Đỗ Anh Thơ : Truyện vui cực ngắn : Thầy Đồ đái ra cóc (2)

                 Từ khi trục được viên sỏi và con cóc trong bụng, thầy Đồ khỏe hẳn ra .  Tuy nhiên, con cóc tía đó chỉ quanh quẩn dưới gốc khế nhà thầy. Bà Đồ mấy lần đưa nó ra bờ sông thả, nhưng hôm sau lại thấy nó trở về . Nó lớn lên rất nhanh và bụng phệ của thày xẹp đi trông thấy.  Mấy tuần sau , thầy lại leo lên lầu 3, ngồi  máy tính để viết tiếp  quyển Trí Tuệ Khổng Tử cho lần tái bản sắp tới. Trong óc thầy lúc này đầy tiêng Viet cải tiến của Bùi Hiền. Thày loay hoay gõ mãi hai chữ “kongzi” (Khổng tử) theo bộ chữ cái mà giáo sư tiến sĩ rởm này đề xuất là “koqzi” , nhưng mãi không ra . Thầy quay ra gõ chữ   Trong Ni là “zhoqni”cũng không được .  Thầy hoang mang : Hay là do mình trục xuất cóc nên đã quên hết chữ thánh hiền  rồi chăng?

         Rồi bỗng nhiên bụng thầy đau trở lại , phải vào gấp nhà cầu , nhưng vẫn không kịp.

         Bà Đồ đang ở dưới nhà chạy vội lên . Cả phòng làm việc của thày thối um.

:

–        Ông lại đùn ra cả phòng vệ sinh lầu ba nữa rồi. Thật khổ cái thân tôi .

          Riêng chú chích chòe lửa ngoài ban công thì cất tiếng hót , khen thày :

         –  Hay…hay…túc.. trí …túc…túc…trí …!

                                                  Tại SG

                                                      11/12/2017

                                                       ĐAT

Advertisements

Đoàn Quang : Vết bỏng trên môi – do Nguyễn Chân và các bạn dịch sang Pháp Anh Hán

Dịch ANh HÁn : TMCS

Dịch Pháp:

1-Trịnh Phúc Nguyên

2-Nguyễn Chân

VẾT BỎNG TRÊN MÔI

(Thơ ĐQ)

Đang hôn tôi bỗng em bật khóc

Nước mắt tràn ướt mặn đôi môi.

Tôi gặng hỏi, em lặng yên không nói

Rồi điên cuồng môi lại tìm môi.

Sau lần ấy,em xa tôi, xa tôi

Phút cuối cùng vẫn lắc đầu bối rối

Em lấy chồng, tôi hiểu điều khó nói,

Em ham người, ham cả trái tim tôi.

Lần ấy đôi môi nồng ướt mặn

Bây giờ thành vết bỏng trong tôi.

THE BURN ON LIPS

(Poem by ĐQ – Translation by TMCS)

As you were kissing me

You burst out sobbing suddenly.

Your tears fell down

Our lips were salted and moistened.

I tried to ask

But you only kept your silence.

Then again we kissed in craziness.

Since that time, you left me,

At the last moment of our separation,

You shook your head worriedly.

You were going to get married.

I understood well your difficulty.

You wanted him and wanted my heart too.

The salty and moist feeling on my lips that day

Have become a burn of mine always.

THẦN THƯỢNG NĂNG TÍCH-VẾTBỎNG TRÊN MÔI 

(DQ thi- TMCS dịch) (Thơ DQ-TMCS dịch)

