Đỗ Anh Thơ: Thơ Bokuhaichu : Hồi tưởng ( bài 2)

Nón lá

Chung che

Hương sả

Tóc thề .

( tại SG 20/1/2018)

ĐAT

Advertisements

Đỗ Anh Thơ : Thơ Bokuhachu – Hồi tưởng ( Bài 1).-

                                               Bờ tre,

                                                  trưa hè

                                                  Não nuột

                                                  Tiếng ve.

                                                        ( tại SG-20/1/2018)

                                                                ĐAT

Trần Trọng Chiêm : Chuyện Lạ và Quen

 Sau trân ốm dài ngày vừa rồi, cháu Hắn đèo Hắn lên phố, khi lướt về nơi ở xưa đã quá quen thuộc lại bắt gặp cái lạ. Sao cái Lạ – Quen cứ hay ám ảnh ? chẳng biết nữa, nhưng lạ thật .. Nhà ở 14 Bà triệu, Hắn đã như  người dân làng Vũ Thạch, thực ra Hắn không phải người gôc Hà nôi, mà là dân Lý Nhân  Nam Hà . Mới rồi , qua đây bất ngờ xe máy xịt lốp phải đưa xe vá bơm trên hè của ông cụ tóc bạc phơ, người gầy gò, vá xong trả tiền ông cụ không nhận tiền mà cứ gọi Hắn là cậu Chiêm và nói :

Cháu vẫn nhận được cậu chỉ có cậu già quá, thì ra là thằng Vinh con ông Cộng Hòa cửa hàng may veston complet số nhà 12, Hắn đút ngay tờ 100 ngàn vào túi mà nó dứt khoát trả lại, lằng nhằng mãi, đành phải nổ máy chào nó rồi đi…

Hắn hồi tưởng lại : – Những lúc nhà máy điện bờ hồ xả nước ngầm ra Hồ Gươm là cá hồ nổi chết trắng hồ, cá to đến vài cân; dân cư quanh đây người lớn trẻ con thỏa thích bắt cá đến khi công an bốt Hàng Trong thanh thiên bạch nhật mới ra xua thì dân đã chậu bé, chậu to mang về mấy chuyến từ lúc trời HN còn tối. Nhưng hôm nay trở về ngôi nhà xưa vào đúng đầu năm 2018, Hắn bước vào tuổi mụ 83 xuân xanh rồi đây,  tuổi xưa nay quá hiếm.Nhưng ngước lên gác 2 đồn Hàng Trống bắt gặp câu đối, đọc bằng mất thường không được, mở zoom iphone chụp nhanh về nhà sẽ đọc. Nhưng cứ băn khoăn :

– Goût của cá nhân ông đồn trưởng có chữ nghĩa đây, cũng là kẻ trí tuệ nửa mùa, câu đôi ai người ta trương ra trên tường nơi công cộng qua lại của một đồn CA nhỉ ? Kiểu kẻ sĩ khẳng định mình, chịu chơi nhưng nửa mùa, mauvais quá ! giá ông đưa câu đối này vào chỗ phòng làm việc riêng của ông thì còn tạm được, tạm được là bởi đồn CA chứ không phải nhà bảo tàng, thư viên..mà trương câu đối ra với đông nhân công chúng.Thật buồn cười .Về nhà Hắn nhờ người đọc hộ, Hắn hiểu hơn, càng lạ, không lạ về cách bố trí treo câu đối mà lạ về tính tư tưởng văn hóa của nguời treo câu đối-

Đến nay, đất nước đã về một mối, dân ta nay đa hơn 94 triệu người, đã xây nền kinh tế thị trường đinh hương XHCN, hội nhập khu vực, quốc tê, interpol…lại đang xây dựng nhà nước kiến tạo phát triển, chính phủ chuyển mạnh  quản lý sang phục vụ. Vậy mà  CÔNG AN  sao lại chọn vế đối  太山  ( thái sơn )  nhỉ ?   và  QUẬN HOÀN KIẾM  với vế đối  石錦 堂  (thạch cẩm đường)  nhỉ ? và đây hình ảnh đôn CA Hàng Trông xưa và hôm nay

​​

TTCh

No automatic alt text available.
No automatic alt text available.
LikeShow more reactions

Comment

4

​​

TTCh

Đỗ Anh Thơ : Chữ Tri (知) và Si (痴)

                              Bỏ bệnh đi ta lại thành tri ,

                             Thênh thang Trí tuệ với Vô Vi

                              Vui buồn bước tiếp thời trung thọ (*)

                              Trả hết nỗi đau thuở thiếu thì  .

                                                                  ĐAT

                                                               2/1/2018


                                   (*) Con người có thể sống tới 120 năm. Vậy 80 là tiểu thọ, 100 là trung tho và 120 là đại thọ .

