắn!
Nước mắt con nhòa hết tập thơ!
                        (Nguyện Cầu)   NB

Trong mối tình với Ngọc Lan lúc 14 tuổi, NB chỉ chao đảo, hẫng hụt vì khi đó nhận thức, cảm thụ về tình yêu của NB vẫn còn quá non nớt…chẳng khác chi thoáng gặp một cơn mưa bóng mây lướt qua tuổi niên thiếu bồng bột, hồn nhiên. Khi yêu Oanh, thì tình  đơn phương của NB cũng chỉ đem lại nỗi buồn thoang thoảng, chưa đến mức xé ruột xé gan…

Cả NB và Tú Uyên đều không phải con chiên của Chúa, tín ngưỡng chung của họ chỉ là YÊU, TÌNH YÊU lứa đôi là  kinh  nhật tụng của họ:

Lạy Chúa con xin Chúa thế thôi
Một giờ yêu quý nhất trên đời
Chúng con ngoại đạo tuy ngoại đạo
Cũng lạy mà tin có Chúa Trời !
                        (Nguyện Cầu)   NB

Tội nghiệp thay đôi trẻ, họ rơi vào nỗi đau cùng cực, họ xin Chúa điều gi? – Bên nhau, ôi, đau đớn thay ! Chẳng phải một đời mà chỉ dám xin Chúa “Một giờ yêu quý nhất trên đời” ! người ngoại cuộc chỉ có quả tim hoá đá mới không cảm thấy bùi ngùi chua xót !
 
Lại một lần nữa, Nguyễn Bính cố quên đi mối tình tuyệt vọng nhưng mà làm sao quên được :
 
Đêm nay ngồi khóc trong trăng lạnh
Trăng đắm chìm đi, gió thở dài
Tôi nhớ đến người – ôi diệu vợi
Ở lầu hoa ấy trong rừng mai
.   .   .   .   .   .
 
Tôi tưởng rồi tôi quên được người
Nhưng mà nản lắm, Tú Uyên ơi !
Tôi vào sâu quá và xa quá,
Đường lụt sương mờ lụt lá rơi . . .
                        (Diệu Vợi)  NB

…Nếu TMCS tiếp tục dẫn quý vị theo rõi  cuộc tình NB-Tú Uyên đến cùng, e  vẫn chỉ thấy nước mắt lã chã của thi nhân đa tình, thêm phần  “bi lụỵ”, dù là tác giả rất thực tâm chứ không hề gượng gạo……Theo TMCS mọi chuyện đều nên có điểm dừng…Cũng giống như hầu chuyện quý vị về tình Ngọc Lan, tình nàng Oanh của NB – cuộc tình NB-TU cũng vậy, tiếp tục mãi một điệu monotone e sẽ nhạt phèo khiến quý vị buồn ngủ, không đọc tiếp nổi. TMCS xin ngừng “dăm câu ba điều” về cuộc tình này để “bốn câu ba vần” mà “tứ tuyệt” rằng :

Mọi chuỵện đều nên có điểm rơi,
Cuộc tình Uyên-Bính đến đây thôi.
Sau này, còn kể chi chi nữa…
Xin hẹn cùng nhau đến hạ hồi…
                                                   TMCS

                                                           X

Có một vài bạn đọc phản hồi nhận định rằng : NB chỉ “hay” về chuỵện tình riêng tư, nhất là chuyện thất tình lại thường của chính mình..

Vâng, TMCS cũng thấy:
 
Rằng hay thì thật là hay
Xem xong ngậm đắng nuốt cay cho người
 
Nhưng không hẳn là NB  CHỈ hay về thơ TÌNH BUỒN. Khách quan mà nói: Thơ Tình buồn của NB không phải bài nào cũng hay. mà là nhiều bài hay. Nhìn rộng thêm thi thơ NB “phi tình buồn” có nhiều bài hay hơn cả thơ TÌNH BUỒN…Đơn cử một đoạn trong bài Anh về thôn cũ:
… …
Thôn Vân có biếc có hồng
Hồng trong nắng sớm, biếc trong vườn chiều
Ðê cao có đất thả diều
Trời cao lắm lắm có nhiều chim bay
Quả lành nặng trĩu từng cây
Sen đầy ao cá, cá đầy ao sen
Hiu hiu gió quạt trăng đèn
Với dăm trẻ nhỏ thả thuyền ta chơi
Ăn gỏi cá, đánh cờ người
Thần tiên riêng một góc trời thôn Vân
…. …
Và xin thưa tiếp, nói chung trong nhiều bộ môn nghệ thuật, tình yêu nam nữ chiếm một tỷ lệ khá lớn, trong đó mảng chuyện thất tình thường hấp dẫn hơn cả. Trong thơ ca, văn xuôi, truyện ngắn, truyện dài, kịch nói, tuồng chèo, phim xi-nê …đều vậy.