Tại vẫn ngã thời muôi hốt khốc Khi hôn tôi em bỗng khóc

Thấp hàm châu lệ ngưng song thần Lệ ướt mặn đọng đôi môi

Kỉ hồi ngã vấn muội vô ngữ Mấy lần tôi hỏi em ko nói

Cuồng nhiệt song thần tương trảo tầm Đôimôi tìm nhau điên cuồng

Phân li…chung cuộc muội từ ngã Chia li, rốt cuộc em rời tôi 

Tương biệt, dao đầu tâm loạn phân Từ biệt, đầu lắc, lòng bối rối

Muội tướng kết hôn – nan thuyết sự Em sẽ kết hôn, điều khó nói

Dục cân dị khách, luyến ngô tâmMuốn theo ngườikhác,tiếc tim tôi

Song thần thử khắc chi hàm thấp Mặn ẩm trên môi khoảnh khắc đó 

Năng tích chung thân tại ngã lưu.Trongtôi lưu lại vết bỏng suốtđời

唇上烫迹

(DQ 诗-相梅居士译)

在吻我时妹忽哭 

湿咸珠泪凝双唇

几回我问妹无语

狂热双唇相找寻

分离终局妹辞我

相别摇头心乱分

妹将结婚难说事

欲跟异客恋吾心

双唇此刻之咸湿

烫迹终身在我留

      LA BRULURE SUR LES LÈVRES 

                DQ 

Me baisant elle commence à sangloter 

Imprègnent mes lèvres ses larmes salées 

Pourquoi? Je demande, mais elle se tait 

Puis follement continue à me baiser.

Dès lors elle m’échappe, désemparée

La raison : C’est elle va se marier 

Elle se passionne pour son fiancé 

En même temps ne pourrait m’oublier.

Jusqu’à présent une brûlure est laissée 

Sur mes lèvres par ses derniers baisers.

 NGUYỄN CHÂN 03.011.2012 (Adaptation)

TRACES DE BRULURE SUR LES LEVRES

Tout en m’embrassant, brusquement, tu sanglotais,

Tes lèvres salées et trempées de chaudes larmes.

Je t’ai beau questionnée, mais tu te taisais,

Puis, follement, nos lèvres se recherchaient.

Depuis lors, tu étais loin de moi, loin de moi,

A la dernière minute,encore, tu secouas la tête,désemparée.; 

Tu t’es mariée, je comprends la chose non aisément exprimée,

Tu aimes l’homme, mais tu adores aussi mon coeur.

Ces lèvres chaudes. salées et trempées cette fois-là

Deviennent maintenant des taches de brulure en moi!

Traduction de TRỊNH PHÚC NGUYÊN

   BRULURE SUR LES LEVRES

Soudain, elle éclata en sanglots au milieu du baiser.

Ses larmes humectaient mes lèvres de leur saveur salée.

Elle restait sans parler  à mes questions répétées.

Et follement, les lèvres de nouveau se recherchaient.

Depuis, bien loin, bien loin, elle m’avait quitté.

La dernière minute, elle secoua la tête, embarrassée.

Elle s’en était allée se marier, chose difficile à expliquer.

Elle aimait l’autre mais ne délaissait pas mon coeur.

Ses lèvres qui étaient chaudes et salées cette fois-là

Deviennent aujourd’hui brûlure dedans moi.                   

Version française de Phan Hoang Manh

Chinh Hữu : Ngày về – TMCS dịch ra Anh Hán Pháp

NGÀY VỀ  ( Bốn khổ đầu)

CHÍNH HỮU

Có đoàn người lên đóng trên rừng sâu 

Đêm nay mơ thấy trở về Hà Nội 

Bao giờ trở lại? 

Phố phường xưa gạch ngói ngang đường 

Ôi hôm nay họ nhớ mái nhà hoang 

Bức tường điêu tàn ngày xưa trấn ngự 

Nhớ đêm ra đi, đất trời bốc lửa 

Cả kinh thành nghi ngút cháy sau lưng 

Những chàng trai chưa trắng nợ anh hùng 

Hồn mười phương phất phơ cờ đỏ thắm 

Rách tả tơi rồi đôi giày vạn dặm 

Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa 

Mái đầu xanh thề mãi đến khi già 

Phơi nắng gió. Và hoa ngàn cỏ dại 

Nghe tiếng gọi của những người Hà Nội 

Trở về, trở về, chiếm lại quê hương

                                       (Còn nữa)

                            

ANH:   TMCS

RETURN DAY

(Poem by Chính Hữu – Translation by TMCS)

A troop of young people is garrisoned in the jungle.