Đỗ Anh Thơ : Truyện cực ngắn : Giày rách thầy Đồ (3)

 

Thầy tưởng tượng tiếp :

‘ …Chuột út sống trong giày rách của thày , nên mấy năm sau ,  đã làu thông kinh sử , bèn khăn gói lên thủ đô  , thi và đỗ ngay tiến sĩ . Vào thi đình , vua ra cho một bài luận về kế sách xây dựng Vương quốc Chuột (鼠國).

Chàng đã trình bày một tam đoạn luận nổi tiếng, xây dưng nên một chủ thuyết Chuột sống chung với Mèo . Có thể tóm tắt nội dung như sau :

Xưa , loài Mèo chỉ săn chuột.

Mèo trắng , cũng như mèo đen đều bắt chuột để sống.

Nay chúng trở thành Mèo cảnh, đươc Chuôt cung phụng đầy đủ , nên thời bây giờ loài Chuột có thể sống chung, thân thiện với loài Mèo.

Vua Chuột khen hay, ban cho chàng học vị trạng nguyên và phong làm tể tướng.

Chuột Út bèn mời hai học giả Mèo đen và Mèo trắng đến làm Thử quốc cố vấn (鼠國顧問) .

 

Tại SG

07/1/2018

ĐAT

Chính Hữu : ĐỒNG CHÍ  – do TMCS, TPN , PHM dịch

 
Dịch:
 
TMCS : Anh, Hán.
Trịnh Phúc Nguyên: Pháp
Phan Hoàng Mạnh : Pháp
 
 
ĐỒNG CHÍ
Chính Hữu

Quê hương anh nước mặn đồng chua 

Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá 

Anh với tôi đôi người xa lạ 

Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau. 

Súng bên súng, đầu sát bên đầu 

Đêm rét chung chăn thành đôi tri kỷ 

Đồng chí! 

Ruộng nương anh gửi bạn thân cày 

Gian nhà không mặc kệ gió lung lay 

Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính. 

Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh, 

Sốt run người, vừng trán ướt mồ hôi. 

Áo anh rách vai 

Quần tôi có vài mảnh vá 

Miệng cười buốt giá 

Chân không giày 

Thương nhau tay nắm lấy bàn tay! 

Đêm nay rừng hoang sương muối 

Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới 

Đầu súng trăng treo.

2-1948 

 
Anh: TMCS

COMRADES  ( COMRADERY )

(Poem by Chính  Hữu – Translation  by TMCS)

In your homeland,

There are only fields with alum soil  and salt water.

In my village

We plough the earth consisting mainly of pebble and sand.

You and I, we were  two strangers before now.

Then coming here from the country’s different lands, 

Without appointment, we made acquaintance.

Riffle by riffle, head to head,

In the cold nights, with the same blanket, 

We cover ourselves.

We have become close friends 

And good comrades.

You asked your friend for ploughing your field.

In every gust of  the wind. 

Without any smallest protection,

Your empty cottage  trembles .

At home, the banyan and the well with deep emotion 

are missing you – the simple soldier.

We both often have fever,

We feel cold

With sweat on our foreheads.

Your shirt is torn at the shoulder.

There are several patches on my trousers. 

It’s cold in our mouths when we laugh,

We are going barefoot.

Hand in hand, we feel pity  for each other

Like two brothers.

In the forest filled with hoarfrost, tonight,

We are side by side 

waiting for the enemy coming.

Over the muzzles of  our riffles, the moon is hanging.

June 2017
 
Hán: phiên âm – TMCS

ĐỒNG CHÍ

(Chính Hữu thi – TMCS dịch)

Quân điền : hàm thuỷ dữ toan thổ.

Ngã quán canh điền: noãn thạch, sa.

Quân ngã vi mạch sinh nhất đối

Tha phương tao ngộ, tình khai hoa !      遭

Song thương tự ngã môn tương tịnh.

Lãnh dạ cộng khâm đồng bảo ôn,

Quân ngã kết thành giai bạn lữ.

Hựu vi đồng chí hựu quân nhân.

Canh điền quân phó thác bằng hữu.

Không ốc, nhượng phong tuỳ tiện dao.

Dung thụ, tỉnh biên tư chiến sĩ

Phát thiêu, ngạch hãn, thân ôn cao.

Quân áo phá kiên, ngã khố bổ.

Tiếu thời nha lãnh , cước vô hài.

Cảm thương , quân ngã tương chấp thủ !

Kim dạ băng sương giáng mãn lâm

Quân ngã tịnh kiên đãi địch quân

Song thương cộng quải nhất minh nguyệt

Dịch nghĩa : TMCS-

ĐỒNG CHÍ

(Thơ Chính Hữu – TMCS dịch)

Ruộng của anh: Nước mặn và đất chua,

Ruộng tôi cày : sỏi cuội và cát.