Nguyễn Gia Thiều : Cung oán( tiếp) – Nguyễn Chân dịch sang Pháp Nga

273.Ai ngờ tiếng dế dan ri rỉ

Giọng bi thu gọi kẻ cô phòng

Vắng tanh nào thấy vân mòng

Hơi thê lương lạnh ngắt song phu huỳnh

273.Mais ce ne sont que les gémissements des grillons

Qui leurrent de sa voix triste d’automne la solitaire

Dans l’isolement, je n’ai aucune nouvelle du Roi

Seul le souffle froid de la fenêtre aux lucioles

273.Но это только стрекотания кузнечиков

Которые зовут уединнёную грусным тоном

Беслюдно! Никакого известия нет!

Дует унылый воздух cо двери где мигают свеляки

277.Khi bóng thỏ chênh vênh trước nóc

Nghe vang lừng tiếng giục bên tai

Đè chừng nghĩ tiếng tiểu đòi

Nghiêng bình phấn mốc mà nhồi má gieo

277.Quand les rayons lunaires s’inchinent sur le toit

Il me semble d’entendre des voix si pressantes

Des servantes qui m’appellent à vite voir le Roi

Je vide mon pot de fard ranci ravivant mes joues ridées

  1. Когда луна наклоняется на крыше

Слышала как наименования на уши

Думую, что служанки, которые вызывают

Вынимаю кувшин пудр, чтоб оживлять шёки

281.Ai ngờ tiếng quyên kêu ra rả

Điệu thương xuân khóc ả sương khuê

Lạnh lung nào thấy ỏ ê

Khi bi thương sực nức hè lạc hoa

281.Mais ce ne sont que des cris prolongés des marouettes

Avec l’air de regret du printemps qui pleure la veuve

Dans ce froid comment pourrai-je trouver qui me console

Seul un triste parfum des fleurs tombées sur la véranda

281.Но это только без умолку крики пастушки

Жалея весны, плачут молодую вдову

Никто не придёт утешать меня в стуже

Только грустно пахнут осыпанные цветы

285.Tiếng thúy điện cười già ra gắt

Mùi quyền môn thắm rắt nên phai

Nghĩ nên tiếng cửa quyền ôi

Thì thong thả vậy cũng thôi một đời

285.Les rires à l’excès des palais deviennent agaçants

L’éclat vivement pompeux de puissance est décoloré

Si j’avais su  que le milieu influent se ternira

Je n’aurais pas à me presser, j’aurai vécu ma simple vie

285.На оделочном дворце много смехов надоели всем

Блеск власти слишком яркий уж стал ославлять

Если думала бы, что слава эта тускнет

То не торопилась бы кончить мои дни

289.Vì sớm biết lòng giời đeo đẳng

Dẫu thuê tiền cũng chẳng buồn tênh

Nghĩ mình lạ ngán cho mình

Cái hoa đã chót gieo cành, biết sao

289.Si j’avais su d’avance que le Ciel me poursuit

Je n’aurais à aucun prix accepté cette vie

Plus je pense à mon sort, plus j’en suis dégoûtée

Fleur détachée de la branche, que pourrait-elle agir?

289.Если заранее знала б, что Бог меня следил

Не приняла б эту жизнь, хотя много мне платили

Думуя о себе, сама очароваюсь

Что можно делать цветом, раз он уже упал

 

Đỗ Anh Thơ : Truyện cực ngắn Ba con Dê nói xấu nhau

 

 

Vừa mới cưỡi sóng biển Thịnh Long lên đang mệt, Hòa thượng Thích Thịt Chó định gác đầu lên đùi em, giống như Qua Thanh Huế, dưới rạng phi lao ngủ một giấc. Nhưng bỗng lão vỗ bụng, rồi nói  to :

– Đồ Cá Gỗ đúng như tên gọi, thật kẹt xỉn. Hắn chẳng dám đi biển cùng chúng mình một chuyến cho vui. Mà Mỗ nghe nói hắn nhờ phét lác kiếm được nhiều nhuận bút, lại kinh doanh chó béc giê, chim cảnh… nên giàu lắm. Hắn đang chuẩn bị xây một biệt thự gần Family Resort Yên Bài Đồng Mô để sau này lộn về đó ở, cho tiện đi Công viên Vĩnh Hằng !

Qua Thanh Huế lúc này mắt đã lim dim , mười ngón tay đang như những con sâu đo bò trên đồi Sim Thơ Mộng, cũng phụ họa:

  • Biệt hiệu như thế nào, thì tính cách con người như thế ấy . Cũng như ông thôi !

Thích Thịt Chó sửng cồ :

Như Mỗ thì đã sao? Thế cái tên Qua Thanh Huế ?

  • Còn phải hỏi! Qua tiếng Nam bộ là “ta”, là “tôi” . Còn Huế hay Hóa là một.
  • Thế mà Mỗ không nghĩ ra ! Ông cũng là dân thợ cưa , cùng quê với Tổng Đốc Chiến  chứ gì ?