Tonight, they dream about their return to Hanoi.

When would it be possible?

The bricks and tiles broken into pieces

Cover almost all streets of ancient Hanoi city.

Today, they are thinking of their deserted houses,

Where only some fragments of destroyed walls stand now.

To their memory,

That night, when they left the city

Everywhere fire burned violently.

Behind them, that night

The whole capital was on fire!

Those young men haven’t yet completed the heroes’s duty,

Their mind always accompanies  the red flags

Fluttering everywhere in the country.

Their shoes are tattered by the march of thousands of miles.

Their chivalrous coats are faded by the dusty journeys.

The young men swear that till their old age

They will be weathered by the wind and sun

To take part in this struggle.

And even the savage grass and flowers in the jungles

 Can hear the calling of Hanoi people:

“Return ! Return to liberate your Home city!

HÁN:  Chữ Hán – Phiên âm – Nghĩa (TMCS)

歸日                               QUY NHẬT

(正友詩-相梅居士譯)     (Chính hữu thi-TMCS dịch)

 

在深林一團屯駐         Tại thâm lâm nhất đoàn đồn trú

今夢眠中還首都         Kim mộng miên trung hoàn thủ đô

何日何時能再返         Hà nhật hà thời năng tái phản

都城磚瓦滿街途         Đô thành chuyên ngoã mãn nhai đồ

他們今日思荒屋         Tha môn kim nhật tư hoang ốc

鎮禦凋殘古老牆         Trấn ngự điêu tàn cổ lão tường

撤退那宵還想念         Triệt thoái na tiêu hoàn tưởng niệm

後邊都市火髙煬         Hậu biên đô thị hoả cao dương

男兒當負英雄債         Nam nhi đương phụ anh hùng trái

到處靈魂與赤旗         Đáo xứ linh hồn dữ xích kì

破爛雙鞋千里走         Phá lạn song hài thiên lí tẩu

長征無色豪華衣         Trường chinh vô sắc hào hoa y

發誓自今如老歲         Phát thệ tự kim như lão tuế

越過燒暑勝風霜         Việt qua thiêu thử dữ phong sương

林花荒草聽京號         Lâm hoa hoang thảo thính kinh hiệu

解放都城返故鄉         Giải phóng đô thành phản cố hương

June 2017- TMCS.

Dịch nghĩa: TMCS

NGÀY  VỀ

Thơ Chính Hữu _ TMCS dịch

Có một đoàn đồn trú trong rừng sâu

Đêm nay trong giắc ngủ mơ thấy trở về thủ đô.

Ngày nào? Khi nào có thể  trở về.

Đường phố thủ đô ngổn ngang gạch ngói.

Hôm nay họ nhớ những ngôi nhà hoang.

Bức tường cũ  trấn ngự hoang tàn.

Vẫn còn nhớ đêm ấy khi rút quân

Phía sau là kinh thành khói lửa bốc lên cao.

Trang nam nhi còn mang nợ anh hùng,

Hồn theo ngọn cờ đỏ đi khắp nơi.

Đôi giày đã rách nát đi muôn dặm.

Cuộc trường chinh đã làm phai bạc hết màu áo hào hoa.

Thề từ nay cho đến tuổi già,

Vượt qua nắng cháy, thắng gió sương.

Cỏ dại hoa rừng  nghe lời gọi của kinh thành:

Giải phóng thủ đô, trở lại quê hương !

PHÁP: Trịnh Phúc Nguyên

   JOUR DE RETOUR

                            

Une troupe de guerriers se postent dans la forêt profonde.