Tôi với anh là một đôi xa lạ.

Phương xa, tình cờ gặp nhau, tình bạn nở hoa!

Đôi khẩu súng kề nhau như chúng ta.

Đêm lạnh cùng chung chăn để giữ ấm,

Anh với tôi kết thành đôi bạn tốt, 

Là đồng chí  cũng  là bộ đội.

Anh phó thác cho bạn mình cày ruộng,

Nhà bỏ trống mặc gió tuỳ tiện lay.

Cây đa, bờ giếng nhớ những người lính

Lên cơn sốt, đổ mồ hôi trán, thân nhiệt cao.

Áo anh rách vai, quần tôi  vá.

Khi cười buốt răng, chân không có giày.

Cảm thương, anh và tôi nắm tay nhau !

Đêm nay sương buốt rơi đầy rừng.

Anh với tôi kề vai đợi quân địch,

Đôi khẩu súng  treo chung một vầng trăng sáng.

Chữ Hán : TMCS

同志

(正友詩-相梅居士譯) 

君田鹹水與酸土
我貫耕田卵石沙 
君我為陌生一對
他方遭遇情開花
 
雙槍似我們相並
冷夜共衾同保溫 
君我結成佳伴侶 
又為同志又軍人 
 
耕田君付託朋友
空屋讓風隨便搖
榕樹井邊思戰士
發燒額汗身溫髙
 
君襖破肩我褲補 
笑時牙冷腳無鞋
感傷君我相執手
 
今夜冰霜降滿林
君我並肩待敵軍
雙槍共掛一明月 
June 2017
 
Pháp: Trịnh Phúc Nguyên
 

CAMARADE

Les rizières de ton village natal

sont inondées d’eau salée et acide

Le mien est si pauvre,ainsi la charrue

Fait sortir de la terre pierres et cailloux.

Toi et moi,étrangers l’un à l’autre,

De deux horizons,on s’est connus sans rendez-vous.

Le fusil et la tête de nous deux sont proches,

Sous la même couverture dans la nuit froide,

Et nous sommes ainsi devenus intimes.

Camarade!

Ta rizière, à un ami tu l’as confiée,

Ta maison vide, tant-pis, laisses le vent l’ébranler,

Le puits et le banian pensent au partant au front.

Toi et moi connaissons bien des accès de frissons,

De la fièvre qui trempe nos fronts de sueur;

A l’épaule, ta veste est déchirée,

A mon pantalon, quelques lambeaux rapiécés,

Nos sourires sont glacés,

Et nos pieds nus sans souliers.

Cette nuit, dans la forêt déserte ,couverte de givre

Fraternels,la main dans la main,

Côte à côte, nous attendons  l’ennemi..

Au bout du fusil, la lune est suspendue…

 
Pháp: Phan Hoàng Mạnh

 CAMARADE

Ta contrée natale est pleine d’eau salée et de terre alunifère.

Mon village bien pauvre laboure sur les sols de cailloux.

Toi et moi, nous étions deux inconnus ,

Venus des horizons différents sans se connaître.

Mais les fusils se tiennent côte à côte, les deux têtes restent

                                                                        approchées,

Dans les nuits froides, sous une seule couverture, on est

                                                           devenus chers copains.

Camarade!

Tes champs, tu as confié à ton proche ami de les labourer,

Ta frêle maison déserte, tu  l’as laissée ébranlée par les vents.

 Le puits et le banian du village pensent aux gens engagés dans 

                                                                                     l’armée.

Toi et moi, nous avons connu des crises de froid,

Tout tremblants de fièvre, le front moite de sueur.

Ta veste est déchirée aux épaules,

Mon pantalon  a quelques endroits raccommodés.

Sourires gêlés de froid

Et pieds sans souliers,

Nous nous serrons les mains dans un élan d’amitié.

Cette nuit, dans la forêt sauvage, sous la rosée glaciale,

Côte à côte, nous guettons les ennemis,

Avec la lune suspendue au canon de nos fusils.

 


 

Bạch Cư Dị : Đại lâm tự đào hoa – do Trần Trọng Chiêm

大林寺桃花
人間四月芳菲盡,
山寺桃花使盛開。
長恨春歸無覓處,
不知轉入此中來。


白居易

ĐẠI LÂM TỰ ĐÀO HOA
Nhân gian tứ nguyệt phương phi tận,
Sơn tự đào hoa thủy thịnh khai.
Trường hận xuân quy vô mịch xứ,
Bất tri chuyển nhập thử trung lai.

Bạch Cư Dị

Hoa đào chùa Đại Lâm

Đất trời hương cạn tháng tư,
Nơi đây chùa vẫn còn dư hoa đào.
Giận xuân đi ẩn nơi nao,
Ai ngờ xuân đã chuyển vào nơi đây

Bản dich của T.T.Ch ngày 13-5-2010