ĐTA

6/1/2017

TMCS: PHỤ TRƯƠNG TTTB@ No96

TRUYỆN DÍ DỎM

 ONLY YOU

(Gleaned by TMCS)

A handsome guy told to himself while walking into the postcard shop:

“It is near Valentine day”

Then, he said to the postcard seller:

“Give me nine Only you postcards”

TMCS’s comment:

A lot of same postcards would be more helpful than  writing one after another…

 CHỈ MÌNH EM

(TMCS lượm lặt và dịch)

Một gã bảnh trai tự nhủ khi bước vào cửa hàng bán bưu thiếp:

“ Sắp đến ngày lễ tình yêu Valentine rồi đây”

Thế rồi gã nói với cô bán bưu thiếp:

“Em ơi bán cho anh 9 cái bưu thiếp “Chỉ mình em”

Nhời bình của TMCS:

Viết nhiều thì mất công mình

Mua một loạt thiếp tỏ tình nhiều em

ĐỐ VUI

(TMCS)

Kì trước

Sans moi Paris serait pris

Rép: Lettre A.

Kì này:

Qu’est-ce qu’un cochon qui rit ?

ẢNH VÀ VÈ NỤ SEN VƯỜN NHÀ TMCS

ẢNH : TMCS chụp

VÈ    :  TMCS bịa.

                                             

ẢNH : TMCS chụp

VÈ    :  TMCS bịa.

Sớm hôm mồng mệt tết dương lịch, sau khi cuốc bộ dăm Km  thể dục về, ra vườn đi quyền, toạ thiền, tản bộ trong vườn… TMCS chợt phát hiện chiếc NỤ SEN xinh xinh vừa ló ra trên mặt nước , còn long lanh sương đêm bèn chân sáo, chân cò tưng tưng nhảy lên lầu lấy máy ảnh xuống “tách” một pose . Chớp xong, tự nhiên TMCS thấy trong lòng  xao xuyến, bụng bảo dạ đây hẳn là Thiên lộc đầu xuân, liền buông máy ảnh xuống, cung kính tạ ân Thiên Địa, bỗng nghe văng vẳng tựa hồ xuất hiện điều linh ứng: từ trời cao vang xuống, đầt dày dội lên, có lúc lại như từ chính trái tim mình sang sảng giọng ngâm mấy câu vè sau:

                    

            Ảnh Nụ Sen.(TMCS chụp- xem dưới cùng)

         VÈ ĐỀ ẢNH NỤ SEN (I)

     Nụ xinh rẽ nước hé lên

         Hứa trao ta một bông Sen tuyệt vời.

      Hẳn  rằng Sen rất yêu đời,  

       Biết chăng, Sen hỡi, một Người yêu Sen ?

                                                                    TMCS

      VÈ NỤ SEN  (II)

     Nụ xinh thấp thoáng trong đầm,

Sen ơi, Em được chọn làm quốc hoa!

   Đón mừng em đến với ta,

Thơ nhà , ta có chút quà tặng em.

                                                          TMCS

VÈ NỤ SEN  (III)

       Sớm nay mừng đón nụ Sen

     Tươi cười rẽ mặt nước lên chào mình.

      Non non, nước nước, tình tình,

     Buồn vui xứ lạ, có mình có Sen.

                                                        TMCS

Vì khuôn khổ TTTB@ , xin tạm gửi trước quý vị các bản dịch Anh, Pháp, Hán do TMCS làm cho VÈ NỤ SEN (I) – còn lại xin khất tới dịp khác sẽ dịch hầu quý vị.

EPIGRAPH ON THE LOTUS PHOTO

Cleaving the water

A young bud of the lotus flower

Reveals itself and promises

A wonderful flower will be given to me.

It’s said that every lotus always loves this world,

Would this flower recognise my love ?

                                                                  TMCS  

ÉPIGRAPHE SUR LE PHOTO DE LOTUS

Fendant l’eau

Un petit bouton de lotus

Se révèle et promet

Une belle fleur me sera donnée.

Elle aimera  bien ce monde, 

Comme on m’a dit, c’est juste.

Pourra-t-elle reconnaître mon amour de lotus ?

                                                                    TMCS    

LIÊN NHA ẢNH TƯỚNG ĐỀ THI   ĐỀ THƠ ẢNH NỤ SEN (TMCS)

Xuyên thuỷ tiểu nha cương hiển lộ  Nụ nhỏ vừa mới rẽ nước hé lộ

Tựu ngôn tướng tặng mỹ liên hoa   Liền nói sẽ tặng bông sen đẹp

Thâm tri hoa ái thử trần thế    Biết rất rõ là hoa yêu cõi đời này

Ngã ái liên tình, ý thức ma?   Tình ta yêu Sen, liệu ý thức được chăng?

                                              

莲花影相

穿水小芽刚显露

就言将赠美莲花

深知花爱此尘世

我爱莲情

                (相梅居士)

            Inline image

           ẢNH Nụ sen đầu mùa (TMCS)