Cette nuit ,ils rêvent d’avancer de retour à Hà Nội.

Mais quand sera-ce retour?

Des briques et des tuiles s’amoncellent dans les rues.

Oh! Aujourd’hui on se remémore les logis inhabités,

Des murs tombés en ruine servis de barricades.

On se remémore le jour de départ en route vers le maquis,

Le sol et le ciel s’enflammaient,

Toute la cite brulait derrière eux..

Les jeunes hommes n’ont pas encore acquitté leur dette épique,

Leurs âmes se mouvaient dans tous les horizons,

Des drapeaux empourprés flottaient partout.

Leurs souliers,ayant parcouru des milliers de lieues déchirés en lambeaux,

Leurs habits élégants fanés par les poussières 

Au long de la longue marche de conquête,

Les jeunes têtes ont prêté le serment de lutte jusqu’à la vieillesse.

Ils s’exposaient au vent et au soleil,

Dans les forêts en fleurs et sur les herbes sauvages,

écoutant le cri d’appel des Hanoïans:

Retournez!Retournez!  Récupérez notre sol natal!

Đỗ Anh Thơ :  Truyện vui cực ngắn : Thầy Đồ đái ra cóc

                Sau chuyến đi lên  ải Chi lăng, đứng chup hình lưu niêm dưới chân núi Liễu Thăng cụt đầu, Docago với Hòa thượng Thích Thịt Chó đã chia tay nhau. Kẻ bắc người nam .Họ chỉ còn gặp nhau trên mạng, trao đổi về thuyết “ dương mưu ” của Tầu . Rồi cả hai đều ốm . Ở Hà Nội, trên giường bệnh, Hòa thương làm thơ gửi bạn :

                        Giọt mưa thu hắt qua khe cửa
Giật minh, bình nước vơi quá nửa
Tay tê dại vết kim băng bó
Còn tay kia vơ vội smartphone
Type vài dòng gửi bạn
Liệu mùa thu nữa còn sang ?

 

            Tại Sài Gòn, Docago thận bị sỏi ứ nước độ 3. Bệnh viện chỉ định phải mổ , nhưng lão sợ, điện ra quê lấy thuốc người dân tộc . Vì hai chục năm trước , lão đã uống thuốc của họ, trục ra được một viên, nhưng không biết to hay nhỏ.

             Lần này, cẩn thận hơn, thầy Đồ để bô ở bên cạnh giường.  Một hôm uống thuốc xong, đi ngủ sớm. Đêm đái bô, không cần phải ngồi dậy.

            Sáng ra, bà lão đưa đi đổ, phát hiên ra một hạt sỏi  và một chú cóc tía cỏn con . Thế rồi …tiếng đồn lan tỏa rất nhanh …khắp phố .

–        Thày Đồ gặp thuốc tiên, đã trục ra được cả sỏi lẫn cóc ở trong bụng!

Cóc có thể sống trong bọng đái sao ?  Bụng thầy vốn toàn chữ Tầu như Trí tuệ Khổng tử , Lão tư …thuyết  “âm dương mưu”  , từ hơn hai nghìn  năm trước, từ thời Xuân Thu Chiến Quốc, Vệ Ưởng đặt ra chế độ hộ khẩu, điển tích giữ lại mãi cho đến tận ngày nay mà thầy vẫn thường trích dẫn kia mà !

            Mấy ngày sau, bụng thấy nhẹ hẳn, hết đau . Thầy bèn ghi lại chuyện này . Nhưng rồi thầy băn khoăn :

–        Người  hiểu biết cho rằng thầy nói xạo . Cóc nào sống trong bụng , dù là bụng thấy . Đó là con cóc ở ngoài đường , nguời lạ định đầu độc,  leo lên cây khế ở ban công tầng 2 rồi nhảy vào phòng thày chăng ?

                                                          Tại SG

                                                      25/11/2017

                                                                ĐAT

Mai Hương Trần : Nhớ

Nhớ

Nhớ lại bài thơ làm do cô em xinh đẹp gửi ảnh đòi thơ. Nhớ Bà! Bà mất bao nhiêu năm rồi! Sao lòng thương nhớ còn đầy nguyên không vơi! Quê nhà tôi ơi! Đất đai có tổ tiên tôi nằm trong đó! Quê nhà tôi ơi! Có tuổi ấu thơ hạnh phúc, có nước mắt nụ cười của cha mẹ tôi! Trái tim ông bà cha mẹ tôi hướng về dĩ vãng xa rồi!

Cuối thu rồi mùa khô lại chưa em?
Sông ru mãi những thảm vàng hội trảy
Bên ni đồng bên tê đồng cũng quê mình thủa ấy
Phơ phất đòng đòng tắm nắng ban mai…

Câu hò nào trót đã hẹn cùng ai

Ví dặm đò đưa hai bờ xuôi chảy

Ai đợi hoài “dàn hoa đến thì” nở ấy

Lỡ chỉ mỗi nhịp chèo mà đành vậy buông tay…

Bến sông xưa giờ trong đục ai hay

Lũ trẻ nô đùa quên cánh diều vi vu gió nổi

Quên chiều tà cánh cò chao bên lối…

Trâu bắt chọi nhau còn nhớ tới ruộng cày?!!

Bờ thửa chia rồi lúa có đều tay?!

Hương mùa mới quyện hàng cau vắng chủ

Giếng sen làng còn ngọt trong nỗi nhớ??

Bà có về trong ráng đỏ chiều nay?….

Nhớ Bà quá!!!!!

Đỗ Anh Thơ : Truyện cực ngắn : Đắc đạo (3)

Đêm hôm đó bốn ông lão uống rượu nếp cái hoa vàng do Thich Thịt Chó mang lên với chin mười món “mộc tồn” do chính tay sư  Đắc Đạo chế biến. Chú tiểu biết ý, đi gọi mấy cô sang chuốc rượu. Docago, Trút Bỏ với Thích Thịt Chó không quên  vài động tác sờ mó “vang bóng một thời”.  Riêng sư Đắc Đạo thì vờ xuống bếp vì sợ lộ chỗ bỏng. Họ say khướt, gác đầu lên đùi các cô mà ngủ. Sáng sớm hôm sau , họ đi thăm ải Chi Lăng. Xế chiều, họ vào một cái quán bên đường , dưới ngọn núi “Liễu Thăng cụt đầu” . Họ lại đưa ra nhưng món  “Họ Thích” . Docago nhìn ra xa, lại phát hiện ra chiếc ô tô mang biển số lạ trở về  bị chết máy và đang được xe cẩu chuẩn bị bốc đi .

Đứng giữa đất trời hung vĩ, oanh liệt với những chiến công  chống

ngoại xâm của dân tộc, nhà sư phá giới kiêm thi sĩ chúng ta cao giọng ngâm bài thơ Quỷ môn đạo trung của đại thi hào Nguyễn Du: 

   

Hình :  Đá Liễu Thăng “cụt” đầu, thắng tích của Chi Lăng

  Quỷ môn thạch kính xuất vân côn ,
Chinh khách nam quy 
dục đoạn hồn.
Thụ thụ đông phong xuy tống mã,
Sơn sơn lạc nguyệt dạ đề viên.
Trung tuần lão thái phùng nhân lãn,
Nhất lộ hàn uy trượng tửu ôn.
Sơn ổ hà gia đại tham thuỵ?
Nhật cao do tự yểm sài môn. (*)

ĐAT

(25/10/2017)

tại SG

(*) Ghi chú :

“Đường qua Ải Quỷ Môn”

Quỷ Môn đường đá tỏa mây tuôn

Lữ khách về Nam sợ mất hồn

Gió thổi cây cây chùn ngựa tiễn

Trăng tàn núi núi vượn kêu dồn

Trung niên già thói lười nghênh khách

Thấm lạnh trên đường rượu uống luôn

Xóm núi nhà ai ham ngủ quá

Then cài cửa đóng nắng cao vươn.

(Thảo Nguyên dịch)

 

Đỗ Anh Thơ : Truyện cực ngắn : Đắc đạo (2)

Thật ra hôm đó, tiểu không bỏ trốn mà chú chạy đi tìm sư bị bỏng nặng, đang nằm ngất đi cách đó không xa. Chú cõng sư vào một cái hang khác liền kề, nằm trên cao,  nên dân làng không phát hiên ra mà thôi. Sư bị cháy teo mất phần hạ bộ, nhưng nhờ có võ công thâm hậu, nên mấy tháng sau, sức khỏe dần phục hồi. Chỉ phiền , chỗ cháy đó chỉ còn lại cái lỗ nhỏ để đi tiểu , nên sư thật sư đã diệt dục , hoàn toàn “đắc đạo” nhưng chưa thiêu.

Mấy tháng sau, chú tiểu tóc đã moc lại, được sư nhận làm con nuôi. Hai thầy trò bỏ lên phô núi gần biên giới phía bắc, mở một nhà hàng thịt chó. Nhà hàng nổi tiếng bởi món chả chó hấp lá na và đã được quảng cáo nhiều lần trên mạng. Khach ăn nườm nượp. Tuy nhiên, mỗi khi có đám khách “lạ” , dừng xe định bước vào quán thì sư lại nháy mắt cho chú tiểu chạy ra cửa treo một tấm biển thật to là hết hàng.

Bởi nức tiếng khắp cả nước và quốc tế như vậy nên Hòa thương Thích Thịt Chó rủ Docago cùng lão  Trút Bỏ lên thăm nhà hàng sư “đắc đạo”. Họ quen nhau rất nhanh. Hai sư giống nhau như hai giọt nước. Phai chăng họ đều cùng là kiếp sau của Hòa thượng Tế Điên ?

Chiều ở phố núi tối nhanh. Khách ăn vẫn đang rất đông. Ngoài trời mưa phùn gió bấc lất phất. Xa xa là cửa ải Chi Lăng hiểm trở , mờ mờ, ảo ảo.  Bỗng trên đường xuất hiện một chiếc xe du lịch biển số “ lạ”. Đến đúng cửa hàng, khách xuống xe . Chú tiểu lại chạy ra treo bảng “hết hàng”.

Bọn khách “lạ” ngơ ngác nhìn vào  trong nhà hàng, rồi lên xe bỏ đi ,không quên nói một câu nói tục gì đó.

Trong phòng điều hòa, sư Đắc Đạo vỗ vào đùi Docago một phát đau chết điêng :

-Chúng nói gì hở thầy Đồ ?

– Có thằng chửi thề. Nhưng đứa nhìn nho nhã hơn, đang thít tha kêu rét và ê a  ngâm:

Jie wen jiu jia hé chu you?

Docago nói tiếp :

– Đó là một câu trong bài Thanh Minh của Đỗ Mục.  Như gãi đúng chỗ ngứa, Lão Trút Bỏ lại bắt  Docago đọc hết cho ông nghe toàn bài . Rồi cả bốn lão già đó, vừa gõ lon bia vừa hát đi hát, lại bài:

Thanh minh thời tiết vũ phân phân, 

Lộ thượng hành nhân dục đoạn hồn. 
Tá vấn tửu gia hà xứ hữu? 
Mục đồng dao chỉ Hạnh Hoa thôn.           

Hòa thượng Thích Thịt Chó vỗ vào đùi mính, hét to         –           -Tiên sư thằng Tào Tháo! Hay thật!

Còn Sư Đắc Đạo thì sỏn ra cả quần. May mà Người đóng bỉm ./.

ĐÂT

Tại SG

23/10/2017